Dù sao nó ghi lại đạo của Vạn Cổ kỷ nguyên, dưới sự va chạm của những đạo này, có thể làm cho ma đạo của bản thân hắn nhanh chóng trưởng thành, loại bỏ những thứ vô ích giữ lại những thứ có ích, cuối cùng lĩnh ngộ ý nghĩa sâu sắc, thăng cấp Tiên Vương! Kỷ Nguyên Chi Hỏa không chỉ có thể trợ giúp tăng lên cảnh giới, còn có thể mở ra Vạn Cổ kỷ nguyên, cung cấp tư lương giúp cho thăng cấp, quả thực chính là chí bảo đệ nhất thiên hạ!
Tuy nhiên Cố Thanh Phong hiểu rõ, hiện tại không phải là thời điểm chứng đạo Tiên Vương, cho nên hắn không có trầm mê trong đó, mà bắt đầu cẩn thận tìm kiếm phương pháp cướp lấy số mệnh.
Hắn giống như u hồn, đi dạo trong biển tri thức, trong lòng mặc niệm phương pháp cướp lấy số mệnh, không lâu sau, một đoàn truyền thừa màu vàng đụng vào người hắn.
Vô số đạo văn truyền thừa tràn vào trong cơ thể Cố Thanh Phong, làm cho cho hai tròng mắt hắn đều nhiễm một tầng màu vàng.
Một lát sau, Cố Thanh Phong mở hai mắt ra, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng.
Thuật Đoạt Vận!
Kỷ Nguyên Chi Hỏa không hổ là kết tinh của Vạn Cổ kỷ nguyên, trong đó quả nhiên có công pháp thần thông cướp lấy số mệnh của người khác, chính là thuật Đoạt Vận này.
Thuật Đoạt Vận chính là trong một kỷ nguyên của thượng cổ nào đó, do một vị thiên tài ma đạo sáng tạo ra, người này chính là thiên sát cô tinh, từ nhỏ khắc chết phụ mẫu, sau đó lại khắc chết cả thôn dân, về sau gia nhập môn phái, lại khắc chết môn phái, từ đó trở đi tính cách thay đổi lớn.
Hận ông trời bất công, hận thiên đạo vô thường, vì sao bản thân lại xui xẻo như vậy?
Còn những người may mắn lại may mắn như vậy?
Tâm lí bị vặn vẹo ghen tị đến mức biến thái, ông ta mất cả đời nghiên cứu làm thế nào cướp lấy số mệnh của người khác, cuối cùng cũng để cho ông ta nghiên cứu ra.
Chính là thuật Đoạt Vận này!
“Chúc mừng đại nhân nắm giữ phương pháp đoạt vận, trở thành thiên mệnh chi tử chỉ trong thời gian tới!”
Lão đạo sĩ lôi thôi ở bên cạnh liên tục vỗ mông ngựa nịnh hót nói.
“Khặc khặc khặc…”
Tiếng cười dữ tợn khủng bố truyền khắp cả tòa bảo tháp bằng đồng.
“Ngươi không tệ, hôm nay tâm tình của bổn đế rất tốt, cho ngươi một cơ hội làm cẩu.” Cố Thanh Phong nhe răng cười nói.
Lão đạo sĩ lôi thôi: “...”
“Cơ hội của bổn đế chưa bao giờ cho lần thứ hai.” Cố Thanh Phong hai mắt híp lại, thản nhiên nói.
Bịch!
Lão đạo sĩ lôi thôi trực tiếp đẩy núi vàng đổ trụ ngọc, quỳ rạp xuống đất.
“Nguyện vất vả làm cẩu vì đại nhân!”
“Rất tốt, bổn đế rất hài lòng.”
Nói xong, Cố Thanh Phong lập tức từ trong Kỷ Nguyên Chi Hoả tìm kiếm phương pháp khống chế thanh đồng bảo tháp, hắn tính toán chuyển đi toàn bộ bảo tháp bằng đồng.
Dù sao tham gia thí luyện, cũng không thể tay không trở về chứ?
Hơn nữa, tham gia thí luyện, chuyển thí luyện bí cảnh đi, đây không phải là cơ thể sao?
Mỗi người trong bảo tháp này đều là nhân tài, nói chuyện lại dễ nghe.
Hơn nữa bảo tháp này có thể sống sót từ tai kiếp, đủ để nói rõ phẩm chất của nó.
Đây chính là chuyện Tiên Vương binh cũng không làm được, bảo tháp này chắc chắn là bảo vật cấp bậc Tiên Quân.
Một ngày sau, Cố Thanh Phong thành công thu thanh đồng bảo tháp vào trong túi, chỉ là trước mắt còn chưa thể dùng để đối địch, bởi vì thời gian tế luyện quá ngắn, vẫn chưa nắm chắc toàn bộ trong tay.
Nhưng Cố Thanh Phong lúc này đã không có thời gian để khống chế bảo tháp, hắn hiện tại có chuyện quan trọng hơn phải làm.
Đó chính là cướp lấy số mệnh của Triệt Thiên đạo tử.
Trì hoãn ở trong thanh đồng bảo tháp mấy ngày, đám người Triệt Thiên đạo tử sợ là đã sớm khôi phục một phần pháp lực, chạy trốn rồi.
Tuy nhiên Cố Thanh Phong cũng không chút hoảng hốt, bởi vì lúc hắn thôn phệ sức mạnh, đã để lại kiếm chủng ở trên tất cả những người này từ lâu.
Có kiếp chủng ở đây, hắn sẽ có thể định vị thông qua tai kiếp chi lực, nói cách khác cho dù những người này có chạy đến chân trời góc biển cũng vô dụng.
Cố Thanh Phong lại không ngốc, hắn không giết những người này, không phải vì tái chế, tránh lãng phí sao?
Nếu không để lại dấu hiệu, vậy sau này không tìm được người thì làm sao bây giờ?
Bọn họ làm sao báo đáp ân không giết lúc trước của mình?
.......
Trên dòng sông pháp tắc.
Một chiếc thuyền kho báu có hình rồng vàng đang cấp tốc xuyên qua.
Trong thuyền, có hai người đang ngồi thiền.
Chính là Tiệt Thiên đạo tử cùng với hộ đạo giả của hắn ta Tần sư thúc.
Lúc này hai người không còn hăng hái như lúc đó nữa, ngược lại hai khuôn mặt xám xịt, tinh thần vô cùng uể oải, giống như thân thể đã bị vét sạch.
“Chết tiệt! Bổn đạo tử vốn định dựa vào đại hội Tiên Vương lần này thăng cấp lên Tiên Vương, không ngờ tới toàn bộ lại bị Diệt Thế Ma Đế phá hư, không chỉ không thành Tiên Vương mà còn bị hút đi một thân pháp lực, thật sự là đáng chết! ! Bổn đạo tử sau này nhất định phải báo thù! “ Tiệt Thiên đạo tử vừa tu luyện vừa tức giận mắng chửi.
Tần sư thúc chậm rãi mở mắt ra, thở dài nói: “Đạo tử đại nhân, lần này có thể sống sót dưới tay Diệt Thế Ma Đế đã xem như hồng phúc tề thiên, về phần báo thù vẫn nên đừng nghĩ tới nữa, đó là tồn tại có thể một hơi tiêu diệt sáu đại cấm khu, Tiệt Thiên Giáo chúng ta tuy rằng bối cảnh hùng hậu, nhưng cũng không dám ra mặt vì ngươi.”
“Hừ!” Tiệt Thiên đạo tử hừ lạnh một tiếng: “Bổn đạo tử cần gì tông môn ra tay chứ, nếu như có thời gian, tu luyện thành công, nhất định phải lấy mạng tên ma đế kia!”
Chương 1135 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]