Vô số người kinh hô. Nhưng mà Cố Thanh Phong nhìn một kích này chỉ là không hiểu sao lại thấy buồn cười, bình thường, đối mặt với công kích èo uột như thế, hắn luôn luôn lười phòng ngự.
Nhưng bây giờ không có cách nào, vậy thì thử diễn một chút thôi.
Chỉ thấy Cố Thanh Phong hai tay mãnh liệt bấm pháp quyết, một hư ảnh thân Huyền Vũ pháp khổng lồ đột nhiên xuất hiện, bảo vệ quanh người hắn.
Tôn Huyền Vũ pháp thân này giống như thực thể, vẻn vẹn đứng ở nơi đó liền đè sập hư không.
Chiêu này là thần thông nổi tiếng của Tiệt Thiên Giáo.
Hiện giờ hắn thân là Triệt Thiên đạo tử, tát nhiên phải dùng thần thông của Tiệt Thiên Giáo để đối địch.
Phanh!
Trường mâu pháp tắc màu tím hung hăng đánh vào thân Huyền Vũ Pháp.
Tiếng va chạm đinh tai nhức óc vang lên.
Trường mâu này thế như chẻ tre đâm thủng thân pháp nhân Huyền Vũ, trong lúc nhất thời quang vũ bắn tung tóe.
Đang lúc mọi người cho rằng Cố Thanh Phong không địch lại, bỗng dưng, Cố Thanh Phong chắp hai tay lại, Huyền Vũ pháp thân theo sát mà động.
Hai cái vó khổng lồ như cột trời mạnh mẽ hợp nhất, lại kẹp lấy một kích khủng bố hủy diệt này.
Trường mâu pháp tắc tràn ngập sức mạnh hủy diệt không cách nào tiến thêm một tấc nữa.
Gầm !
Huyền Vũ Pháp ngẩng đầu hét lớn, uy thế lay động trời đất, thân ảnh nguy nga bất động, giống như vạn cổ thanh minh, làm cho người ta có một loại cảm giác không thể lay động.
Bang bang bang!
Một tiếng nổ dày đặc vang lên.
Trường mâu pháp tắc màu tím dưới sự phát lực của Huyền Vũ pháp thân, từng tấc từng tấc sụp đổ, bắn tung tóe ra vô số quang vũ hủy diệt.
Trong mắt Thạch Thiên Lục hiện lên vẻ kinh ngạc: “Chả trách có gan cạnh tranh vị trí giáo chủ, quả nhiên có chút bản lĩnh, chẳng qua cũng dừng lại ở đây thôi. ”
Hắn xuất ra một thanh kiếm gỗ, một kiếm chém xuống, nhất thời cuồng phong nổi dậy, lôi đình kích động, hư không nghiền nát, tạo thành một cỗ lực lượng kiếm đạo khủng bố.
Kiếm đạo có năng lực uy hiếp bực này, tuyệt diệu, sắc bén đến cực hạn.
Đã đến lúc để chấm dứt trò hề này.
Cố Thanh Phong trong lòng cảm thán, nhìn Thạch Thiên Lục toàn lực ứng phó chỉ cảm thấy nhàm chán.
Xoẹt!
Thượng cổ tiên vương binh Côn Ngô Kiếm đột ngột xuất hiện trong tay, trải qua gia trì kiếm ý của Mộc Vũ Hàm, lúc này Côn Ngô kiếm uy thế cực mạnh, mặc dù chỉ có sức lực nhất kích, nhưng đó cũng là lực lượng đến từ cường giả tiên quân nửa bước, căn bản không phải thứ mà là cường giả Tiên Vương hậu kỳ như Thạch Thiên Lục có thể ngăn cản.
“Tiệt Thiên kiếm thế!”
Diễn xuất phải diễn tròn vai, Cố Thanh Phong sử dụng một thức kiếm chiêu của Tiệt Thiên Giáo.
Ầm ầm!
Một kiếm chém ra.
Một tấm kiếm nặng nề nối trời liền đất xuất hiện, bên trong tràn ngập pháp tắc chi lực đáng sợ.
Đạo kiếm mạc này vừa xuất hiện, toàn bộ vòm trời phảng phất như bị cắt đứt, quả thật không hổ danh tiệt thiên.
Phanh!
Tiệt Thiên kiếm thế ẩn chứa sức mạnh của nửa bước thiên quân như héo rời khéo léo đánh nát kiếm đạo của Thạch Thiên Lục.
Trong lúc mưa to bắn tung tóe, Thạch Thiên Lục bị hung hăng bổ bay ra ngoài, kiếm khí lạnh lẽo suýt nữa chia làm hai nửa, cả người đẫm máu, trúng một kiếm, đã bị trọng thương.
Trong lúc nhất thời toàn bộ hiện trường thất thanh.
Một lúc lâu sau mới có người kinh hô.
“Đây là thực lực chân chính của Triệt Thiên đạo tử sao? Một kiếm thôi đã chém trọng thương tiên vương hậu kỳ cường giả!? ”
Tiên Vương sơ kỳ nghịch phạt Tiên Vương hậu kỳ, thật sự không hổ là Thiên Kiêu hàng đầu của Tinh Vẫn Uyên.
Khụ khụ…Thạch Thiên Lục kịch liệt ho khan, trong miệng không ngừng phun ra máu tươi, vẻ mặt không thể tin nhìn Cố Thanh Phong đứng ngạo nghễ.
Lúc này, Cố Thanh Phong thản nhiên nói: “Đã nhường rồi. ”
Lập tức khoanh tay xoay người chuẩn bị rời đi, bộ dáng vô cùng tiêu sái.
“Chờ một chút!” Thạch Thiên Lục đột nhiên lên tiếng gọi hắn lại.
Cố Thanh Phong nhướng mày, sự kiên nhẫn vốn không có nhiều sắp bị mài mòn, hắn sốt ruột làm giáo chủ, sau đó tìm sư tôn giao… Mở ra kỷ nguyên Vạn Cổ, ngươi chỉ là một con kiến hôi, ở chỗ này lọ mọ cái gì?
Chỉ nghe Thạch Thiên Lục tức giận nói: “Ta không có thua! Ngươi đang gian lận! Ngươi không phải dựa vào thực lực bản thân để thắng được ta, mà là dựa vào Côn Ngô Kiếm! Không có Côn Ngô Kiếm, ngươi không thể làm một ngón tay của lão phu bị thương được! ”
Thạch Thiên Lục vẫn chưa nhìn ra thủ đoạn trong Côn Ngô Kiếm, dù sao cũng là thủ đoạn nửa bước tiên quân lưu lại, với nhãn lực của hắn tất nhiên nhìn không ra.
Hắn chỉ là ngây thơ cho rằng, Côn Ngô kiếm vốn mạnh như vậy, dù sao cũng là thượng cổ tiên vương binh.
Có người nói hắn không thể thua vì binh khí cũng là một phần của sức mạnh.
Có người lại đồng ý với ý kiến của Thạch Thiên Lục, đây là cuộc so tài về sức mạnh chứ không phải so binh khí.
Khi bắt đầu, Triệt Thiên Đạo Tử dựa vào Côn Ngô kiếm để đánh bại Tiên Vương sơ kỳ và bây giờ hắn cũng dùng chính Côn Ngô kiếm để hạ gục Tiên Vương hậu kỳ.
Vậy không bằng đưa Côn Ngô kiếm lên làm bang chủ!
Những lời xì xào bàn tán của mọi người khiến Thạch Thiên Lục mừng thầm, hiện tại mọi thứ đang nghiêng về phía hắn!
“Diệp Đạo Tử, ngươi có dám bỏ Côn Ngô kiếm xuống, đánh một trận công bằng với ta không?”
Thạch Thiên Lục vừa nói vừa nuốt một viên tiên đan, toàn thân tỏa ra ánh sáng tiên quang, các vết thương cũng dần khôi phục.
“Ha ha ha….” Cố Thanh Phong bỗng dưng cười lớn, nhưng đáy mắt lại tràn ra từng tia hắc ám.
Nếu không phải suy nghĩ cho kế hoạch sau này, tất cả những người có mặt ở đây ngày hôm nay một người cũng đừng hòng chạy thoát.
Chương 1149 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]