“Thạch Thiên Lục, ngươi muốn công bằng? Tốt lắm, để hôm nay bổn đạo tử cho ngươi biết thế nào là công bằng! Ngươi nói ta dùng Côn Ngô kiếm là không công bằng, vậy ta hỏi ngươi, ngươi ỷ lớn hiếp nhỏ, dùng tu vi của Tiên Vương hậu kỳ để tỷ thí với ta, như vậy là công bằng sao? Ta có thể không dùng Côn Ngô kiếm nhưng ngươi có dám hạ thấp tu vi của mình xuống cùng cảnh giới với ta để đánh một trận không? Ngươi dám không?” Đối mặt với Cố Thanh Phong hùng hổ dọa người, trên mặt Thạch Thiên Lục lửa giận lóe lên, liên tục đảo mắt.
Tất nhiên hắn không dám đánh một trận cùng cảnh giới.
Triệt Thiên Đạo Tử được mệnh danh là Đệ nhất thiên kiêu không chỉ dựa vào Côn Ngô kiếm, mà bối cảnh còn cực kì thâm sâu, có vô số sức mạnh thần bí, Thạch Thiên Lục biết rất rõ những điều này.
“Hừ, tại sao ta phải hạ thấp tu vi để đấu với ngươi? Thực lực của ta là do khổ luyện mới có, nhưng Côn Ngô kiếm của ngươi là nhặt được, sao có thể giống nhau?”
Sau khi nói dứt lời, mọi người đều choáng váng trước sự vô liêm sỉ của Thạch Thiên Lục.
Thật ra Thạch Thiên Lục cũng biết điều này rất xấu hổ, nhưng không còn cách nào khác, so với vị trí Giáo chủ thì mặt mũi tính là cái thá gì?
Lúc này, khóe miệng Cố Thanh Phong câu lên một nụ cười khó hiểu: “Thật thú vị.”
Hắn vốn dĩ muốn nhanh chóng kết thúc trận chiến này, nhưng không ngăn được Thạch Thiên Lục nóng lòng muốn tìm chết!
Bây giờ hắn không vội nữa, hắn muốn dạy cho Thạch Thiên Lục một bài học nhớ đời.
“Nếu ngươi đã muốn chơi vậy bổn đạo tử liền cũng ngươi chơi.”
Vừa nói, Cố Thanh Phong vừa buông Côn Ngô kiếm, đứng chắp tay lưng nhìn Thạch Thiên Lục với vẻ khinh thường.
Mắt Thạch Thiên Lục như bị kim đâm, lập tức hừ lạnh một tiếng: “Ta cũng không chiếm tiện nghi của ngươi.”
Tay hắn vừa lật, kiếm gỗ đang cầm cũng bị thu lại.
“Tiểu tử, nhường ngươi ra tay trước!”
Hai người xem như đã hoàn toàn xé rách mặt, một người trực tiếp hô tên, người kia một nét chữ cũng không gọi.
Khóe miệng Cố Thanh Phong thoáng qua một tia cười lạnh, hắn nhàn nhạt nói: “Đảo.”
(倒: đảo, có nghĩa là rơi, đổ)
Hắn bỗng dưng nói một chữ “đảo” khiến những người có mặt đều sửng sốt, không hiểu Cố Thanh Phong có ý gì.
Thạch Thiên Lục cũng hơi sững sờ, vừa định mở miệng chế giễu, kết quả lời còn chưa kịp nói, sắc mặt đã tái nhợt, cổ họng dấy lên một cỗ tanh ngọt.
Phụt!
Đột nhiên phun ra một ngụm máu lớn, cả người lung lay sắp đổ, phịch một tiếng rơi xuống đất.
Hắn rơi mạnh xuống đất tạo thành một cái hố sâu không đáy.
Toàn trường xôn xao ngay lập tức, căn bản đều không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Cũng không hề thấy Cố Thanh Phong ra tay, chỉ nói một chữ “đảo”, Cố Thiên Lạc liền rơi xuống.
Đây là phép thần thông gì thế? Nói xong làm ngay sao?
“Thạch trưởng lão!!!”
Một thân tín của Thạch Thiên Lục vội vã lao vào hố, nâng hắn lên đài. Lúc này mọi người mới phát hiện, sắc mặt hắn đã chuyển sang màu đen rồi, các mạch máu phồng lên, trong huyết mạch có một nguốn khí độc dày đặc đang không ngừng cuộn trào.
“Đây là…. Đại Đạo độc!!!”
Một người mắt sắc phát hiện ra liền hét lên.
“Ngươi… Ngươi thật đê tiện! Cư nhiên dám hạ độc thủ!” Thạch Thiên Lục run rẩy nói, lửa giận trong mắt hắn như muốn phun ra ngoài.
Cố Thanh Phong ở trên cao, nhìn xuống Thạch Thiên Lục một cách trịch thượng và nói với giọng điệu rất bình tĩnh: “Chậc chậc, Thạch trưởng lão sẽ không nhận thua sao? Ngươi nói ta không được dùng Côn Ngô kiếm ta cũng không hề dùng nha”
” Ngươi! Phụt…” Thạch Thiên Lục bị chọc giận đến mức lại phun ra một búng máu.
“Nhanh… đưa thuốc giải cho ta!”
Cố Thanh Phong cười khẽ, lập tức vung tay lên, một đạo bạch quang bắn vào cơ thể Thạch Thiên Lục, tình huống của hắn lập lúc khá lên.
Hắn không hi vọng Thạch Thiên Lục chết, vậy còn ý nghĩa gì nữa, không phải hắn thích chơi sao? Hôm nay sẽ từ từ chơi chết hắn.
Một lúc sau, Thạch Thiên Lục đã bình phục lập tức bay lên, trừng mắt nhìn Cố Thanh Phong.
“Diệp Sở, ngươi dám hạ độc ta!” Thạch Thiên Lục tức giận liền muốn ra tay.
Không ngờ Cố Thanh Phong lại thảnh thơi nói: Ta đã hạ độc khắp chỗ này, hiện tại ngươi lại tiến vào độc khu, chỉ cần ta động một chút, ngươi sẽ không sống được lâu nữa.”
Thạch Thiên Lục lửa giận nhất thời cứng đờ, không dám ra tay.
“Diệp Sở! Thu hồi những thủ đoạn bẩn thỉu của ngươi đi, ngươi…”
Cố Thanh Phong trực tiếp cắt ngang: “Ta biết ngươi muốn nói gì, vẫn chưa phục sao? Không cần ngươi nhiều lời, ta không dùng độc nữa, đánh đi.”
Ngươi thật sự không dùng độc?” Thạch Thiên Lục trong mắt hiện lên một tia nghi hoặc.
“Nói nhảm nhiều như vậy, còn không ra tay, vậy liền nhanh nhóng nhận thua.”
“Đồ khốn! Đây là ngươi ép ta!” Thạch Thiên Lục giận tím mặt, vừa định ra tay, lập tức cảm thấy không ổn.
Bởi vì thân thể của hắn đang dần hóa đá!
Bắt đầu từ chân, làn da từ lâu đã biến thành màu xanh đá, hắn có thể cảm nhận được không chỉ da mà cả thịt, xương, kinh mạch, thậm chí ngay cả pháp lực trong cơ thể đều hóa đá.
Biểu cảm của Thạch Thiên Lục trong nháy mát thay đổi dữ dội, hắn hét lên: “Đây là thủ đoạn gì! Mau dừng tay!”
Lúc đang nói, nửa thân dưới của hắn đều đã biến thành đá.
Một màn này khiến mọi người đều sững sờ, Thạch Thiên Lục lại thua!?
Chỉ một đoạn thời gian ngắn ngủi đa thua tới 3 lần?
Thủ đoạn của Triệt Thiên Đạo Tử cũng quá kỳ lạ.
Nghe Thạch Thiên Lục nói dừng tay, Cố Thanh Phong mỉm cười trực tiếp dừng lại.
Cảm giác hóa đá biến mất ngay lập tức, Thạch Thiên Lục lại trở về trạng thái ban đầu.
Chương 1150 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]