Để tránh bị người khác nhìn thấy, không giữ khí tiết tuổi già, Hà Phong Hoa hết sức mình bộc phát Chân khí toàn thân, điên cuồng tăng tốc, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ nhanh, thế là lại cắn răng thi triển một môn bí thuật làm tiêu hao thân thể, tốc độ lần nữa lại tăng vọt, quả thực nhanh đến mức sắp tạo ra tàn ảnh, dưới màn đêm bao trùm, cơ bản chỉ có thể thấy được một bóng người sáng bóng trắng nõn xoẹt qua, rất khó để nhìn rõ là ai. Tốc độ nhanh như vậy, quả thực gần đột phá cực hạn của võ giả Chân Khí cảnh, có thể nói là ở dưới nguy cơ sinh tử, Hà Phong Hoa cũng không chạy như thế được, bởi vậy có thể thấy chết vì mất mặt còn kinh khủng hơn bị tự bạo mà chết.
Cho dù đã nhanh như vậy rồi, nhưng Hà Phong Hoa vẫn cảm thấy chưa đủ an toàn, thế là vừa chạy còn vừa che mặt lại, sợ sẽ bị người khác nhận ra.
Đây chính là chỗ cao minh của Hà Phong Hoa, không cần biết thế nào, cứ che mặt trước đã.
Hắn chọn những nơi không có ánh sáng mà chạy, đang muốn chui vào rừng cây nhỏ trốn trước.
Tuy nhiên chạy vào những nơi không có ánh sáng vừa đúng với ý muốn của Cố Thanh Phong, hắn cười nham hiểm rồi điều khiển phân thân trong gương thi triển di hình hóa ảnh.
Xoạt!
Phân thân trong gương bỗng xuất hiện trước mặt Hà Phong Hoa đang chạy, sau đó duỗi chân ra.
Hà Phong Hoa đang dồn toàn lực để chạy hoàn toàn không phản ứng kịp, thậm chí có người đột nhiên di chuyển xuất hiện cũng không hề phát giác ra, chỉ cảm thấy bị vướng dưới chân, quán tính mạnh mẽ làm cho hắn cả người bay ra ngoài, cứ thế bổ nhào về phía trước mặt cắm xuống đất.
Lúc này, một đám người Trừ ma sứ cũng lũ lượt chạy đến, bọn họ đều là võ giả, nhãn lực đương nhiên không như người thường.
Từ xa đã nhìn thấy một bóng người trần truồng nằm trên mặt đất, cặp mông to trắng nõn dưới ánh trăng phản chiếu bóng loáng.
Đám người trừ ma sứ đều xanh mặt, cái mông to ở trước lối đi bí mật là của ai vậy? Làm sao lại sáng rực như vậy?
Bởi vì dốc toàn lực chạy bị vấp ngã, Hà Phong Hoa rơi vào trạng thái hoa mắt, ù tai và choáng váng, lại thêm việc sử dụng môn bí thuật hao mòn thân thể, nhất thời cơ thể có chút nhũn ra.
Hắn hoãn lại hai giây, lúc này mới hết ù tai, hắn tranh thủ thời gian ngọ ngoạy muốn đứng dậy, kết quả lại nghe thấy tiếng bước chân ồn ào cách đó không xa, hắn theo bản năng vừa quay đầu lại…….
Cả thế giới lúc này đột nhiên yên lặng.
Trong thoáng chốc, bốn mắt trừng to nhìn nhau.
Hà Phong Hoa chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, mặt mo già chát mau chóng sưng đỏ tấy lên, toàn thân như thể dính lời nguyền hoá đá vậy, đứng chết trân tại chỗ.
Cả đám Trừ ma sứ cũng đờ người ra, im phăng phắc, hình ảnh như bị ấn nút dừng tạm thời.
Mặc dù bọn họ đối phó với yêu ma nhuần nhuyễn rồi, thế nhưng huấn luyện nhiều năm cũng chưa được học bài học tận mắt thấy cấp trên nhà mình bỏ chạy thì nên xử lý như thế nào.
Bầu không khí ngột ngạt ngay lúc này lan rộng…
Hai bên không ai mở miệng trước, bởi vì tình hình đúng là không biết mở lời dạo đầu như nào cả.
Chẳng lẽ lại bảo, Hà đại nhân, mông ngài trắng thế?
Hà Phong Hoa đờ ra một giây, hai giây, ba giây, sau đó, gã ta giật lên đùng đùng, soạt một phát vùi đầu vào mặt đất, trong miệng lẩm bẩm không ngừng: “Các ngươi không nhìn thấy ta, không nhìn thấy ta…”
Ở đây toàn là võ giả, thậm chí tình hình bây giờ còn yên lặng đến mức quỷ dị như vậy, đương nhiên nghe thấy hết những tiếng lẩm bẩm của Hà Phong Hoa.
Nói chung mấy người này coi như vẫn còn tình thương người, hiểu được một cái đạo lý.
Đó là khi ngươi nhìn thấy cấp trên nhà mình bị đẩy vào một cái hoàn cảnh hết sức khó sử, tuyệt đối không được chạy lên giúp. bởi vì làm như vậy không sẽ chẳng thể hiện ngươi hiểu chuyện khôn khéo bao nhiêu, chỉ khiến cấp trên xấu hổ đến vô cùng xấu hổ, phương án giải quyết tốt nhất lúc này là giả bộ không nhìn thấy, đi mau lên.
“Trăng hôm nay đẹp thế, trắng ngần luôn.”
“Đúng vậy, nay trăng tròn ghê.”
“Đúng rồi Lý huynh, ta biết một nơi đẹp lắm, hay chúng ta đi ngắm trăng đi.”
“Ngắm trăng á? Ta đi với.”
“Đi thôi đi thôi.”
Một đám người cười ha hả đòi đi theo, nhưng ai ngờ đúng lúc này, từ một chỗ nào đó lòi ra một câu: “Hà đại nhân! Sao ngài lại nằm bò trên đất thế, mau đứng lên đi, nằm trên đất lạnh lắm ạ!”
Ngay tức khắc cơ thể Hà Phong Hoa cứng nhắc lại, chỉ thấy yết hầu ngòn ngọt, một ngụm máu trào ngược ộc lên, phụt~
Bộc phát chân khí toàn lực cộng thêm bí thuật vượt mức chịu đựng của cơ thể, còn dồn thêm tâm lý sợ chết nữa, trực tiếp khiến Hà Phong Hoa thổ huyết ngất xỉu.
Trừ ma sứ còn lại trong nháy mắt đơ người tại chỗ, phút chốc chân tay luống cuống không biết phải làm sao.
Đáy lòng mọi người đều đồng loạt xuất hiện một suy nghĩ trong đầu, cái thằng đột nhiên lòi ra là ai thế? Tình thương người kẹt xỉ đến thế là cùng, không, tên đó chẳng có tí tình thương người gì hết!
Bấy giờ có người lanh mắt để ý Hà Phong Hoa thổ huyết ngất xỉu, cũng không còn thì giờ giả bộ không thấy nữa, vội vàng đuổi đến gào toáng lên: “Hà đại nhân xỉu rồi, mau cứu người.”
Cho nên cả đám người đành phải bất chấp vây lại, dù sao cũng không thể trơ mắt nhìn cấp trên nhà mình nằm chết ngất ở trên đất mãi thế được.
Hà Phong Hoa đang thương cứ thế bị mọi người vây xem, sau đó mang đi cấp cứu, chí ít thì gã cũng ngất đi rồi, nếu không, khéo lại hộc máu thăng thiên ấy chớ.
Trong bóng tối, nhìn thấy Hà Phong Hoa đã được mọi người cứu đi, kính tượng phân thân gật đầu hài lòng, sau đó tan biến.
Đúng là có thể nói một câu, chuyện qua như gió thổi mây bay, tráng sĩ làm việc thiện không bận lòng báo đáp.
Chương 131 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]