Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 133: CHƯƠNG 132: KẺ MẶC ÁO ĐEN THẦN BÍ

Trong Túy Tiên Lâu. Cố Thanh Phong vừa uống rượu vừa cười khằng khặc, làm cho Vương béo và Hứa đần chả hiểu chuyện gì xảy ra sởn cả tóc gáy.

Vương béo thông minh sinh lòng bất ổn, vội vàng chạy đi thanh toán trước đã, tảng đá lớn trong lòng lúc này mới rơi xuống đất được.

“Cố đại nhân, cớ gì lại cười ạ?” Vương béo cẩn thận hỏi.

“Ha ha ha…” Cố Thanh Phong đánh mắt về phía Vương béo, cười thở không ra hơi, cuối cùng nói một câu làm cho cả hai đều không hiểu lắm.

“Trăng đêm nay, đúng là vừa trắng lại vừa tròn hahaha….”

Ngày hôm sau.

Cố Thanh Phong nóng lòng đi quét thẻ chấn công, đây là chuyện hắn tích cực nhất trong ngày.

Đợi đến khi hắn đến phân bộ Trấn Ma Ti ở huyện âm Sơn, chọn bừa một người để hỏi: “Hà đại nhân đâu rồi? Ta nghe nói hôm qua chỗ chúng ta có cháy, Hà đại nhân không sao chứ?”

Người kia vừa nghe Cố Thanh Phong hỏi xong, sắc mặt thoáng chốc vẹo vọ, cố nén cười, điệu bộ muốn nói lại thôi, nhịn một hồi mới nói: “Hà đại nhân đêm qua nhiễm phong hàn rồi, đã đi về ngay trong đêm rồi.”

Cố Thanh Phong hãi hùng: “Nhiễm phong hàn á? Tối qua lạnh như cắt, sớm biết như vậy đã nhắc Hà đại nhân mặc thêm mấy bộ quần áo vào rồi.”

Người ấy vừa nghe mấy câu mặc thêm quần áo vào, không nhịn nổi nữa, cười sặc sụa: “Ha ha ha… Đúng là phải mặc quần áo.”

Cố Thanh Phong thấy người kia cười, suýt nữa cũng không nhịn được cười theo, vì vậy hắn vội vàng lảng ra chỗ khác.

Nghĩ thầm, cái tên Hà Phong Hoa này kém quá, đang định tặng cho gã một âm trạch, rồi giúp gã kết âm hôn đấy, ai ngờ vừa mới giúp gã tắm một buổi thôi đã bỏ chạy ngay trong đêm rồi.

Thôi gã chạy cũng rất tốt, sau huyện âm Sơn này sẽ do chính ông đây định đoạt.

Cố Thanh Phong mang tâm trạng phấn khởi quay đầu đi ra khỏi phân bộ Trấn Ma Ti, tính đi ăn sáng đã, sớm bảnh mắt vì nóng ruột muốn gặp Hà Phong Hoa, điểm tâm còn chưa kịp ăn đây, giờ cũng không có ai quản mình nữa rồi, trong ca làm có lén bỏ đi chơi cũng không bị phạt tiền lương, vậy đi làm cái mẹ gì nữa, xoã thôi!

Cố Thanh Phong trên đường tuỳ tiện tìm một người hỏi thăm chỗ nào nổi tiếng nhất ở huyện âm Sơn, người nọ nói cho hắn biết, nổi tiếng nhất đương nhiên chính là thịt lừa nướng của nhà họ Đậu ở vùng ngoại ô phía nam rồi.

Thịt rồng ở trên đời này, thịt rồng ở đây ám chỉ là thịt lừa.

Cố Thanh Phong chỉ trong chốc lát đã động lòng, cưỡi con ngựa còm của mình chạy đến vùng ngoại ô phía Nam.

Sau nửa canh giờ, hắn đi đến vùng ngoại ô, giống ruồi đứt đầu tìm lung tung, tìm mãi, chưa thấy miếng thịt lừa nướng nào.

Tuy rằng dọc đường đã hỏi thăm rất nhiều người chỉ đường rồi, nhưng đối với Cố Thanh Phong chỉ biết phân biệt phía đông và tây, người qua đường nói đến phía bắc thì hắn chết não.

Muốn phân biệt đông tây, mặt trời mọc đằng đông, lặn đằng tây, chỉ cần nhìn mặt trời là được.

Nhưng bắc nam thì phân biệt kiểu gì?

Nếu nói theo lý thuyết, chả nhẽ phía bắc nằm ở trên trời à?

Cố Thanh Phong ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang treo trên bầu trời kia, đằng trên cũng không có thịt lừa nướng.

Lúc này bỗng hắn khổ não thở dài một hơi, bởi vì hắn phát hiện, hắn không chỉ không phân biệt đâu là nam đâu là bắc, bây giờ đến cả đông tây cũng không biết đâu mà lần nữa rồi.

Chính giữa trưa rồi.

Đường quay về cũng không nhớ, giờ còn không có một mống người, đào đâu ra người hỏi đường bây giờ.

Cố Thanh Phong nghĩ một hồi, sau đó tét cho ngựa còm một phát nói: “Người ta toàn nói, ngựa còm biết đường, mày đưa tao về đi!”

Ngựa còm đánh một tiếng phì trong mũi, tiếp tục cúi đầu gặm cỏ dại mọc ở ven đường.

Bỗng, đột nhiên một giọng nói lạ hoắc vọng đến.

“Vị bằng hữu đằng kia, gặp nhau ắt là có duyên, chi bằng ngồi xuống uống một chén trà, thế nào?”

Cố Thanh Phong tức thì càng thêm hoảng.

Kẻ nào?! Sao không phát hiện chút động tĩnh nào hết thế?

Phải biết rằng bản thân hắn có linh hồn lực cấp Tông sư, cộng thêm linh giác cùng tai thính mắt tinh, nói như vậy có là một Tông sư cũng rất khó lặng yên không tiếng động xuất hiện ở bên cạnh hắn được.

Cố Thanh Phong lần theo tiếng phát ra nhìn sang, chỉ thấy ở sâu trong rừng cây, trên một tảng đá bằng phẳng, có một người bọc toàn thân trong lớp áo đen đang ngồi ở đấy.

Trước mặt hắn bày một bộ trà cụ, đang pha trà, mùi thơm ngát của lá trà xanh toả ra.

Mắt Cố Thanh Phong híp lại, trong đó lóe lên ánh sáng đáng ngờ, nhìn chằm chằm về phía kẻ mặc áo choàng đen kia.

Hắn dùng hết mọi giác quan cảm nhận, thế nhưng có cảm thế nào chăng nữa, kết quả nhận được đều cho thấy, kẻ mặc áo choàng đen trước mặt là người bình thường.

Sao lại thế được!

Người bình thường tuyệt đối không thể lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở chỗ này được, vậy chỉ còn hai loại khả năng, một là người này có thực lực vượt qua cả mình, hoặc là có một loại bí thuật ẩn náu quái lạ nào đó.

Bất luận là loại trường hợp này, cũng nêu rõ người này không đơn giản.

Nếu đối mặt đây là yêu ma, Cố Thanh Phong tuyệt đối không sợ gì hết, thế nhưng cái kẻ mặc áo choàng đen này nhìn sao cũng là người, thậm chí rất có khả năng là cao nhân.

Một vị cao nhân cứ thế ngồi đây thưởng trà? Còn mời mình đến uống một chén?

Chuyện này có là thằng ngu cũng không tin.

Cho nên Cố Thanh Phong dám chắc, cái kẻ này hẳn là đang đợi mình.

Nghĩ đến đây, Cố Thanh Phong càng thêm cẩn thận, chỉ cần chút gió thổi cỏ lay, lòng bàn chân bôi mỡ chuồn trước tiên.

Đối mặt với lời mời uống trà của kẻ xa lạ, hắn cũng không đến đó ngay, mà đứng im tại chỗ, cân nhắc ngữ khí, khách sáo hỏi: “Xin hỏi tiền bối là người phương nào?”

“Ngươi có thể gọi ta là Bồ.” Người đàn ông mặc áo choàng đen nghiêng ấm trà, bình tĩnh đáp.

Chương 132 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!