Bồ Yêu và Cố Thanh Phong nghe thấy lời chất vấn của Cố Dương, hai người đưa mắt nhìn nhau, ai cũng nhìn thấy sự khó hiểu trong mắt của đối phương. Chúng ta một người trên tông sư, một người thì có thiên mệnh dị thể, thực lực có thể so với tông sư. Cả hai đang thảo luận đại sự liên quan đến bách tính thiên hạ, làm sao giết chết được Huyết Ma của thần chi lĩnh vực. Cớ sao thời điểm nghiêm túc như thế lại đột nhiên nhảy ra một tên râu ria Cương Khí cảnh qua đây chất vấn chúng ta họ gì?
Cố Dương thấy hai người đều không đáp, nhất thời chau mày, hắn không ngờ người nhà quê quận Ngô Đồng lại không có lễ phép như vậy.
Dựa vào cảm giác mạnh mẽ của Cương Khí cảnh, hắn dĩ nhiên lập tức cảm nhận được thực lực của hai người trước mắt này. Trên thân người đàn ông áo choàng đen không có chút sóng lực lượng, chỉ là một người bình thường.
Thằng nhóc ngồi đối diện người áo đen thì lại là một võ giả, chỉ có điều cảnh giới thấp đến đáng thương, mới Tụ khí ngũ trọng thiên. Tu vi loại này thì đến Cố gia làm người hầu cũng không đủ tư cách.
Cố Dương bây giờ không có kiên nhẫn lãng phí thời gian lên hai kẻ rác rưởi này, không khỏi lạnh giọng nói: “Hai người các ngươi câm à? Không nghe thấy bổn công tử đang hỏi các ngươi sao?”
Bồ Yêu nghe vậy, cũng không thèm liếc Cố Dương một cái, mà là quay sang Cố Thanh Phong nhàn nhạt nói: “Ngươi lên hay ta lên?”
Cố Thanh Phong uống một hớp trà, bình tĩnh nói: “Ngươi lên đi, nhớ giữ lại một hơi, ta có chút chuyện muốn hỏi hắn.”
Cố Dương nghe lời của hai người nhất thời giận quá bật cười, đây chính là sự cuồng vọng của ếch ngồi đáy giếng sao? Bọn hắn coi cường giả Cương Khí cảnh như mình đây là gì?
“Chỉ là hai tên tép riu…” Cố Dương vừa định phát ngôn bừa bãi, còn chưa nói xong, đột nhiên!
Bồ Yêu nghiêng đầu nhìn về phía gã, đôi con ngươi bình tĩnh không chút gợn sóng hờ hững liếc Cố Dương một cái.
Chỉ một cái liếc mắt.
Cố Dương đang nói chợt im bặt, đồng tử gã bỗng nhiên co lại thành cây kim, trái tim không thể khống chế đập dữ dội, mồ hôi lạnh chảy dọc toàn thân, cơ thể không cầm được run rẩy.
Cái nhìn đó, gã đã thấy được tử vong.
Trong mắt Cố Dương, dáng người của nam tử áo đen lúc này dường như đã trở nên uy nghiêm vô cùng, phóng đại vô hạn, tựa hồ như sánh vai cùng đất trời, ngang hàng với nhật nguyệt, giống như thiên đế giáng trần, lạnh nhạt nhìn con kiến dưới chân mình.
Run rẩy!
Cơn ớn lạnh và sợ hãi đến từ linh hồn khiến cho đầu óc Cố Dương trống rỗng, gần như không suy nghĩ được gì.
Bộp!
Cố Dương không chịu nổi gánh nặng, rớt xuống từ trên Thương Ưng, lăn đến bên chân hai người.
Cả người gã giống như bị thái sơn áp đỉnh, nằm bẹp dí trên đất, đầu người cao quý vùi vào trong bùn đất, sắc mặt bởi vì hoảng sợ mà trở nên dữ tợn. Gã dùng hết toàn lực ngọ nguậy, nhưng khắp toàn thân cho dù là một đầu ngón tay cũng không nhúc nhích được.
Sao… làm sao có thể! Uy áp bậc này. . . vượt trên Tông sư!
Vì sao ở nơi khỉ ho cò gáy này lại có một nhân vật như thế chứ?
Mồ hôi lạnh không ngừng nhỏ xuống từ trên mặt trên cổ gã, thấm vào trong đất bùn, gần như sắp hoá thành vũng nước.
Đúng lúc này, dư quang của Cố Dương giống như chó chết nằm bẹp dưới nhìn thấy, bên cạnh đầu mình xuất hiện một đôi giày.
Một đôi ủng quan kiểu dáng tinh xảo.
Chủ nhân của đôi ủng nói chuyện.
“Ngươi tên là gì?” Cố Thanh Phong nhàn nhạt hỏi.
Lúc câu hỏi của Cố Thanh Phong vang lên, Cố Dương rõ ràng cảm giác được áp lực trên đầu gã nhẹ đi, hình như gã có thể ngẩng đầu lên rồi.
Nhưng mà gã không dám, gã không có dũng khí ngẩng đầu.
Tuy rằng Cố gia là một trong tứ đại gia tộc của Đế Đô, nhưng người áo đen này chính là vượt cấp tông sư! Kiểu cường giả này căn bản không phải một kẻ Cương Khí cảnh nho nhỏ như gã có thể chọc vào.
Nếu như chỉ là tông sư bình thường, thì Cố Dương có Cố gia chống lưng cũng sẽ chẳng thèm coi đối phương là cái thá gì. Nhưng vượt trên tông sư thì hoàn toàn khác, thực lực đó có thể sánh ngang với tổ tiên Cố gia! Là cường giả đỉnh phong chân chính!
Mà nam tử ngồi đối diện người áo đen nhất định cũng không đơn giản, hắn có thể ngồi ngang hàng với người áo đen, vả lại trong câu từ càng bình đẳng hơn, tuy rằng nhìn bề ngoài có vẻ mới Tụ Khí ngũ trọng, nhưng nhất định là giả!
Giống như người áo đen, nhìn qua chỉ giống như người bình thường.
Nói không chừng nam tử Tụ Khí ngũ trọng này cấp bậc cũng trên tông sư!
Cố Dương càng nghĩ càng kinh hãi, gã tuyệt đối không ngờ rằng mới nãy mình lại có thể nói năng lỗ mãng với hai vị như vậy. Nếu như hai người này muốn giết mình, e rằng ngay cả tổ tiên cũng không muốn tuỳ tiện đắc tội hai người để bảo vệ mình.
Điều mấu chốt nhất là, căn cứ vào chỉ dẫn của huyết mạch châu, trong hai người này nhất định có một người là hậu duệ của tội huyết, tội huyết trên tông sư…
Cố Dương đã không dám nghĩ tiếp nữa.
Cố Thanh Phong thấy Cố Dương chậm chạp không đáp lời, không khỏi nhíu mày một cái: “Sao? Câm à?”
Cố Dương giật mình kinh sợ, vội vàng nói: “Bẩm. . . Bẩm tiền bối, vãn bối tên là Cố Dương, là người của Cố gia – một trong tứ đại gia tộc Đế Đô. Cố Thiếu Thương là tổ tiên ta.”
Cố Dương liền vội vàng bộc ra thân phận cùng với tên huý của tổ tiên, sợ đối phương một lời không hợp sẽ trực tiếp động thủ.
Hi vọng hai người có thể nể mặt mũi tổ tiên mà bỏ qua cho mình.
“Đế Đô… Tứ đại gia tộc… Cố gia?” Cố Thanh Phong lẩm bẩm một câu, lập tức quay sang Bồ Yêu hỏi: “Đúng rồi, Cố Thiếu Thương là ai ?”
Chương 137 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]