Bồ Yêu nhàn nhạt trả lời: “Ông tổ nhà họ Cố, võ giả Hóa Long cảnh, một lão già gần đất xa trời, xương khô trong mộ mà thôi.” Vừa nghe xong, trong lòng Cố Dương run nhẹ. Đây rốt cuộc là ai? Thậm chí ngay cả lão tổ nhà mình cũng không đặt ở trong mắt, chẳng lẽ nơi đây chính là nơi chôn cất của ta sao?
“Không ngờ mấy bà con thân thích của hời của ta cũng khá có lai lịch đấy.” Cố Thanh Phong lẩm bẩm nói.
Những lời của Cố Thanh Phong làm cho Cố Dương hai mắt tỏa sáng, nháy mắt hiểu rõ, người này chính là hậu duệ của tội huyết gã muốn tìm. Thế là gã liền bắt quàng làm họ, hi vọng đối phương có thể nể mặt mũi đồng tộc mà bỏ qua cho mình tội bất kính.
“Tiền bối, ngài chính là người tộc Cố gia mà ta muốn tìm. Trước đây không lâu tổ tiên thông qua huyết mạch châu phát hiện ở quận Ngô Đồng có người giác tỉnh huyết mạch Long Thần, cho nên đặc biệt phái vãn bối đến đón ngài trở về…”
Cố Dương vừa nói chứ “về” ra khỏi miệng, trong nháy mắt một luồng áp lực cường đại không thể tả được bằng lời đã rơi xuống người gã.
Cố Dương thậm chí còn không kịp phản ứng, thân thể chợt phát ra tiếng xương cốt vỡ vụn khi không chịu nổi gánh nặng, từng tia sương máu phun ra, cả người trong nháy mắt bị ép thành một bãi thịt nát.
Cố Thanh Phong sửng sốt, hắn nhìn về phía Bồ Yêu đang uống trà, chất vấn: “Ngươi giết gã làm gì?”
Bồ Yêu nhẹ nhàng để ly trà xuống, nhàn nhạt nói: “Cuộc gặp mặt giữa ta và ngươi quyết không thể để cho người thứ ba biết rõ.”
Cố Thanh Phong có chút cạn lời: “Vậy ngươi tốt xấu gì chờ ta hỏi xong lại giết chứ.”
“Gã muốn dẫn ngươi về Cố gia, mà ngươi không thể đi. Huyết Thần Tử của tầng thứ ba Trấn Ma ngục còn chưa thôn phệ, cho nên để cắt sạch niệm tưởng của ngươi, ta đã giết gã.”
“Mẹ nó ta phải cám ơn ngươi. Ai nói với ngươi ta muốn đi Đế Đô? Gã gọi ta đi ta liền đi? Vậy tiểu Thi Mị của ta làm sao bây giờ?”
“Ngươi còn có sư muội? Nàng ấy là ai?” Bồ Yêu có chút tò mò hỏi.
“Nàng ấy là người phụ nữ đẹp nhất thế gian, có thể thỏa mãn mọi ảo tưởng của ta. Nói với ngươi ngươi cũng không hiểu.”
Bồ Yêu nghe nói như vậy trong lòng không khỏi khẽ động, tình yêu của loài người sao? Ngược lại có thể lợi dụng một chút.
“Ài, thôi bỏ đi, giết thì giết đi! Nhưng cũng đừng lãng phí.”
Cố Thanh Phong vừa nói xong liền bắt đầu lục soát Nhẫn Càn Khôn từ bên trong đống thịt nát của Cố Dương.
Cố Thanh Phong tin chắc rằng kiểu con em của đại gia tộc này nếu trên thân không có nhẫn Càn Khôn bên trong chứa mấy vạn lượng bạc chắc chắn không thể ra cửa.
Đúng như dự đoán, sau một phen tìm kiếm, thật sự đã tìm được một cái nhẫn Càn Khôn nhuốm máu.
Cố Thanh Phong có chút ghét bỏ, nhón ngón tay lấy ra, đang định chà chà lên người Bồ Yêu thuận tiện chọc giận nó, để nó đánh mình một trận.
Ai biết vừa quay đầu, Bồ Yêu đã mất tăm hơi.
“Vãi! Đi rồi à? Không phải, ngươi mẹ nó cho ta một quyền rồi hẵng đi chứ! Chỉ một quyền thôi!”
Lúc này, giọng nói lạnh nhạt của Bồ Yêu ở nơi xa theo gió truyền vào tai Cố Thanh Phong: “Cố Thanh Phong, nhớ lấy, mọi thứ hành động theo kế hoạch.”
“Bồ Yêu ta * ”
Cố Thanh Phong hướng về phía bầu trời nhiệt tình giữ người lại, nhưng bên tai lại không còn âm thanh của Bồ Yêu truyền đến nữa.
Trong nháy mắt hắn cảm giác mình đã bỏ lỡ một ngọn núi vàng.
Thật vất vả mới gặp được kẻ đứng đầu Thất Ma Tướng, kết quả lại chẳng bị gì, quả thực lỗ to.
Mẹ nó cũng tại tên Cố Dương chết tiệt này, nếu không phải gã quấy rầy, một quyền này chắc chắn không chạy khỏi.
Cố Thanh Phong phẫn nộ vội vàng lật xem nhẫn Càn Khôn của Cố Dương, hy vọng có thể tìm được chút an ủi.
Chỉ chốc lát sau, mặt mày Cố Thanh Phong liền hớn hở. Không hổ là con cháu thế gia, thật giàu có mà. Bên trong nhẫn Càn Khôn chỉ riêng hoàng kim đã lên đến ngàn lượng, ngoài ra còn có không ít đan dược phù triện công pháp bí tịch, chỉ là vì sao không có linh binh?
Cố Thanh Phong đột nhiên nhớ đến, tên tiểu tử này dường như lúc đến có đeo một cây trường kiếm, ngay lập tức hắn vội vàng lục soát lại từ trong đống máu thịt. Quả nhiên tìm ra một thanh trường kiếm phong cách cổ kính.
Keng keng!
Trường kiếm ra khỏi vỏ, nhất thời một tia sáng lạnh bén nhọn lóe lên.
Đợi hàn quang tiêu tán, Cố Thanh Phong nhìn thanh kiếm này đến ngây ngẩn cả người.
Thân kiếm đâu?
Vì sao thanh kiếm này không có thân, chỉ có chuôi kiếm?
Vậy tia sáng lạnh ban nãy là phát ra từ đâu?
Cố Thanh Phong duỗi tay ra sờ, muốn xem xem có phải không có thân kiếm không. Nhưng là khi hắn sờ lên lại đột nhiên cảm nhận được một chút hơi lạnh, còn có đường vân tinh mịn, dường như sờ được cánh của một loại côn trùng nào đó.
Hắn vội vã giơ trường kiếm qua đỉnh đầu, đặt dưới ánh mặt trời để nhìn. Quả nhiên, thân kiếm đã xuất hiện.
Thân kiếm đó vậy mà gần như trong suốt, hơn nữa cực kỳ mỏng, còn mỏng hơn cả trang giấy. Nếu không phải trên thân kiếm toàn là đường vân giống như cánh côn trùng, thì cho dù ở dưới ánh mặt trời cũng không nhìn thấy.
Cố Thanh Phong tán thưởng sự kỳ diệu của nó. Hắn ngắm thanh kiếm này một cách cẩn thận, càng nhìn càng cảm thấy đường vân trên thân kiếm quen quen, giống như là đã gặp ở đâu đó.
Trầm tư trong chốc lát, trong đầu Cố Thanh Phong chợt lóe lên, hắn nhớ ra rồi!
Đây không phải là đường vân trên cánh ve sao?
Tại thời điểm hiện đại, khi còn bé Cố Thanh Phong thường đi bắt ve sầu, đương nhiên ấn tượng về cánh ve sầu rất sâu.
“Chẳng lẽ, thân của thanh kiếm này được đúc từ cánh của một loại yêu ma nào đó?”
Chương 138 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]