“Khốn nạn! Chúng ta sẽ canh giữ ở nơi này, không tin rằng ngươi thà hồn phi phách tán cũng không ra ngoài!” “Một đám ngu ngục, vậy các ngươi cứ canh giữ đi.”
Nói xong, Cố Thanh Phong lấy ra mấy viên đan dược nuốt vào, dược lực phát huy hiệu quả, sức lực trong cơ thể hắn lập tức bắt đầu khôi phục.
Đám Thiên Nhân lặng lẽ nhìn nhau, bọn hắn đều cho rằng Cố Thanh Phong đang mạnh miệng. Vào giờ phút này hắn chắc chắn đang chịu nỗi khổ thần hồn tan rã.
Thêm một tiếng ba khắc nữa, tiểu tử này liền sẽ biết đường mò ra.
Nhưng mà, thời gian trôi qua từng giây từng phút, Cố Thanh Phong vẫn nhảy nhót tưng bừng, trên mặt không hề thấy vẻ thống khổ, thậm chí ngay cả lực lượng trong cơ thể cũng gần như khôi phục toàn bộ.
“Sao có thể chứ! Vì sao hắn không bị gì cả?” Một vị Thiên Nhân kinh ngạc nói.
“Lẽ nào cấm địa Thái Sơ xảy ra biến cố gì, làm cho thiên đạo trù yểm biến mất?”
Lúc này, đã có người bắt đầu rục rịch.
Cố Thanh Phong cười khẩy trong lòng, hắn chính là cố ý đứng cách ranh giới của cấm địa Thái Sơ mấy dặm mà không đi sâu vào, đợi bọn hắn không nhẫn nại nổi nữa đi vào bắt mình.
“Khặc khặc khặc. . . Mấy lão khốn kiếp kia, các ngươi không phải đã nói bản tôn sẽ hồn phi phách tán sao? Sao bản tôn không cảm thấy gì hết vậy cà?
Nhìn đám kém cỏi các ngươi kìa, ai cũng đạo mạo trang nghiêm, không phải là muốn cướp bảo vật của bản tôn sao? Đáng tiếc có tặc tâm mà không có tặc đảm, hôm nay bản tôn sẽ lấy hết bảo vật ra, xem các ngươi có dám đi vào lấy không!”
Cố Thanh Phong nói xong liền móc Nghịch Lân kiếm, thoải mái phơi ra: “Mau nhìn nè, đây chính là thánh binh đó, thánh binh cực phẩm!
Thế nào? Đám nghèo kiết xác các ngươi đời này cũng chưa từng nhìn thấy thánh binh cực phẩm đâu đúng không?”
Một đám Thiên Nhân nhìn thấy thánh binh cực phẩm trong tay Cố Thanh Phong, mặt lộ vẻ tham lam.
Đây chính là thánh binh cực phẩm, ai nhìn mà không rộn rạo trong lòng?
Đừng nói là Thiên Nhân, cho dù Thiên Quân đến cũng không nhịn được!
Phải biết những Thiên Nhân như bọn hắn còn đang dùng thánh binh hạ phẩm kia kìa, nhưng ngay cả cực phẩm Cố Thanh Phong cũng có.
Tiếp theo, Cố Thanh Phong lại móc ra Hư Linh Thần Thủy, thậm chí còn nốc sạch trước mặt mọi người.
“Quá lãng phí! Tiểu tử mau ngậm miệng, Hư Linh Thần Thủy không phải để ngươi uống như vậy, nó là dùng để luyện chế Hư Linh đan!” Một vị cường giả Thiên Nhân rõ ràng rất tinh thông con đường luyện đan mặt đầy tiếc nuối nói.
Cố Thanh Phong cũng mặc kệ đám người nọ, hắn vốn không cần dùng tới Hư Linh đan gì gì đó, hắn chỉ cần dùng Hư Linh Thần Thủy thanh lọc tinh khí thần.
Hư Linh Thần Thủy không hổ là nước thần. Vừa nuốt xuống cổ họng, Cố Thanh Phong liền cảm thấy tinh khí thần của bản thân đang xảy ra sự biến hóa kỳ diệu. Vốn là tinh khí thần rất ứ đọng, dưới tác dụng của Hư Linh thần thuỷ, bắt đầu tinh lọc từng bộ phận, trở nên càng ngày càng thông suốt sạch sẽ, rất là kỳ diệu.
Đồ tốt! Uống thêm ngụm nữa!
Ngay sau đó, Cố Thanh Phong liền uống thêm một ngụm. Cuối cùng, những cường giả Thiên Nhân cảnh đó không nhịn nổi nữa.
Người đầu tiên hành động chính là Huyết Hà thượng nhân.
Vèo!
Gã hóa thành một vệt sáng đỏ phóng tới cấm địa Thái Sơ, lao băng băng tới Cố Thanh Phong.
Những người còn lại thấy Huyết Hà thượng nhân động thủ thì nào có kiềm chế được. Con người chính là sinh vật như vậy, thứ gì cũng sợ bị cướp mất.
Trước tiên mặc kệ đồ vật thế nào, chỉ cần có người cướp, mình chắc chắn sẽ ngồi không yên, cũng phải lao vào cướp.
Thế nhưng, khoảnh khắc bọn hắn bước vào cấm địa Thái Sơ, lập tức đồng loạt biến sắc!
Một luồng lực lượng của thiên đạo trù yểm lặng lẽ thâm nhập vào thần hồn, thần hồn của bọn hắn nhất thời giống như bị tạt a-xít, bắt đầu bị ăn mòn mạnh mẽ.
“Cái gì! Làm sao có thể!”
“Vẫn còn lực Nguyền rủa! Tiểu tử kia vì sao không bị gì!”
Loại đau đớn khi thần hồn bị ăn mòn, cho dù là cường giả Thiên Nhân cảnh cũng không chịu nổi.
Loại tổn thương này còn đau hơn gấp trăm lần vết tổn thương xác thịt.
Một vị cường giả Thiên Nhân cảnh quyết đoán kịp thời, quay đầu chạy ra khỏi cấm địa Thái Sơ.
Nhưng những người còn lại mặt lộ vẻ hung hiểm, thủ đoạn chồng chất.
Có người thi triển bí pháp, có người lấy ra từng tia thần quang bảo vệ thần hồn, cưỡng ép đỡ lấy thiên đạo nguyền rủa thâm nhập vào trong.
Bởi vì Cố Thanh Phong đã gần trong gang tấc, bọn hắn muốn bắt lấy Cố Thanh Phong rồi mới rời khỏi cấm địa Thái Sơ.
Dựa vào sự hùng mạnh của Thiên Nhân cảnh thì vẫn có thể nán lại một hồi ở xung quanh cấm địa Thái Sơ.
Bọn hắn sở dĩ không dám tùy tiện bước vào, là bởi vì không muốn lực thần hồn bị tổn thương một cách vô ích. Phải biết rằng thần hồn bị thương rất khó khôi phục, khó hơn tổn thương thể xác rất nhiều.
Nhưng hiện tại bảo vật ở phía trước, chút tổn thương này cũng đáng.
Mắt thấy những người này sắp lao tới trước mặt, Cố Thanh Phong cười dữ tợn, lập tức thi triển Tung Địa Kim Quang lại lần nữa đi sâu vào cấm địa Thái Sơ.
Lần này, có mấy vị Thiên Nhân cảnh thấy vậy liền vội vàng quay đầu, chạy trốn không chút lưu luyến.
Nhưng còn có ba vị Thiên Nhân ỷ vào thực lực cường đại, vẫn cắn răng đuổi sát.
Song phương một trước một sau, không ngừng thâm nhập.
Lúc này, tốc độ của Cố Thanh Phong đột nhiên chậm lại, khuôn mặt tuấn tú bởi vì đau đớn mà thay đổi vặn vẹo dị thường.
Ba người truy kích thấy vậy nhất thời mừng rỡ.
“Sức mạnh nguyền rủa đã xâm nhập, hắn không chịu nổi nữa!”
“Trên người thằng nhóc này nhất định là có bí bảo bảo vệ thần hồn, cho nên mới có thể chống đỡ lâu như vậy trong cấm địa Thái Sơ. Nhưng tu vi của hắn quá thấp, mặc dù có bí bảo cũng không chịu nổi.”
Chương 442 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]