Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 444: CHƯƠNG 443: DỤ GIẾT THIÊN NHÂN (2)

Ba người nhìn thấy tia sáng thắng lợi ngay trước mắt, trong mắt kẻ nào cũng dâng trào tham dục, lại truy đuổi mười mấy dặm, hiển nhiên đã bị kích động đến mụ mị. Mắt thấy khoảng cách song phương càng ngày càng gần, Cố Thanh Phong phát ra tiếng gầm tuyệt vọng và không cam tâm, giống như hồi quang phản chiếu, tốc độ thoáng tăng vọt chút, lại lần nữa kéo dài khoảng cách.

Lúc này, ba vị Thiên Nhân đã có người dao động, vừa sợ hãi mình chết trong cấm địa Thái Sơ, lại không muốn bỏ qua cho con vịt sắp tới tận tay.

Đối phương rõ ràng đã là đèn cạn dầu, hồi quang phản chiếu, chỉ cần bạo phát thêm lần nữa thì hắn liền xong đời. Hơn nữa đã đuổi đến nơi này, nếu như bây giờ từ bỏ, vậy chẳng phải là tổn thương thần hồn một cách vô ích?

Mình thân là cường giả Thiên Nhân cảnh, không lý nào mà sức chống đỡ còn ngắn hơn thằng nhãi đó.

Ba vị cường giả Thiên Nhân cảnh liếc nhìn nhau, phát hiện mọi người đều đang do dự, nhưng lại không có ai từ bỏ.

Con người sợ nhất chính là gặp phải loại tình huống này. Nếu như từ bỏ hết, ai cũng không chiếm được gì, tâm lý còn dễ chịu hơn một chút. Nhưng ai cũng cứ khăng khăng không bỏ cuộc.

Nếu mà lúc này mình từ bỏ, vậy chẳng phải là người khác hưởng lợi sao?

Thánh binh cực phẩm! Hư Linh Thần Thủy! Hơn ngàn thanh thần kiếm! Bí pháp tối đa tốc độ của thân hóa kim quang! Bao nhiêu là thứ…

Ba người này càng nghĩ càng thèm thuồng, cuối cùng cắn răng một cái, quyết tâm tiếp tục truy kích!

Lúc này, bọn hắn đã từng bước thâm nhập vào cấm địa Thái Sơ, sức mạnh nguyền rủa chung quanh càng ngày càng nồng đậm, đến nỗi mà pháp bảo hộ thân trên người, đủ loại bí thuật đều bắt đầu mất đi hiệu lực, tốc độ thần hồn bị ăn mòn càng lúc càng nhanh.

Nhưng tham lam trong mắt lại càng ngày càng mạnh mẽ, giống như con bạc thua đến đỏ mắt, lại dốc hết vốn liếng để gỡ gạc.

Cố Thanh Phong đã nhìn thấy toàn bộ tình trạng của bọn hắn, bởi vì đưa lưng về phía mọi người, cho nên cũng không có ai nhìn thấy nụ cười trên mặt hắn càng thêm dữ tợn đáng sợ!

Sau một nén nhang.

Trên mặt của ba vị Thiên Nhân còn lại đã bị vẻ kinh hãi bao phủ.

“Vì sao hắn còn chưa chết!”

“Sao có thể được chứ! Lão phu cũng sắp không trụ nổi nữa rồi, hắn còn đang chạy!”

“Không được, bảo vật các ngươi cứ tranh đi, bản tọa đi đây.”

Một vị Thiên Nhân đã bắt đầu sợ hãi, chuẩn bị chạy trốn.

Hai người khác bao gồm Huyết Hà thượng nhân cũng lộ vẻ khiếp đảm, dằn xuống sự bất cam trong lòng, tiếp đó liền định rời đi.

Nhưng vào lúc này lại nghe thấy một tiếng “sầm”.

Đằng trước, Cố Thanh Phong vốn đang chạy băng băng đột nhiên ngã dúi đầu xuống đất, hơi thở cũng tắt lịm.

Cực kỳ giống bị thiên đạo nguyền rủa ăn mòn hết thần hồn, chỉ còn lại một cái xác.

Ba người vốn định tháo chạy lập tức dừng bước chân, ba người đưa mắt nhìn nhau, không có ai lên tiếng, bởi vì không cần nói cũng hiểu.

Vèo vèo vèo!

Ba người giống như đang thi chạy, hóa thành ba tia độn quang dốc hết toàn lực nhào tới thi thể Cố Thanh Phong.

Nhưng vào lúc này, chuyện quỷ dị đã phát sinh, thi thể Cố Thanh Phong trong nháy mắt đã dung hoà vào trong lòng đất.

“Độn Địa Thuật! Tiểu tử này giả chết!”

Một vị Thiên Nhân kinh hoàng la to, lập tức chạy ra bên ngoài không chút do dự. Gã thật sự không trụ nổi nữa rồi, nếu không đi chắc chắn phải chết.

Cho dù hiện tại chạy thoát, đoán chừng sau khi trở về sợ là cũng phải nghỉ ngơi điều dưỡng một trăm năm mới có thể phục hồi như cũ.

Nhưng mà, Cố Thanh Phong sẽ đồng ý chứ?

“Khặc khặc khặc…” Một tràng cười ác độc bỗng nhiên vang dội, bóng dáng Cố Thanh Phong bất ngờ chặn ở phía trước mấy người kia.

“Sao hả? Muốn chạy? Truy đuổi bản tôn nửa ngày trời, muốn tới thì tới muốn đi thì đi? Ngươi là cái thá gì!”

“Mau cút đi!” Tên Thiên Nhân kia hoảng sợ gầm thét, lúc này thần hồn của gã đã bị ăn mòn gần nửa, đến mức thần chí cũng có chút mơ hồ rồi.

Hiện tại gã nào còn muốn bí bảo gì nữa, chỉ một lòng muốn thoát khỏi cấm địa Thái Sơ.

Một tia thần quang chói lọi chém ra từ trong tay tên Thiên Nhân này.

Oong oong!

Tiếng của hơn ngàn thanh kiếm kêu vang dội, kiếm quang giống như mưa rơi hung hăng tiến lên nghênh đón. Công kích bậc này mặc dù không thể thương tổn đến gã Thiên Nhân đó, nhưng ít ra có thể ngăn cản đối phương chạy trốn.

Mặt mày gã cũng tái xanh, nỗi khủng hoảng trong lúc sinh tử đang uy hiếp gã mọi phút mọi giây. Gã không ngừng chợt hiện chuyển dịch chuyển tức thời, nhưng Cố Thanh Phong dựa vào Tung Địa Kim Quang cắn chặt không buông, căn bản không cắt đuôi được.

Lúc này, hai gã Thiên Nhân khác thấy vậy liền lập tức chạy trốn, đã hoàn toàn từ bỏ lùng bắt Cố Thanh Phong rồi.

Cố Thanh Phong lập tức phân ra mấy đạo kiếm quang đi ngăn cản bọn hắn, nhưng rõ ràng hắn đã đánh giá cao thực lực của mình. Cho dù hiện tại đám Thiên Nhân này không muốn ham chiến, thần hồn bị thương nặng.

Kiếm quang có thể tách ra lại không thể nào đồng thời ngăn chặn ba người.

Con mẹ nó!

Xem ra chỉ có thể giữ lại một tên!

Cố Thanh Phong quyết tâm, ánh sáng lạnh lẽo trong mắt loé lên, mắt dính chặt vào Huyết Hà thượng nhân!

Lão khốn kiếp này phải chết!

Thiên Đế đến cũng không cứu được, bản tôn nói là làm!

Nếu như không phải gã phát hiện ra mình, thì sao mình có thể bị truy đuổi chạy trốn hơn vạn dặm?

Đệch!

Chẳng phải chỉ là giết thiếu chủ nhà ngươi sao?

Người sớm muộn cũng sẽ chết, chết sớm hay chết muộn đều giống nhau. Có tí chuyện cỏn con, phải đến mức vậy sao?

Thế là, Cố Thanh Phong từ bỏ hai người khác, bắt đầu tấn công Huyết Hà thượng nhân.

Chương 443 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!