Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 445: CHƯƠNG 444: CÁI CHẾT CỦA THIÊN NHÂN

Lần này, toàn bộ áp lực đều lao về phía Huyết Hà thượng nhân. “Thằng súc sinh! Mau cút đi!” Huyết Hà thượng nhân vừa giận vừa sợ, ra tay toàn lực muốn giải quyết Cố Thanh Phong, nhưng thần hồn bị tổn thương nặng nề, đau đớn kịch liệt cứ hiển hiện mọi phút mọi giây. Thế cho nên sức mạnh toàn thân căn bản không thể phát huy được một nửa, độ chính xác cũng giảm đi rất nhiều.

Cố Thanh Phong dựa vào Tung Địa Kim Quang nhẹ nhàng tránh khỏi công kích, sau đó lại bám sát, khống chế hơn ngàn thanh thần kiếm triền đấu với gã.

Có thể quanh co thì quanh co, tuyệt đối không được cứng chọi với cứng, chỉ cầu kéo dài thời gian với đối phương.

Huyết Hà thượng nhân càng đánh càng phẫn nộ, thần hồn bị ăn mòn cũng càng ngày càng mạnh mẽ.

Mà hai gã Thiên Nhân còn lại không bị Cố Thanh Phong ngăn cản, đã sớm mất tăm mất tích.

“Khặc khặc khặc… Muốn đi? Vậy phải hỏi một chút xem bản tôn có đồng ý hay không!”

Ánh mắt Cố Thanh Phong lộ vẻ tàn nhẫn, cả khuôn mặt in đậm nụ cười ác độc, giống như là thợ săn đang đùa bỡn con mồi.

“Thằng súc sinh!! A a a! Tức chết lão phu rồi!”

Huyết Hà thượng nhân bất lực chỉ biết cuồng nộ, trên thân huyết quang toả ra đầy trời, giống như có một dòng sông màu máu đang từ từ dâng lên ở phía sau vậy.

“Nếu đã như vậy, lão phu sẽ giải quyết ngươi trước rồi mới đi!”

Cố Thanh Phong thấy đối phương gấp muốn điên rồi, cười khì khì, lập tức quay đầu bỏ chạy. Dựa vào tốc độ của Tung Địa Kim Quang, Huyết Hà thượng nhân căn bản không đuổi kịp.

Huyết Hà thượng nhân tức đến độ trào máu họng, nhưng gã cũng không quản gì nữa, bắt đầu chạy ra khỏi cấm địa Thái Sơ.

Lúc này, Cố Thanh Phong lập tức quay đầu, không ngừng dùng kiếm quang quấy rầy. Hơn ngàn thần kiếm tạo thành Canh Kim Kiếm Trận, cho dù là cường giả Thiên Nhân cảnh, nếu như không phòng ngự thì vẫn bị chém như thường.

Cho nên Huyết Hà thượng nhân không thể không phòng ngự, nhưng hễ mà phòng ngự, tốc độ lập tức giảm bớt.

Cứ giằng co như thế hồi lâu, cuối cùng, Huyết Hà thượng nhân không chịu nổi nữa.

Gã nhìn ranh giới của Cấm địa Thái Sơ còn rất xa, lại nhìn bản thân mình chỉ còn gần một nửa thần hồn, vẻ sợ hãi trong mắt cuối cùng đã biến thành điên cuồng, điên cuồng quá khích.

Gã biết rõ, bản thân đã hết cơ hội chạy ra cấm địa Thái Sơ, cho nên gã muốn cùng Cố Thanh Phong lấy mạng đổi mạng!

“Thằng súc sinh, ngươi muốn mượn cấm địa Thái Sơ giết lão phu, hôm nay lão phu sẽ mang theo ngươi chết chùm!!”

Huyết Hà thượng nhân điên cuồng gầm thét, lập tức trên thân bùng nổ ra một làn sóng thần lực tàn bạo, thân thể của gã giống như giống như bóng bay nhanh chóng trương phình, gần như sắp nổ tung!

Cố Thanh Phong biến sắc, lão khốn nạn này điên rồi, muốn tự bạo!

Có điều…

Muốn nổ được bản tôn, chờ thêm một trăm năm nữa đi!

Bùm!

Huyết Hà thượng nhân phát nổ!

Tự bạo rồi!

Năng lượng vừa cuồn cuộn vừa điên cuồng dao động lan rộng hàng ngàn dặm, giống như bom nguyên tử vậy. Toàn bộ mọi thứ đều bị ảnh hưởng mà tan biến, bụi đất bị hất bay cao đến mấy ngàn mét, tạo thành một đám mây hình nấm khổng lồ.

Vô số tia thần mang chói mắt từ bùng ra từ bên trong. Mỗi một tia đều to lớn vô cùng, giống như là từng cây trụ trời, rực rỡ loá mắt, đâm xuyên qua không trung, xé toạc mặt đất, khiến cho thiên địa bị chấn động.

Thế nhưng, Cố Thanh Phong đáng dĩ phải chết trong vụ nổ này, bấy giờ đang còn thản nhiên uống trà sữa trong thế giới lòng bàn tay, có sữa có trà chính là trà sữa.

Yên tĩnh đợi vụ nổ lắng xuống.

Thời gian uống khoảng chừng một nén nhang, hắn cảm thấy chắc cũng tàm tạm rồi, ngay sau đó liền ra khỏi Thế giới lòng bàn tay.

Sau khi đi ra ngoài, hắn liền sợ ngây người.

Mặt đất bằng phẳng, rừng cây rậm rạp, núi cao hùng vĩ ban đầu, lúc này tất cả đều không còn tồn tại nữa, chút cặn cũng không sót lại. Thứ tồn tại duy nhất chính là một cái lớn hố sâu vô cùng, đường kính ước chừng cũng phải ngàn dặm!

“Mẹ ta ơi! Uy lực tự bạo của Thiên Nhân cảnh lớn như vậy sao? Mẹ nó cũng đuổi kịp bom nguyên tử rồi chứ còn gì nữa! Hơn nữa còn không có phóng xạ. Đỉnh vãi!”

Kinh hãi một hồi lâu, sắc mặt Cố Thanh Phong chợt thay đổi, như là đột nhiên nhớ đến cái gì.

“Hỏng rồi! Nhẫn Càn Khôn!”

Hắn vội vàng phát động thần niệm điên cuồng lục soát bốn phía. Kết quả khiến sắc mặt hắn càng lúc càng tệ, bởi vì hết thảy đều đã bị diệt sạch, trống rỗng.

“Cái đệch! Lão khốn nạn đó cho nổ hết nhẫn Càn Khôn rồi! Lần này bản tôn lỗ to rồi!”

...

Cấm địa Thái Sơ, một nơi bí ẩn trong lòng núi.

Cố Thanh Phong dùng thần kiếm miễn cưỡng đào rỗng lòng núi, tạo ra một cái động phủ để bế quan. Hắn muốn ngưng kết thần đan Thập Văn Hoàn Mỹ.

Hắn ngồi thiền trong động phủ, uống Hư Linh Thần Thủy, sau đó trong miệng không ngừng đọc Kiếm Điển Kinh Ý. Thiên âm dần dần vang dội giống như chuông lớn Hoàng Lữ.

Dần dần, mấy trăm chữ cổ màu vàng bắt đầu ngưng tụ giữa không trung, trong nháy mắt đã rọi sáng động phủ đen như mực, giống như mạ lên một lớp vàng ròng, lộng lẫy khác thường.

Những chữ cổ màu vàng kia như nước nhỏ róc rách chậm rãi chảy xuống trong động phủ, hào quang lấp lánh chớp tắt giống như từng vì sao. Ráng vàng toả ra bốn phía, vừa thần thánh lại mơ hồ.

Theo tốc độ đọc càng lúc càng nhanh của Cố Thanh Phong, tốc độ chảy của chữ cổ màu vàng càng tăng, cách một mét không ngừng xoay xung quanh hắn, hợp thành một bức tường vàng.

Rất nhanh, những chữ cổ vàng kim này tựa như đã đạt tới một điểm giới hạn nào đó. Kèm theo tiếng vù vù, đột nhiên, chữ cổ như thủy triều mãnh liệt tràn vào trong cơ thể Cố Thanh Phong.

Chương 444 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!