Tuy rằng trong truyền thuyết nói tu vi của hắn chỉ mới đến Thần Hồn cảnh, nhưng tất cả mọi người đều không cho là như vậy, bởi vì căn bản không thể nào như vậy được. Trong lòng bọn họ càng tin tưởng rằng trong người Cố Thanh Phong có một bí bảo có thể che giấu tu vi của bản thân.
Dù sao người ta có thể kết nối một lúc với hàng ngàn thanh thần kiếm, thậm chí có thể lấy cả thánh binh ra vậy thì có một bí bảo che giấu tu vi thì có là gì?
...
Thánh Địa Kiếm Môn.
Ở một nơi trong đại điện.
Một thanh niên trẻ tuổi trên mắt đeo dải gấm đen đang báo cáo tình hình với nhóm người quyền cao chức trọng trong Kiếm Môn.
Trên cùng nơi cao nhất ở đại sảnh có một người đàn ông đang ngồi, tướng mạo đoan trang, khí phách phi thường, khí thế uy nghiêm mà không hề hung dữ.
Người đàn ông này trông không quá bốn mươi tuổi, nhưng tóc trên đầu đã trắng toát, được chải chuốt tỉ mỉ, đội một chiếc vương miện tử kim, khoác trên người pháp bào hắc kim.
Trên người ông ta dường như tỏa ra một khí thế khủng khiếp làm cho người ta run sợ.
Người này chính là chủ nhân của Kiếm Môn, Kiếm Thần đương nhiệm, Độc Cô Nguy!
“Nói vậy thì Nghịch Lân Kiếm – một trong Thất Kiếm – đang ở trong tay Cố Thanh Phong sao?” Độc Cô Nguy nghiêm nghị nói.
Ông ta vừa cất tiếng, hội trường ồn ào ban đầu lập tức im lặng.
“Báo cáo môn chủ, đệ tử tận mắt nhìn thấy, thật sự bên trong Canh Kim Kiếm Trận của Cố Thanh Phong có Nghịch Lân!” Kiếm Si cung kính nói.
“Từ sáu ngàn năm trước, sau khi Nghịch Lân bị Thánh Nữ đời thứ mười ba mang đi đã hoàn toàn bặt vô âm tín, không ngờ hôm nay nó vẫn có thể nhìn thấy mặt trời, thậm chí còn nhận một thiếu niên trẻ tuổi làm chủ nhân.
Thất Kiếm của Kiếm Môn đều có linh tính, chỉ những người có thuộc tính phù hợp và tài năng xuất chúng mới có thể được công nhận là chủ nhân.”
Khi Độc Cô Nguy nói điều này, ông ta không khỏi trầm ngâm trong giây lát, rồi hỏi: “Kiếm Si, ngươi thấy thực lực của hắn mạnh đến đâu?”
“Sâu không dò được.” Kiếm Si suy nghĩ một chút rồi đáp: “Đệ tử thua hắn rất nhiều, tên Cố Thanh Phong này vô cùng thần bí, cho dù là bản lĩnh hay là binh khí hắn sở hữu thì đều không tầm thường.
Bên trong Huyền Thiên bí cảnh, đệ tử và đám người Tiểu Diêm Vương hợp lại căn bản cũng không phải đối thủ của hắn, lúc đầu đệ tử suy nghĩ đơn giản cho rằng hắn chỉ dựa vào uy lực của kiếm trận, nhưng sau đó khi hắn chiến đấu với Thiên Nhân hắn lại có thể điều khiển hàng ngàn Thần Kiếm tạo thành kiếm trận chống đỡ được một đòn của Thiên Nhân, khi nhìn thấy chuyện này để tử cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Về sau, tốc độ hắn thi triển ra còn nhanh hơn cả Thiên Nhân, tốc độ như vậy, cho dù không dựa vào kiếm trận, đệ tử cũng chưa chắc có thể chống lại hắn dù chỉ một hiệp.”
“Ừ.” Môn chủ Kiếm Môn Độc Cô Nguy gật đầu.
Lúc này, một vị trưởng lão đột nhiên cắt lời nói xen vào: “Môn chủ, kẻ này trên người mang theo chí bảo của môn phái chúng ta, bên người có rất nhiều bí thuật, quan trọng nhất là hắn có thể sinh tồn trong cấm địa Thái Sơ. Từ đó có thể nhìn ra được người này chắc chắn đang che giấu một bí mật động trời. Theo như thuộc hạ thấy thì chúng ta nhất định phải bắt người này về!”
Án mắt Độc Cô Nguy lóe lên một tia lạnh lẽo nhìn về phía vị trưởng lão vừa nói chuyện kia.
Vị trưởng lão lập tức cảm thấy toàn thân lạnh toát, như thể rơi vào động băng.
“Tiền trưởng lão, kiếm tu chúng ta chỉ chuyên tâm tu luyện kiếm của bản thân không ham mê những vật bên ngoài, thế gian này có vô số bí mật, chẳng lẽ ông nhìn thấy cái nào cũng muốn giành lấy hay sao?”
Tiền trưởng lão chảy mồ hôi lạnh đầm đìa, vội vàng gật đầu đồng ý.
“Môn chủ dạy chí phải, chẳng qua cho dù không quan tâm đến những thứ bên ngoài nhưng Cố Thanh Phong kia cũng không phải đệ tử tông môn chúng ta, mà là sở hữu chí bảo tông môn, lại còn lén học Đế Kinh, điều này đã xúc phạm đến ranh giới cuối cùng của môn phái chúng ta, nếu không xử lý hắn thì uy nghiêm của Kiếm Môn mất sạch rồi!”
“Ai nói hắn không phải đệ tử của bản môn?” Độc Cô Nguy đột nhiên hỏi.
Ông ta vừa nói ra lời này tất cả mọi người đều sửng sốt.
“Hắn có Nghịch Lân Kiếm do Thánh Nữ đời thứ mười ba của Kiếm Môn ban cho, hơn nữa còn tu luyện bí pháp vô thượng của môn phái chúng ta, cây gốc đỏ chính hiệu như thế chẳng lẽ vẫn chưa tính là đệ tử bản môn sao?”
Tất cả mọi người sửng sốt trong chốc lát, sau đó mới nhận ra rằng thì ra môn chủ vừa ý tên Cố Thanh Phong này rồi!
Nếu không thì phải nói là môn chủ có tầm nhìn xa trông rộng.
Đám người trong môn phái chỉ suy nghĩ đến việc cướp đoạt bảo vật, bí pháp và moi ra bí mật che giấu trên người đối phương.
Nhưng còn môn chủ thì sao?
Người ta còn muốn ở cùng một nơi! Cố Thanh Phong không chỉ có nhiều bảo vật mà còn có thiên phú rất cao, hắn có thể thoát khỏi tác động của nguyên tắc thiên địa trong kiếm thư trong vòng chưa đầy ba giây, điều này cho thấy tài năng của hắn.
Mà không chỉ có tài năng vượt bậc, hắn còn rất nổi tiếng!
Những ngày này, tên tuổi của Cố Thanh Phong không còn ai là không biết đến, mặc dù không ai công khai thừa nhận, nhưng trong lòng mọi người đều hiểu rõ một điều.
Đệ Nhất Thiên Kiêu của Thanh Mộc Vực chắc chắn là người này không thể là ai khác!
Nếu như có thể thu nạp người này vào môn phái, vậy chẳng phải có nghĩa là Đệ Nhất Thiên Kiêu của Thanh Mộc Vực là đệ tử của Kiếm Môn sao? Đây là chuyện tốt có thể giúp uy danh của một Kiếm Môn đang từ từ suy sụp tăng lên nhanh chóng.
Chương 447 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]