“Lập tức truyền tin tức ra ngoài, Cố Thanh Phong là đệ tử được Thánh Nữ đời thứ mười ba thu nhận làm đệ tử chân truyền ở bên ngoài, Nghịch Lân Kiếm trong tay hắn chính là bằng chứng rõ ràng nhất.” Độc Cô Nguy ra lệnh. “Môn chủ, nhưng thanh danh của Cố Thanh Phong không tốt lắm, đắc tội gần như toàn bộ thế lực, mang một người như vậy vào Kiếm Môn, chỉ sợ…”
“Hừ!” Độc Cô Nguy hừ lạnh một tiếng: “Ngu xuẩn! Tuy rằng chúng ta không biết tu vi thật sự của Cố Thanh Phong, nhưng hắn có thể tiến vào Huyền Thiên bí cảnh, chứng tỏ hắn chắc chắn không phải Thiên Nhân. Mọi người cũng biết, Thiên Nhân cảnh có một đường ranh giới, từ xưa đến nay, trừ phi là Thiên Đế thiếu niên bằng không thì ai có thể lấy thân thể của phàm nhân đối nghịch với sự chinh phạt của Thiên Nhân chứ?
Các ngươi chỉ để ý đến bí bảo của đối phương và chuyện hắn đắc tội bao nhiêu người, lại không biết, thiên phú trên người hắn mới là thứ quý giá nhất!
Ở độ tuổi của hắn, ai trong số các ngươi có thể điều khiển hàng ngàn thần binh hay thậm chí là một thánh khí để chống lại một đòn từ Thiên Nhân?
Ai trong số các ngươi dù tu vi thấp hơn Thiên Nhân vẫn có thể bình tĩnh thoát khỏi sự truy đuổi của hơn mười vị cường giả Thiên Nhân, thậm chí còn giết chết được một người trong số họ?
Thiên tài như vậy, sao có thể chỉ vì một chút thiếu hiểu biết mà bị gạt bỏ khỏi môn phái?”
Lời nói của Độc Cô Nguy làm mọi người ngộ ra điều gì đó, khiến mọi người phải suy nghĩ sâu sắc.
Nhất thời trong đại điện rơi vào một khoảng lặng trong phút chốc.
Sau một lúc im lặng, Độc Cô Nguy như thể đang thở dài buồn bã nói: “Người tên Cố Thanh Phong này… có phong thái của một Thiên Đế.”
Bùm—!
Có một tiếng nổ lớn từ chín tầng trời, ngay sau đó sấm sét vang dội, vô số những tia sét khủng bố như rồng như rắn khổng lồ liên tục đánh xuyên qua những tầng mây đen dày đặc, giống như Lôi Công đang tức giận lại hệt như vẽ nên một bức tranh tận thế.
Mây đen mang theo sấm sét vô tận này bao phủ hơn phân nửa cấm địa Thái Sơ, giáng xuống tộc man di trong đó khiến hung thú thấp thỏm lo âu, chuyện này thì thực lực mạnh yếu không quan trọng, đây là sức mạnh của ông trời đó.
Dưới sức mạnh của trời, vạn vật trên thế giới đều chỉ là con sâu cái kiến.
Mà thảm họa Thiên Kiếp kinh hoàng này đương nhiên là do Cố Thanh Phong gây ra đấy.
Hắn muốn ngưng tụ ra một viên Thập Văn Hoàn Mỹ Thần Đan, mà trên đời không tồn tại thứ gọi là hoàn mỹ, đây là chuyện ngược với ý trời cho nên trời giáng lôi kiếp xuống.
Cũng may bây giờ hắn đang ở trong cấm địa, thế giới bên ngoài không có chú ý tới những hiện tượng trời đất kỳ lạ này, nếu không chắc chắn sẽ gây nên náo động.
Cố Thanh Phong đang tu luyện thì mở mắt ra, hắn không sợ lôi kiếp mà ngược lại trong mắt hiện lên một tia vui mừng.
Hắn nhìn viên Thập Văn Hoàn Mỹ Thần Đan trên đỉnh đầu, viên đan này hoàn toàn tự nhiên, vô cùng hoàn mỹ, bên trên có đạo văn thần bí lưu chuyển, mười đường vân mờ ảo chảy xuôi như nước.
Thập Văn Hoàn Mỹ Thần Đan xem như đã hoàn thành sơ bộ, chỉ còn lại một bước cuối cùng, sau khi vượt qua được khảo nghiệm ở thiên kiếp thì có thể hoàn toàn xem như đại công cáo thành rồi!
Đột nhiên, Cố Thanh Phong há miệng ra, Thập Văn Hoàn Mỹ Thần Đan giống như được một thứ gì đó dẫn dắt bay vào trong miệng hắn, di chuyển thần tốc tiến vào đan điền.
Trong nháy mắt Thập Văn Hoàn Mỹ Thần Đan trôi vào đan điền, toàn thân Cố Thanh Phong run lên, thần quang bộc phát từ hai mắt, toàn thân tỏa ra thần quang rực rỡ vô tận, soi sáng máu thịt của hắn, rọi vào cả gân mạch, xương cốt, mọi thứ trở nên trong suốt như ngọc!
Một cỗ khí tức cực kỳ đáng sợ từ trên người hắn bộc phát ra, giống như một vầng thái dương rực rỡ đang từ từ mọc lên, dáng vẻ uy nghiêm giống như một vị Thần Vương!
Sau khi khí thể bạo phát, động phủ trong thân núi “ầm ầm” nổ tung, nghiền nát thành bột phấn.
Hình dáng của Cố Thanh Phong đã hoàn toàn lộ ra dưới thiên kiếp.
Một cơn gió bất ngờ thổi tung mái tóc đen của hắn, áo choàng hắn khoác trên người bây phất phới!
Ánh mắt hắn ngạo nghễ, vẻ mặt cương quyết nhìn chăm chằm Thiên Đạo bắt đầu cười như điên: “Khà khà khà… Ta đã nuốt một viên thần đan vào bụng! Mạng của ta là do ta không…”
Bùm—!
Hắn còn chưa đọc xong lời thoại thì Thiên Kiếp đã ra tay.
Một đạo thiên lôi mạnh mẽ đánh xuống, giáng lên người Cố Thanh Phong cắt ngang lời nói của hắn.
Câu nói kia thực sự đã thành sự thật: Đừng giả ngu nữa, giả ngu sẽ bị sét đánh đấy!
Sau khi đạo thiên lôi thứ nhất giáng xuống, Cố Thanh Phong chỉ cảm thấy toàn thân tê dại còn kèm theo cảm giác hơi đau, giống như bị một nam kỹ thuật viên cường tráng xoa bóp cho mình.
Tuy nhiên, dựa vào khả năng giảm sát thương của Tiên Thiên Thần Thánh Thể cùng với khả năng phòng ngự của Trấn Ngục Long Tượng Thể nên cũng không bị ảnh hưởng gì.
“Mẹ kiếp! Chơi không đẹp gì hết!”
Cố Thanh Phong chửi bới ầm lên, sau đó, hắn phát hiện năng lượng của thiên kiếp đang dần tản ra thiêu đốt biến phạm vi vài dặm xung quanh mình trở thành một mảnh đất khô cằn, hắn không khỏi cảm thấy lãng phí.
Vì vậy, hắn vội vàng lấy ra trên trăm khối Thiên Lôi Tử đã luyện chế xong từ lâu, bố trí theo một trận pháp huyền ảo nào đó.
Hắn biết mình sắp phải trải qua thiên kiếp, vì vậy để nhổ được lông thiên kiếp cho nên đã luyện chế sẵn trên trăm khối Thiên Lôi Tử, luyện chế Thiên Lôi Tử không khó, nhưng khó ở chỗ không có Thiên Lôi để luyện.
Nhưng mà không phải bây giờ Thiên Lôi đang ở đây rồi sao?
Chương 448 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]