Thế là, trong sự thúc giục của Cố Thanh Phong, ba người bước trên con đường đi về phía Kiếm môn. Đương nhiên trước khi xuất phát, không thể thiếu những câu hỏi được, ví dụ như lấy được Nghịch Lân kiếm ở nơi nào? Vì sao lại có thể ra vào cấm địa thái sơ và lai lịch các kiểu.
Những câu hỏi này đều bị Cố Thanh Phong lừa gạt cho qua, bây giờ kỹ thuật diễn của hắn đã đỉnh lắm rồi, nói láo hết bài này đến bài khác, ứng phó trường hợp nhỏ thế này đúng là dễ như trở bàn tay.
Nghịch Lân kiếm? Nhặt được trong cấm địa thái sơ.
Cấm địa thái sơ? Khi còn bé đã từng ăn một loại quả lạ, nên có thể đi vào thoải mái.
Lai lịch? Ở bên kia núi, bên kia biển có một thôn Địa Cầu.
...
Trên đường đi, Mạnh Diễn một thân một mình giẫm lên mũi kiếm to lớn, hai tay chắp ra sau lưng không nói lời nào, diễn ra dáng vẻ như một vị cao nhân.
Còn hai người Cố Thanh Phong và Kiếm Si thì ngồi xếp bằng trên thân kiếm, bắt đầu nói chuyện phiếm.
“Vừa rồi Mạnh tiền bối có nói là tứ kiếp Thiên Nhân, là ý gì vậy? Chẳng lẽ đã làm đến Thiên Nhân rồi mà còn cần độ kiếp hay sao?” Cố Thanh Phong hỏi.
“Xuất thân Cố đạo hữu xa xôi, chưa từng tiếp xúc nhiều với Thiên Nhân cho nên không biết những bí mật này cũng là chuyện bình thường, thật ra những điều này đều không phải là bí mật gì, cơ bản thì các đại môn phái đều biết.
Cảnh giới cũng phân chia giống Thần Đan cảnh, phân chia dựa theo Cửu Trọng Thiên, nhưng đã đến Thiên Nhân cảnh thì không còn phân chia như thế nữa.
Bởi vì Thiên Nhân cảnh sẽ phải trải qua năm kiếp nạn, mỗi năm trăm năm sẽ có một kiếp nạn giáng xuống, sau khi vượt qua mỗi một kiếp thì thực lực sẽ càng thêm mạnh mẽ, thọ nguyên cũng tăng lên theo, cho nên Thiên Nhân cảnh phân chia dựa trên số lần vượt qua kiếp nạn.
Năm kiếp nạn này được xưng là Thiên Nhân ngũ kiếp, theo thứ tự là Bí Phong kiếp, âm Hỏa kiếp, Thiên Lôi kiếp, Nhục Thân kiếp, Tâm Ma kiếp.
Những Thiên Nhân thường gặp ngoài kia cơ bản đều là những Thiên Nhân chưa độ kiếp, ví dụ như Huyết Hà thượng nhân vậy.
Mà những Thiên Nhân đã độ kiếp hoặc là sắp độ kiếp rất ít khi xuất hiện trong mắt mọi người, bởi vì tất cả đều đang bận rộn chuẩn bị độ kiếp. Có thể nói người Thiên Nhân cảnh đều đang đoạt mệnh với trời, nhất định phải trân trọng từng giây từng phút, không độ được kiếp chính là đường chết.
Mạnh sư thúc là Thiên Nhân tứ kiếp, có nghĩa là ông ta đã vượt qua thiên kiếp bốn lần, chỉ cần vượt qua thêm Tâm Ma kiếp là có thể tấn thăng lên Thiên Quân cảnh.”
“Thiên Quân cảnh có còn kiếp nạn nữa không?”
“Không còn, chỉ có Thiên Nhân cảnh mới có.”
Cố Thanh Phong không khỏi cảm thấy kỳ lạ: “Vì sao chỉ có Thiên Nhân cảnh mới có kiếp nạn?”
“Bởi vì chỉ có khi ở Thiên Nhân cảnh, thiên đạo mới nhìn thấy ngươi. Trong mắt thiên đạo, dưới Thiên Nhân cảnh chẳng qua chỉ là con sâu con kiến, trên Thiên Nhân cảnh chính là Thiên Quân, ý là vua của trời đất, vua là biểu tượng tôn quý, đương nhiên sẽ không bị hạ kiếp nạn.
Ngươi có thể hiểu về thiên đạo một cách đơn giản là quốc gia lớn nhất trên đời này, mà tu hành sẽ đánh cắp nguyên khí thiên địa làm cho bản thân mạnh lên, thật ra tương đương với tặc thần cướp quyền đoạt chính, phản tặc.
Lúc ngươi vẫn còn là sâu kiến bé bỏng, thiên đạo sẽ không để ý đến chuyện tạo phản của sâu kiến, nhưng sau khi ngươi trở thành Thiên Nhân thì đã tương đương với phản tặc trong nước đang muốn tạo phản, tất nhiên thiên đạo sẽ xuất binh vây quét phản tặc, nơi xuất binh vây quét này chính là ngũ kiếp của Thiên Nhân.
Mà sau khi ngươi đã vượt qua ngũ kiếp Thiên Nhân thì tương đương với thế lực đã dần dần mở rộng, cuối cùng cũng có thể đứng một cách độc lập, thành lập đất nước nhỏ của mình, có thể được xưng là Thiên Quân.
Tuy quốc gia nhỏ nhưng cũng coi như đã được thiên đạo thừa nhận, cho nên kiếp nạn sẽ không giáng xuống nữa. Chẳng qua giữa nước lớn và nước nhỏ chắc chắn sẽ không bình đẳng, cảnh giới Thiên Quân nhất định cũng không tránh khỏi sự ức hiếp của thiên đạo, chỉ là ta cách đó xa xôi quá đi, cũng không rõ lắm, về phần Thiên Tôn, Thiên Chí Tôn, Thiên Đế ở đằng sau ta lại càng không hiểu được.”
Nghe sự lý giải của Kiếm Si xong, Cố Thanh Phong đã gật đầu hiểu rõ.
Không hổ là đệ tử của Đế Đình tiên môn, hiểu sâu về những sự bí ẩn liên quan đến tu luyện, miêu tả cũng rất chân thật.
Xem ra sau khi đến Kiếm môn hắn không thể chỉ để ý đến yêu ma được, đối với những chuyện bí mật truyền thừa, hắn cũng phải bỏ vào túi!
Ba ngày sau…
Một tòa sơn mạch vô cùng to lớn trôi nổi trên chín tầng trời xuất hiện trước mắt Cố Thanh Phong, nửa ngọn núi ẩn vào trong hư không, diện tích lớn đến nổi mắt thường không thể đong đếm được, giống như một ngôi sao, tiên khí mịt mù trong đó, thần quang tản ra, tiếng nhạc phiêu diêu, giống như Thiên Đình vậy!
Chính là thánh địa Kiếm môn trong truyền thuyết!
Nhìn Thánh địa Kiếm Môn lơ lửng ở chân trời, mặc dù Cố Thanh Phong đã từng thấy qua không ít cảnh hùng vĩ, nhưng cũng không khỏi âm thầm cảm khái sự hùng vĩ của ngọn núi này.
Trong lòng tự hỏi, có nên chiếm toàn bộ Kiếm Môn luôn hay không, tiên sơn lơ lửng trên chín tầng trời, miễn cưỡng cũng khá phù hợp với thân phận bản tôn.
Đúng lúc này, Kiếm Si ở một bên đột nhiên nhỏ giọng nói: “Cố đạo hữu, sau này chúng ta chính là đồng môn, ngươi xem có thể …”
“Không thể!” Cố Thanh Phong cự tuyệt thẳng.
Kiếm Si hơi sửng sốt: “Ta còn chưa nói là cái gì, ngươi sao có thể từ chối thẳng thừng như vậy rồi? ”
Chương 455 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]