“Tiểu tử ngươi cả ngày giả ngu, vừa nhìn đã biết là người không đứng đắn gì, mở miệng ra chắc chắn không có chuyện tốt, cho nên ngươi nói cái gì cũng không thể.” “Ai nói ta không phải là người đứng đắn?” Kiếm Si bất mãn nói.
“Người đứng đắn ai đi giả ngu?”
Cố Thanh Phong một câu nói khiến Kiếm Si câm nín.
Kiếm Si buồn bực nửa ngày, lại tiến lại gần nói: “Ngươi có thể trả nhẫn Càn Khôn cho ta không? Đó là tất cả tài sản của ta đó. ”
Cố Thanh Phong dùng một loại ánh mắt nhìn kẻ ngốc để nhìn Kiếm Si: “Nhẫn Càn Khôn của ngươi bị mất sao lại kiếm ta? Con người ngươi còn nói đạo lý gì hay không? ”
Kiếm Si tức thiếu chút nữa hộc máu, nhẫn Càn Khôn của ta là mất sao? Không phải bị ngươi mẹ kiếp cướp mất sao!
Hắn ta đè nén lửa giận trong lòng: “Chỉ cần ngươi trả nhẫn Càn Khôn trả lại cho ta, ta sẽ nói cho ngươi biết một chuyện, chuyện này liên quan đến ngươi có thể đặt chân vào Kiếm Môn hay không. ”
“Được, ngươi nói đi.”
Kiếm Si thấy Cố Thanh Phong buông lỏng, nhất thời trên mặt vui vẻ: “Ngươi cũng biết môn chủ Kiếm Môn vì muốn thu nạp ngươi nhập môn, đã chịu bao nhiêu áp lực không?
Không riêng gì áp lực của các đại môn phái ngoại giới mà ngươi đắc tội, ngay cả bên trong Kiếm Môn cũng có không ít tai tiếng phản đối.
Bọn họ cho rằng ngươi chiếm đoạt Nghịch Lân kiếm, cướp đoạt Đế kinh, còn đắc tội nhiều người như vậy, thu nhận ngươi sẽ bất lợi đối với Kiếm Môn, cho nên sinh lòng bất mãn đối với ngươi.
Nhưng môn chủ cho rằng ngươi có thiên đế chi thế, coi trọng thiên phú của ngươi, cho nên đè nén những áp lực này, thu ngươi nhập môn.
Có điều môn chủ rất bận rộn, chắc chắn không thể lúc nào cũng chiếu cố cho ngươi, có thể đoán được, sau khi ngươi tiến vào Kiếm Môn nhất định sẽ bị nhắm vào, một khi bị những người đó nắm được nhược điểm, tất nhiên sẽ có bất lợi cho ngươi.
Nếu ngươi muốn tránh những rắc rối này, chỉ có một cách duy nhất. ”
“Cách gì?”
“Nếu môn chủ coi trọng thiên tư của ngươi, vậy chỉ cần ngươi biểu hiện càng có giá trị, tất nhiên sẽ càng được coi trọng, khi người khác nhắm vào ngươi, môn chủ cũng có thể bịt miệng bọn họ lại, dù sao, một kẻ tầm thường mới không đáng để Kiếm Môn làm đến mức này.”
“Ồ.” Cố Thanh Phong hiểu rồi: “Cho nên ý của ngươi là, muốn ta biểu hiện càng phô trương thì càng tốt, làm một thiên tài phách lối, chứng minh giá trị của mình, cái này thì ngươi có thể yên tâm, không ai biết phách lối hơn ta đâu!
Không phải là diễn vai một thiên kiêu cậy tài khinh người sao? Đơn giản! ”
Kiếm Si lại lắc đầu: “Ngươi hiểu lầm rồi, mấy ngày nay hành vi của ngươi, khiến cho ta thấy rất rõ ngươi phách lối ra sao, ý của ta là, ngươi tốt nhất vẫn nên thu liễm vài phần, tránh để đắc tội người khác.
Ngươi không cần cố ý đi diễn một thiên kiêu cậy tài khinh người, ngươi thu liễm một chút là được. ”
Sắc mặt Cố Thanh Phong suy sụp, đây mẹ kiếp còn vui gì nữa? Hóa ra bản tôn vốn không cần chủ động phách lối, bởi vì trời sinh đã khiêm tốn không nổi phải không?
“Kiếm Si à, ngươi vẫn còn quá trẻ, ngươi không biết, kỳ thật ta ngày thường, thật sự rất khiêm tốn, lát nữa ta sẽ cho ngươi xem cái gì mới là phách lối thật sự.”
Cố Thanh Phong từ từ nói, hắn nói thật, mấy ngày nay đối mặt với nhân tộc thật sự rất khiêm tốn, so với lúc gặp yêu ma kém mười vạn tám ngàn dặm.
Trải qua lời nhắc nhở của Kiếm Si, Cố Thanh Phong cũng hiểu được, mình tới Kiếm Môn thật sự không thể khiêm tốn nữa, bằng không nhất định sẽ nhảy ra rất nhiều hạng người tiêu tiểu, nghi ngờ quyết định của môn chủ Kiếm Môn, nói cái gì vì một đệ tử không đáng đắc tội nhiều thế lực như vậy.
Cho nên, vì giảm bớt phiền toái, Cố Thanh Phong quyết định, liền xuất ra một phần mười thái độ đối với yêu ma để đối mặt với Kiếm Môn.
Hắn nghĩ một phần mười là đủ rồi.
Kiếm Si nhìn Cố Thanh Phong biểu tình dần dần cuồng ngạo, luôn cảm thấy mình vừa rồi nhắc nhở hắn là sai lầm.
“Khụ, vậy nhẫn Càn Khôn kia, ngươi xem…”
“Ồ? Ngươi đang nói chuyện với ta à? “Cố Thanh Phong đã nhập vai, liếc nhìn Kiếm Si một cái.
Kiếm Si tức đến muốn mắng chửi.
“Này, Cố đạo hữu, vừa rồi chúng ta đã nói xong rồi, nhẫn Càn Khôn…”
“Yên tâm, ta chưa bao giờ là hạng gạt người.”
Kiếm Si còn chưa nói xong, Cố Thanh Phong liền trực tiếp ném cho hắn ta một chiếc nhẫn Khôn Giới.
Kiếm Si chộp lấy nhẫn Càn Khôn, trong nháy mắt mừng như điên, sau đó vội vàng mở nhẫn Càn Khôn ra xem xét, sắc mặt nhất thời cứng đờ.
“Thứ bên trong đâu?” Kiếm Si tức đến phát run nói.
Cố Thanh Phong khẽ nhíu mày: “Thứ gì chứ? ”
“Chính là thứ trong nhẫn Càn Khôn của ta! Những linh dược, thần binh, nguyên thạch đâu? ”
“Ngươi cũng có nói đâu, ngươi chỉ nói muốn nhẫn Càn Khôn, đây không phải ta đưa cho ngươi rồi sao? Sao nữa? Đây mà vẫn chưa chịu sao? Ta nói cho ngươi biết nhé, ta đã thực hiện lời hứa, ngươi đừng có được nước lấn tới”
Kiếm Si bày tỏ thống khổ đầy mặt, không nói lời nào.
Nghĩ thầm, nếu không phải đánh không lại ngươi, ít nhất cũng sẽ đâm ngươi hai nhát kiếm!
Kiếm Si không nói lời nào, Cố Thanh Phong cũng lười để ý tới hắn ta, mà là bắt đầu chuẩn bị.
Chỉ thấy hắn từ trong nhẫn Càn Khôn lấy ra một bộ Mặc Giao Bảo Y cấp bậc Thần binh, lại lấy ra một chiếc Tử Kim Quan cấp bậc Thần binh, còn có đôi giày Tử Mãng Kim Lân, Bạch Ngọc Bội Thiên Bảo, đai lưng vàng Như Ý vân vân…
Sau đó xoay người liền mặc trang phục vào.
Dưới sự phản chiếu của một thân quần áo cấp bậc Thần binh, Cố Thanh Phong càng thêm phong thần tuấn tú, hào khí ngút trời!
Kiếm Si ở một bên đã nhìn trợn mắt há hốc mồm.
Đây là thao tác gì thế?
Chương 456 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]