“Cố sư đệ, hôm nay vi huynh dẫn ngươi đi gặp đệ tử Nghịch Lân Phong.” “Đến đây lão Mạnh.”
Cố Thanh Phong ra cửa, nhìn thấy Mạnh Diễn vẻ mặt hiền lành mỉm cười.
Mạnh Diễn lại cả kinh: “Cố sư đệ, tu vi của ngươi đột phá rồi? ”
Cố Thanh Phong gật gật đầu, từ lâu hắn đã không thèm che dấu tu vi nữa, dù sao tiên thiên thần thánh thể cùng với thất khiếu linh lung thể đều đã thể hiện ra, chút tu vi kia cũng chả là gì.
“Mới qua thời gian một đêm, ngươi đã đột phá nhất trọng thiên, song thánh thể quả nhiên khủng bố!”
Cố Thanh Phong cười cười, không nói gì, song thánh thể tuy rằng khủng bố, nhưng điều càng khủng bố hơn chính là phải vung tiền như rác!
“Đi thôi lão Mạnh, đừng để cho các đệ tử Nghịch Lân Phong sốt ruột.”
Sau đó hai người liền lên đường.
Một lát sau, dưới sự dẫn dắt của Mạnh Diễn, hai người đi tới một bãi đất trống, nơi này đã đứng đầy đệ tử môn nhân.
Ai nấy đều mặc trang phục đệ tử, bên hông đeo trường kiếm, dáng người cao ngất, khí độ bất phàm.
Đây chính là lợi ích mà tu luyện mang đến, tu luyện tuy rằng không thể phẫu thuật thẩm mỹ, nhưng có thể tăng lên khí chất, cải thiện làn da và hình thể, cái gọi là một trắng che mười xấu, những đệ tử này cho dù có bộ dạng bình thường, nhưng dưới làn da khỏe mạnh trắng nõn làm nổi bật, tổng thể giá trị nhan sắc vẫn rất ổn áp.
Có thể đơn giản lý giải là, những tu sĩ này tự sử dụng filter.
Theo sự xuất hiện của Mạnh Diễn và Cố Thanh Phong, trong đám đệ tử dần dần xảy ra rối loạn, trong lúc nhất thời ánh mắt mọi người đều tập trung vào Cố Thanh Phong.
Cố Thanh Phong thật giống như một nam châm, hút chặt ánh mắt mọi người.
Bởi vì từ sau khi hắn đến Kiếm Môn chưa từng tắt kỹ xảo ánh sáng thần thánh, khí tức bảy màu mờ mịt, đạo vận vòng quanh người, ba lớp filter cộng thêm bộ lọc, bất kỳ ai nhìn thấy đều cho rằng là Chân Tiên hạ phàm.
Nói không ngoa chút nào, giờ phút này nếu Cố Thanh Phong đứng ở một chỗ hoa cỏ lâu hơn một chút, những hoa cỏ kia đều phải mọc cao hơn hai tấc.
Cho nên, khi Cố Thanh Phong đứng trước mặt một đám đệ tử Nghịch Lân Phong, chúng đệ tử cảm thụ được đạo vận lưu chuyển trên người, đều cảm thấy tốc độ lưu chuyển thần lực trong cơ thể đều mơ hồ tăng nhanh vài phần.
“Đây là tiểu sư thúc mới tới sao? Hắn là tiên nhân hạ phàm sao? ”
“Thế gian lại có nam tử phong thần tuấn tú như thế, cũng không biết hắn có thiếu đạo lữ hay không.”
Một vài nữ đệ tử bắt đầu tim đập nhanh hơn, thậm chí không dám nhìn thẳng vào ánh mắt Cố Thanh Phong.
Cố Thanh Phong nhìn phản ứng của mọi người, cũng không cảm thấy lố, ở kiếp trước, một số minh tinh cũng có thể tạo thành hiệu quả như thế, huống chi hắn hiện tại.
Những nữ đệ tử này không nhào tới sờ cơ bụng mình, đã coi như đạo tâm kiên định rồi.
Thương Minh giới tôn sùng cường giả, thân mang song thánh thể, bối phận cao, ngoại hình cũng đẹp trai, đặt ở hiện đại chính là đỉnh cấp cao phú soái, không thiếu nữ nhân muốn chủ động tiến lên.
“Khụ khụ.” Mạnh Diễn thấy ánh mắt các đệ tử không đúng lắm, vội vàng ho khan hai tiếng: “Vị này chính là Cố sư thúc của các ngươi, từ nay về sau cũng sẽ tu hành ở Nghịch Lân Phong. ”
“Xin chào Cố sư thúc.” Một đám đệ tử đồng thanh nói.
“Ừm, xin chào mọi người.” Trên mặt Cố Thanh Phong mang theo nụ cười hấp dẫn, làm cho người ta chìm như gió xuân.
Vừa cười một cái, một vài nữ đệ tử da mặt mỏng đã bắt đầu đỏ mặt.
“Cố sư thúc cười với ta, phải chăng hắn có ý với ta?”
“Nói bậy, rõ ràng là cười với ta.”
“Hắn ấy cười rộ thật đẹp trai quá đi, giống như hoa mùa xuân vậy.”
Mạnh Diễn thấy tình cảnh lại có chút mất khống chế, vội vàng nói vài câu, liền bảo mọi người tản về tu luyện.
Cố Thanh Phong làm gì bằng lòng, hiếm khi mới có nhiều fan cuồng như vậy.
“Chư vị sư điệt, ta mới tới đến Nghịch Lân phong, không mấy quen với hoàn cảnh xung quanh, không biết vị sư điệt nào có thể dẫn ta đi vòng quanh Nghịch Lân Phong, làm quen một lượt.”
Cố Thanh Phong nói một câu, trực tiếp gọi lại các đệ tử sắp tản đi.
Các nữ đệ tử điên cuồng, cả đám đều nhào lên xung phong.
“Cố sư thúc, ta dẫn ngươi đi dạo nha.” Một vị nữ đệ tử khuôn mặt xinh đẹp là người đầu tiên xông tới nói.
Đám nữ đệ tử còn lại thấy thế, đều không còn rụt rè nữa, lập tức ào ào giống như thủy triều vọt đến chỗ Cố Thanh Phong.
Bao vây lấy hắn ta.
Trong lúc nhất thời, Cố Thanh Phong chỉ cảm giác từng đợt hương thơm đập vào mặt, trước ngực sau lưng cánh tay chìm vào một dãy núi đôi mềm mại.
“Cố sư thúc, ta dẫn ngài đi, ta từ nhỏ lớn lên ở Nghịch Lân phong…”
“Sư thúc ~ Ngài đừng nghe nàng, nàng là đệ tử mấy năm trước mới nhập môn, để ta dẫn ngài đi.”
.......
Một đám nam đệ tử thấy đãi ngộ này của Cố Thanh Phong, ai nấy chưng ra vẻ mặt thống khổ, trở về khổ tu.
Mạnh Diễn thấy thế, trong mắt chuyển động luồng sáng mờ ám.
Người này tâm tính như vậy, phỏng chừng nhìn thấy Lăng Phỉ Nhi sẽ đi không nổi, thật sự là không tốn công sức.
Không được, phải nhanh chóng đi tìm Kiếm Ma đại nhân bẩm báo.
Mạnh Diễn nghĩ vậy liền chào hỏi Cố Thanh Phong, chuẩn bị rời đi.
Nhưng mà nói hai lần, Cố Thanh Phong bị đám ong bướm vây quanh căn bản không nghe lọt, Mạnh Diễn cũng không tức giận, liền trực tiếp rời đi.
Ngay sau khi Mạnh Diễn rời đi, Cố Thanh Phong đột nhiên phát hiện trong đám đệ tử có một bóng người quen thuộc, bóng dáng này đang chuẩn bị lặng lẽ rời đi.
Khóe miệng Cố Thanh Phong nhếch lên một nụ cười tà: “Ôn sư điệt, vội vã đi đâu vậy? ”
Chương 467 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]