Cách đó không xa, một thiếu nữ cao sừng sững nhất thời thân thể cứng đờ, đứng tại chỗ. Nàng khó nhọc quay người lại, trên mặt mang theo vẻ kinh hoảng thất thố như nai nhỏ, cứng ngắc nói: “Cố. Cố sư thúc, ta muốn trở về tu luyện. ”
“Tu luyện gấp gáp cái gì, vừa lúc ta thiếu một hướng dẫn viên, không bằng để Ôn sư điệt làm thay nhé.”
Thiếu nữ họ Ôn vừa định từ chối, nhưng truyền âm của Cố Thanh Phong gửi đến ngay sau đó.
“Nếu nguơi dám nói không, bản tôn có sẽ phát thước phim trong Lưu Ảnh Châu ra ngoài.”
Thiếu nữ họ Ôn sắc mặt trắng bệch, gật gật đầu như nhận mệnh, đi về phía Cố Thanh Phong.
Cố Thanh Phong thấy thế mỉm cười, lập tức quay sang phía mọi người nói: “Ta và Ôn sư chất là người quen cũ, chuyện hướng dẫn sẽ không phiền các vị sư điệt. ”
Nói xong, liền đi đến bên cạnh nữ tử họ Ôn, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai của nàng, ôn nhu nói: “Vậy thì làm phiền Ôn sư điệt rồi. ”
Nữ đệ tử còn lại nhìn thấy một cảnh này, nhao nhao nổi trận lôi đình, có một loại cảm giác nam thần bị con quể khác giật mất, nhưng cũng không dám ý kiến gì.
Rất nhanh, Cố Thanh Phong mang theo nữ tử họ Ôn rời đi.
Đợi sau khi rời xa đám người, Cố Thanh Phong đột nhiên dừng bước, dồn cô gái họ Ôn đến một góc, khẽ nâng chiếc cằm trắng nõn của đối phương lên.
Cô gái họ Ôn nhìn khuôn mặt đẹp trai gần trong gang tấc, cảm thụ được hơi thở nam tính đập vào mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ lên.
“Ngươi ngươi… Ngươi đừng làm bậy, nơi này chính là Kiếm Môn! ”
Nữ tử họ Ôn căn bản không dám đối diện Cố Thanh Phong, hai đồng tử to đen trắng rõ ràng không ngừng né tránh.
“Đương nhiên bản tôn biết đây là ở Kiếm Môn, nhưng ngươi đừng quên, bản tôn chính là sư thúc của ngươi đấy nhé, ngươi cảm thấy ở Kiếm môn ngươi có tiếng nói hơn hay là bản tôn có tiếng nói hơn?”
Nữ tử họ Ôn cắn chặt đôi môi mềm mại, không nói gì nữa, trong mắt ẩn chứa nước mắt đảo quanh.
“Thật sự không thể tưởng tượng được, thì ra ngươi cũng là người của Nghịch Lân Phong, lần này ngươi sẽ không thoát khỏi lòng bàn tay của bản tôn.” Cố Thanh Phong cười tà mị.
Nữ tử họ Ôn cả người run lên, tựa như nghĩ đến kết cuộc bi thảm sau này của mình.
“Tần sư tỷ ngươi thì sao? Cô ấy đến từ đâu? ”
“Ngươi đừng hòng có ý đồ với Tần sư tỷ, có gì cứ nhắm vào ta này!”
Không biết vì sao, nữ tử họ Ôn nghe Cố Thanh Phong nhắc tới tên nữ nhân khác, trong lòng mơ hồ có chút mất mát.
“Ha ha ha…. Tình cảm tỷ muội sâu đậm, thật là không tệ! Nữ nhân, tên ngươi là gì? ”
Nữ tử họ Ôn quật cường quay đầu lại, không thèm để ý.
Cố Thanh Phong trực tiếp nắm lấy khuôn mặt trắng nõn của đối phương, bẻ đầu lại, lại tới gần, trong lúc nhất thời bốn mắt nhìn nhau.
Nữ tử họ Ôn bị ánh mắt hung hăng của Cố Thanh Phong nhìn đến kinh hoàng thất thố, chỉ cảm giác cả người nhũn ra, tựa như muốn hòa tan trong ánh mắt đối phương.
Giờ khắc này, trong đầu cô quanh quẩn đều là những quyển sách mà mình đã từng lén lút xem qua.
【 Bá đạo sư tôn đã yêu ta 】 【Tiểu sư muội phế vật cùng thiên tài đại sư huynh】【Sư thúc xin tự trọng】
“Ta.. Tên ta là Ôn Tử Y. ”
“Ôn Tử Y? Vậy tại sao ngươi lại mặc áo xanh? ”
“Tên Tử Y thì nhất định phải mặc quần áo màu tím sao?”
“Vậy thì sao? Ngươi đang mặc yếm màu tím à? Để bản tôn nhìn một chút. ”
Ôn Tử Y kinh hô một tiếng, vội vàng tự bảo vệ: “Không có nhé, khi còn bé ta thường xuyên mặc áo tím, bởi vì mặc quá nhiều lần, cho nên đã chán, sau đó không bao giờ mặc áo tím nữa. ”
“Ồ? Ôn Tử Y không mặc áo tím, thú vị đấy, nữ nhân, ngươi thành công khiến cho bản tôn chú ý. ”
Nghe được những lời này, Ôn Tử Y cả người run lên, khẩn trương nhắm hai mắt lại, tới rồi, đối thoại trong tiểu thuyết rốt cục xuất hiện, kế tiếp nên là…
Ta phải làm gì đây?
Có nên phản kháng không?
Nhưng ta không thể đánh bại hắn.
Kêu cứu?
Đối phương chức cao chức trọng, còn có Lưu Ảnh Châu, một khi làm lớn chuyện, chắc chắn hắn không bị gì, nhưng mình thì toang rồi.
Quả nhiên, kế hoạch hiện tại chỉ có thể ngoan ngoãn mặc cho đối phương làm gì thì làm.
“Dừng lại! Mau buông Ôn sư tỷ ra! ”
Đột nhiên xa xa truyền đến một tiếng gầm giận dữ.
Cố Thanh Phong nhướng mày, bị người khác cắt ngang rất là khó chịu.
Ôn Tử Y theo bản năng mở mắt ra, trong đôi mắt to mang theo một tia bất mãn nhìn về phía người tới.
Chỉ thấy một vị thiếu niên áo đen bộ dáng thanh tú, dáng người cao ngất nhanh chóng tới gần.
Xoẹt!
Thiếu niên áo đen rút bảo kiếm ra, kiếm chỉ Cố Thanh Phong lớn tiếng: “Thả cái tay bẩn của ngươi ra! ”
Nói xong, còn hướng về phía Ôn Tử Y vẻ mặt thân thiết nói: “Ôn sư tỷ, tỷ không sao chứ? ”
Ôn Tử Y vẻ mặt phức tạp: “Diệp Thiên sư đệ ngươi tới làm… Sao ngươi lại ở đây? ”
“Tất nhiên là ta tới cứu tỷ, Ôn sư tỷ, tỷ yên tâm, có ta ở đây, dâm tặc này không dám đối làm gì tỷ.”
“Phụt ha ha… Tiểu tử, đọc nhiều tiểu thuyết quá rồi đúng không, ta tán tỉnh Tử Y thì liên quan gì đến ngươi?
Một tiếng Tử Y gọi đến nỗi Ôn Tử Y sắc mặt đỏ hồng.
“Tán tỉnh? Rõ ràng là ngươi ôm lòng bất chính, muốn động tay động chân với Ôn sư tỷ. ”
Cố Thanh Phong trong lòng có tâm tư chọc ghẹo đối phương, không khỏi nhẹ giọng nói bên tai Ôn Tử Y: “Tử Y, ngươi nói cho hắn biết, ta có ép buộc ngươi không? ”
Ôn Tử Y khẽ run lên.
Nàng nghĩ thầm, đối phương nắm giữ nhược điểm của mình, nếu làm trái ý đối phương, không biết sẽ làm ra chuyện gì.
Nghĩ như vậy, vì thế Ôn Tử Y nhỏ giọng nói: “Diệp sư đệ, là ta tự nguyện, Cố sư thúc hắn… Không ép buộc ta. ”
Chương 468 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]