Cố Thanh Phong hơi sửng sốt, bản tôn còn chưa truyền âm uy hiếp, không nghĩ tới tiểu cô nương này đã lên tiếng như vậy, xem ra đã rơi vào mỹ nhan thịnh thế của bổn tôn rồi. Sắc mặt Diệp Thiên chợt trở nên khó coi: “Ta không tin, Ôn sư tỷ, là hắn uy hiếp tỷ đúng không? ”
“Không có… Không có, Diệp sư đệ, ngươi vẫn nên đi nhanh đi. ”
Sắc mặt Diệp Thiên hơi hòa hoãn: “Sư tỷ, ngươi không cần lo lắng cho ta, hôm nay chỉ cần có ta ở đây, tuyệt đối không thể để cho hắn đắc thủ!”
Xoẹt!
Cố Thanh Phong thật sự nghe không nổi nữa, người này thật sự chả có mắt nhìn nào, trực tiếp một chưởng vung ra.
Tu vi vẻn vẹn chỉ có Nhân Nguyên Thần Đan cảnh, Diệp Thiên căn bản không thể ngăn nổi một chưởng của Cố Thanh Phong, bị đánh bay ra ngoài.
Ầm!
Diệp Thiên miệng phun máu tươi, giãy dụa đứng dậy, vẻ mặt hoảng sợ: “Sao lại mạnh như vậy! ”
“Thừa dịp hôm nay tâm trạng bản tôn đang tốt, mau cút đi.”
“Đáng chết” Diệp Thiên vẻ mặt không phục: “Ngươi chẳng qua ỷ vào tu hành nhiều hơn ta vài năm, nếu ngươi có can đảm, có dám ba năm sau cùng ta lên sinh tử đài! Quyết một trận tử chiến! ”
“Ngươi mẹ nó đầu óc có bệnh à? Ngươi nghĩ ngươi là ai? Còn dám để bản tôn chờ ba năm? ”
Cố Thanh Phong không nói gì, cũng lười ăn thua với đối phương, trực tiếp lắc mình xuất hiện trước người Diệp Thiên, sau đó một cước đá ra, đá bay hắn đến chân trời, hóa thành một ngôi sao băng biến mất tăm hơi.
Sau đó, Cố Thanh Phong quay đầu lại, nhìn về phía Ôn Tử Y Tà sắc mặt hồng nhuận cười nói: “Tiểu thư, lần này không có ai quấy rầy chúng ta nữa. ”
“Cố sư thúc thật sự là rất có nhã hứng.”
Một tiếng cười khẽ đột nhiên truyền đến.
Cố Thanh Phong nhất thời nổi giận, cái đậu má đứa nào nữa vậy!
Khi hắn theo tiếng nhìn lại, trong nháy mắt sửng sốt.
Mẹ kiếp!
Thật là một nữ nhân quyến rũ.
Chỉ thấy một tấm áo đỏ như lửa thân ảnh tuyệt mỹ chậm rãi đi tới.
Nàng mím môi, cười tủm tỉm nhìn về phía Cố Thanh Phong, làn da trắng như mới lột ra, khóe miệng mang theo một nốt ruồi mỹ nhân nhỏ nhắn, càng tăng thêm vài phần xinh đẹp.
Áo choàng bó sát màu đỏ rực, phía dưới là váy tán hoa sa màu đỏ, bên hông dùng tơ vàng mềm mại buộc thành một chiếc nơ tinh xảo, tóc buông xõa nghiêng cài trâm phượng ngọc bích ngọc, có vẻ dáng người thon dài xinh đẹp, quyến rũ hồn phách.
“Sư điệt Lăng Phỉ Nhi, xin chào Cố sư thúc.” Lăng Phỉ nhi chậm rãi đến, cười khẽ ngâm nga, nhẹ giọng chào hỏi.
Rõ ràng đi đứng ăn nói đoan trang thanh nhã như tiểu thư khuê các, nhưng trong lúc đưa mắt nhìn lại luôn lộ ra từng tia quyến rũ vừa đúng lúc.
Trời sinh mị cốt!
Cố Thanh Phong hơi ngạc nhiên, nữ nhân này trời sinh mị cốt, Kiếm môn thế mà lại còn có mỹ nữ bực này!
“Không quấy rầy nhã hứng của Cố sư thúc chứ?” Lăng Phỉ Nhi nháy mắt mấy cái vui tươi nói.
“Không có, ngươi tới vừa đúng lúc.” Cố Thanh Phong trả lời, sau đó quay đầu hướng về phía Ôn Tử Y nói: “Ôn sư điệt, ngươi có thể đi rồi. ”
Ôn Tử Y: “...”
“Ôn sư muội, Cố sư thúc đã để ngươi đi rồi, ngươi còn không mau đi? Chẳng lẽ ngươi còn muốn ở đây cùng Cố sư thúc dệt thành một đoạn giai thoại sao?” Lăng Phỉ Nhi cười khẽ nói.
Ôn Tử Y mặt đỏ lên, vội vàng bỏ chạy.
Đến lúc này, chỉ còn lại Lăng Phỉ Nhi và Cố Thanh Phong cô nam quả nữ.
“Cố sư thúc, Phỉ nhi nghe nói ngài mang hai đại thánh thể tiên thiên thần thánh thể cùng với thất khiếu linh lung thể, không khỏi sinh lòng sinh sùng bái, đặc biệt đến đây tìm sư thúc thỉnh giáo một số vấn đề tu luyện, xin sư thúc đừng khiển trách.”
Cố Thanh Phong sờ sờ cằm, không thể tưởng được thanh danh của bản tôn đã đạt tới cấp độ dụ ong dẫn bướm, các tiểu nương tử ai nấy đều nôn nóng nhào vào lòng.
Còn thỉnh giáo vấn đề tu luyện gì nữa? Ngươi đã Thiên Nhân cảnh rồi, lại đến thỉnh giáo một Nhân Nguyên Thần Đan cảnh như ta sao?
Tiểu nương tử Kiếm Môn đúng là tế nhị, trực tiếp nói hẹn hò hay không liền xong việc.
“Ta thân là sư thúc các ngươi, tất nhiên có nghĩa vụ dẫn dắt hậu bối, ngươi tu luyện gặp vấn đề gì cứ việc hỏi, ta tuyệt đối không giấu diếm, có điều nơi này không có lấy một chỗ ngồi, không phải là nơi để nói chuyện, không bằng đến động phủ ta một chuyến?” Cố Thanh Phong cười mời gọi nói.
Lăng Phỉ Nhi phảng phất không nhìn thấy một màn vừa rồi của hắn cùng Ôn Tử Y, không chút sợ hãi, lập tức cười duyên đáp ứng.
“Vậy làm phiền Cố sư thúc dẫn đường.”
Lăng Phỉ Nhi trên mặt cười duyên, nhưng trong lòng lại tràn ngập khinh thường cùng khinh bỉ.
Chả trách Mạnh Diễn đánh giá như thế, quả nhiên là một kẻ tham hoa háo sắc, nhưng mà cũng thuận tiện, để xem bổn tiên tử thi triển chút chiêu trò thôi, ngươi sẽ trở thành quần thần dưới váy!
Rất nhanh, hai người liền vào trong động phủ.
Cả hai bên ngồi xuống và bắt đầu nói chuyện.
“Cố sư thúc, Phỉ nhi là đệ tử của Thanh Sương Phong, ngày thường tu luyện kiếm trận, có điều kiếm trận chi đạo không chỉ phải tu luyện kiếm thuật, đồng thời còn phải tu luyện song song trận pháp chi đạo.
Nhưng Phỉ Nhi thiên tư ngu dốt, chỉ hiểu được phân nửa trận pháp chi đạo, vì thế thường bị sư tôn mắng, hôm nay nghe nói sư thúc ngài có được Thất khiếu linh lung thể, thể chất bực này thiên về ngộ tính, chính là thể chất tuyệt vời để tu luyện trận pháp chi đạo, cho nên đặc biệt đến thỉnh giáo ngài một số vấn đề trận pháp. ”
Chương 469 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]