Thanh Sương Phong? Cố Thanh Phong trong lòng khẽ động, đó không phải là ngọn núi duy nhất trong thất mạch có một vị nữ tủ thủ tọa sao?
Còn lúc ấy ở trên đại điện, đối phương quả thật rất muốn lôi kéo mình đến Thanh Sương phong.
“Ngươi tuổi còn trẻ đã có được tu vi Thiên Nhân cảnh, chắc là không phải thánh nữ của Thanh Sương nhất mạch đâu nhỉ.”
Nhắc tới hai chữ Thánh Nữ, sâu trong đáy mắt Lăng Phỉ Nhi hiện lên một tia hàn quang không dễ phát hiện, nhưng trên mặt không lộ ra thanh sắc chút nào, cười duyên nói: “Phi Nhi tư chất ngu dốt, làm sao xứng đáng với thánh nữ, thánh nữ Thanh Sương nhất mạch là Nam Cung Tuyết. ”
Nam Cung Tuyết?
Nghe tên liền cảm giác như một mỹ nhân, có thời gian phải đến Thanh Sương phong dạo chơi một vòng.
“Cố sư thúc, Phỉ Nhi ngẫu nhiên thu được một tấm cổ trận đồ không trọn vẹn, vẫn luôn muốn khôi phục lại, nhưng mãi mà chưa nghĩ thông, kính xin sư thúc chỉ điểm.”
Lăng Phỉ Nhi nói xong liền từ trên người móc ra một tấm trận đồ cổ xưa không trọn vẹn.
Cố Thanh Phong thấy thế, vội vàng muốn thừa dịp nhận lấy trận đồ, ai ngờ Lăng Phỉ Nhi cứ đã sớm đoán được, sớm đã rút tay ngọc về, không cho cơ hội chút nào.
Cố Thanh Phong kẽ nhíu mày trong thoáng chốc, có ý gì đây? Mẹ nó đã theo bản tôn về nhà, ngay cả tay cũng không cho sờ?
Muốn chơi lạt mềm buộc chặt chặt?
“Cố sư thúc, ngài xem, chính là bước này, Phỉ nhi vẫn nghĩ không ra nên hoàn thiện như thế nào.” Lăng Phỉ Nhi vẻ mặt buồn rầu, dường như thật sự vì hoàn thiện cổ trận đồ mà phát sầu.
Cố Thanh Phong nhìn trận đồ một chút, ngón tay cảm giác có chút ấm áp, là từ trận đồ truyền tới, rất rõ ràng, trận đồ này đối phương vẫn luôn mang theo bên người, thậm chí còn có hương thơm thoang thoảng.
Có nhẫn Càn Khôn không dùng, ngược lại mang theo bên người? Cô nương này không phải rõ ràng cố ý hấp dẫn bản tôn sao?
Hấp dẫn nửa ngày đến bàn tay nhỏ bé cũng không cho đụng vào, rõ ràng chính là tới giả nữ thần câu rùa vàng!
Mẹ nó dám giả làm nữ thần trước mặt bản tôn?
Cố Thanh Phong mất hứng rồi, hậu quả rất nghiêm trọng, hôm nay Lăng Phỉ Nhi nhất định là không thể nào hoàn hảo không sứt mẻ gì đi ra khỏi động phủ này.
Có điều Cố Thanh Phong không có lập tức phát tác, mà là trước tiên nhìn về phía trận đồ, hắn vẫn là có chút hứng thú với trận pháp nhất đạo.
Chỉ là nhìn chưa được hai lần, Lăng Phỉ Nhi lại làm vẻ mặt nghiêm túc kề sát vào một chút, cực kỳ giống bảo bối ngoan muốn nghe lão sư giảng bài.
“Chính là nơi này, Cố sư thúc nhờ ngài.”
Vừa dứt lời, một mùi u hương cực kỳ mị hoặc lặng lẽ bay vào khoang mũi Cố Thanh Phong.
Giờ khắc này, Lăng Phỉ Nhi thay đổi rồi, tựa như trở nên thánh khiết, trở nên tốt đẹp vô ngần, làm cho người ta sinh lòng ái mộ, cam tâm tình nguyện vì nàng mà trả tất cả mọi cái giá.
Đing!
Chủ túc chủ bị nhân ma Lăng Phỉ Nhi công kích.
Thuộc tính quyến rũ +10000+10000+10000+...
Má nó!
Nhân ma!?
Cố Thanh Phong nhất thời mừng như điên, tiểu nương này cũng là nhân ma? Quả thực là song hỉ lâm môn!
Còn dám sử dụng thuật mị hoặc với bản tôn, đây rõ ràng là muốn bổn tôn trở thành quần thần dưới váy của nàng, làm simp chúa!
Cố Thanh Phong trên mặt bất động thanh sắc, tính toán cộng thêm chút thuộc tính, vì thế chuyên chú nhìn trận đồ, sau đó bắt đầu giảng giải cho nàng.
Nói thật, trận đồ này không khó chút nào, hiển nhiên là Lăng Phỉ Nhi cố ý lấy ra, sợ mình không giải được thì mất mặt, mục đích chính là muốn mình biểu hiện tốt hơn trước mặt nàng một chút, sau đó nàng có thể nhân cơ hội giả bộ sùng bái.
Không thể không nói, tiểu nương này rất hiểu tâm tư nam nhân.
“Oa, Cố sư thúc ngài quá lợi hại, Phỉ nhi suy nghĩ rất lâu cũng không nghĩ ra, không ngờ nghe ngài nói một câu liền thông suốt.” Lăng Phỉ Nhi vẻ mặt sùng bái nói.
Nhưng trong lòng lại âm thầm nghi hoặc, vì sao còn chưa bị mị hoặc? Dựa theo trình độ háo sắc của người này, chắc chắn sẽ trúng mị hoặc, sau đó hoàn toàn yêu bản tiên tử, mặc cho bổn tiên tử sai khiến.
Chẳng lẽ là tác dụng của song thánh thể?
Xem ra phải lấy ra chút bản lĩnh thật sự.
Kỳ thật Lăng Phỉ Nhi suy nghĩ nhiều rồi, cho dù không có hệ thống, Cố Thanh Phong cũng không phải dễ bị mị hoặc như vậy, thật sự coi Tiểu Thi Mị là nuôi làm cảnh đấy à?
Bất kỳ ai mỗi ngày thay đổi các loại tuyệt thế mỹ nữ khiêu vũ, tầm mắt này cũng sẽ tăng nhanh cực kỳ.
Nói cách khác, với kinh nghiệm của Cố Thanh Phong lúc này, loại nữ nhân nào chưa từng thấy qua?
“Còn có chỗ nào không rõ, cứ việc hỏi.”
“Tạm thời không còn, có điều, Cố sư thúc, Phỉ nhi có một yêu cầu không biết có nên nói ra không.”
“Ồ? Cứ nói không sao.” Cố Thanh Phong thản nhiên nói.
“Sau này Phỉ Nhi có chỗ nào không hiểu còn có thể đến thỉnh giáo ngài không? Ngài không chê Phỉ nhi làm phiền, phải không?” Lăng Phỉ Nhi chớp chớp đôi mắt như làn nước mùa thu, có chút ngượng ngùng nói.
Trong giọng nói mang theo sợ hãi bị cự tuyệt, còn có khát vọng đạt được khẳng định.
Đing!
Chủ túc chủ bị nhân ma Lăng Phỉ Nhi công kích.
Quyến rũ +20000 +20000+20000+...
“Ừm, được chứ.” Cố Thanh Phong vẻ mặt bình tĩnh nói, kỳ thật trong lòng vui vẻ nở hoa.
Lăng Phỉ Nhi càng thêm kinh ngạc, vì sao mị thuật phóng thích càng mạnh, tiểu tử này ngược lại càng lạnh lùng vậy?
Lăng Phỉ Nhi cố chấp quyết định mở đủ mã lực lớn nhất, thậm chí nàng luôn chán ghét nam nhân, tình nguyện bị nam nhân thối trước mắt chiếm một chút tiện nghi cũng không tiếc.
Nàng ta sắp ra tuyệt chiêu rồi!
Chương 470 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]