Lúc này Cố Thanh Phong cũng không biết những nhân ma kia đang mưu đồ bí mật xem làm cách nào để hầu hạ mình tốt hơn, trợ giúp mình tu hành hơn. Một khi hắn biết thì nhất định sẽ cảm động đến mức lệ nóng quanh tròng, gọi thẳng là tìm được người thân thất lạc đã lâu.
Đây chính là lý do vì sao hắn thích yêu ma, bởi vì người ta chưa từng nghiêng lệch, chính là thật tình đối tốt với ngươi. Dạng yêu ma như thế thì có ai không yêu chứ?
“Đây chính là Thanh Sương Phong? Phong cảnh đúng là không tệ.”
Cố Thanh Phong bước vào phạm vi Thanh Sương Phong, nhìn xem các nữ đệ tử đi lại thì cảm khái nói.
Hôm nay hắn trong lúc rảnh rỗi đã đặc biệt chạy đến Thanh Sương Phong tìm Lâm Thủ tọa, dĩ nhiên không phải đến nhìn nữ đệ tử. Mặc dù tất cả Thanh Sương Phong đều là nữ đệ tử.
Nhưng mục đích hắn đến chủ yếu là vì Phong Thiên Cấm.
Lâm Thủ tọa là vị nữ thủ tọa duy nhất, hơn nữa còn là nhân vật đại diện cho mạch Kiếm Trận, Phong Thiên Cấm được bà ta nắm giữ trong tay.
Đối với Phong Thiên Cấm, Cố Thanh Phong đã trông mà thèm từ lâu, vì nó liên quan đến việc mình có thể thoải mái đứng trước mặt những yêu ma cường đại kia hay không.
“Xin hỏi hiện tại Lâm Thủ tọa đang ở đâu?”
Cố Thanh Phong kéo đại một vị nữ đệ tử có giá trị nhan sắc không tệ lại hỏi.
Nữ đệ tử kia vừa nhìn thấy gương mặt tuấn lãng của Cố Thanh Phong thì không biết phải làm sao, trong nháy mắt ánh mắt lấp lóe, sắc mặt đỏ bừng, ấp úng nói: “Sư huynh, ngươi tìm Lâm thủ tọa làm gì?”
Cố Thanh Phong mỉm cười: “Gọi sư huynh cái gì, ta là sư thúc của ngươi đó.”
Chỉ đơn giản là một tiếng cười này khiến cho sắc mặt của nữ đệ tử càng đỏ.
“Sư thúc? A! Người là Cố Thanh Phong Cố sư thúc?” Nữ đệ tử bỗng nhiên phản ứng lại, trong một thoáng hai mắt càng như tỏa sáng.
Song thánh thể, có phong thái Thiên Đế, dáng vẻ trích tiên. Những truyền thuyết có liên quan đến Cố Thanh Phong đã truyền khắp Kiếm Môn ngay lập tức.
“Từ lâu đã nghe nói Cố sư thúc phong trần tuấn lãng, là nam tử hiếm có ở thế gian. Lúc ấy còn tưởng rằng lời đồn nói quá, ai ngờ hôm nay được gặp mặt mới phát hiện ra lời đồn không chỉ không nói quá mà ngược lại còn chưa miêu tả đủ.” Nữ đệ tử mang theo vẻ mặt ái mộ chân thực.
Cố Thanh Phong nhìn biểu cảm của Cố Thanh Phong thì có chút bất đắc dĩ. Mình vốn là đủ đẹp trai rồi, lần này còn có Thần thể trảm nữ, mị lực càng cao hơn so với lúc trước, quả thật là hormone di động.
Cái này không ổn, lại liếm cẩu.
“Sư điệt, ta tìm Lâm thủ tọa có chuyện quan trọng, xin hãy chỉ đường.”
Hiện tại tầm mắt của Cố Thanh Phong rất cao, cơ bản là mỹ nữ không vào được pháp nhãn, trừ phi mà mấy đỉnh cấp mỹ nữ kia thì mới có thể gợi nên hứng thú, nên là không có quá nhiều tâm tư nói nhảm.
“Lâm thủ tọa ở ngay đây…” Nữ đệ tử vừa định chỉ đường nhưng nghĩ đến gì đó, lập tức sửa lời: “Cố sư thúc, Thanh Sương Phong địa thế phức tạp, hai ba câu nói không đủ rõ ràng, hay là để đệ tử dẫn đường thì hơn.”
Cố Thanh Phong không chọc thủng tâm tư của đối phương, biết nàng ta đang muốn ở bên cạnh mình lâu thêm một chút.
“Đi, làm phiền rồi.”
“Đừng khách khí, có thể dẫn đường cho sư thúc là vinh hạnh của đệ tử.” Vẻ mặt nữ đệ tử hưng phấn nói.
Đồng thời trong lòng cũng hò hét: A a a! Cố sư thúc không chỉ có dáng người đẹp mà còn tốt tính lịch sự nữa!
Thế là, Cố Thanh Phong xuất phát dưới sự dẫn dắt của nữ đệ tử.
Chỉ là, đi được một lát hắn cảm thấy không đúng lắm.
“Sư điệt, ngươi xác định là đường này sao? Sao chúng ta càng đi càng vắng vẻ thế?” Cố Thanh Phong nhìn con đường càng ngày càng vắng vẻ, chung quanh không có một ai thì trong mắt không tránh khỏi lộ vẻ hoài nghi.
Ánh mắt nữ đệ tử lấp lóe: “Sư thúc, người có điều không biết, ngày thường Lâm Thủ tọa thích yên tĩnh, vậy nên chỗ ở tương đối vắng vẻ.”
Cố Thanh Phong càng lộ vẻ hoài nghi, nghĩ thầm, bước đi này sao quen thuộc như vậy nhỉ?
Đừng nói cô gái này đưa bản tôn đến rừng cây nhỏ, sau đó…
Quả nhiên hai người lại đi thêm một hồi thì đột nhiên nữ đệ tử lảo đảo một cái, giống như đau chân rồi ngã sấp xuống. Mà hướng ngã xuống lại đúng chỗ của Cố Thanh Phong.
“A”. Nữ đệ tử kinh hô một tiếng, sau đó treo trên người Cố Thanh Phong.
Nàng ta ôm chặt lấy hắn, trên mặt mang theo vẻ đau đớn: “Cố sư thúc, ta bị trẹo chân rồi, người dìu ta một chút.”
Khóe miệng Cố Thanh Phong giật một cái, đúng là không hợp thói thường! Ngươi thân là đệ tử Thần Đan cảnh, ngay cả cụt chân cũng có thể mọc ra một lần nữa, kết quả đi trên đất bằng lại trẹo chân?
Quả nhiên, đàn ông ra đường nhất định phải bảo vệ mình cho tốt.
“Cố sư thúc, động phủ của ta ở ngay phía trước, ngươi có thể dìu ta về động phủ trước được hay không?” Nữ đệ tử tội nghiệp nói.
“Ai.” Cố Thanh Phong thở dài một tiếng, vừa định từ chối thì ai ngờ được nữ đệ tử lại càng quá đáng.
Không ngờ dưới áo bào rộng lại còn có điều ngoài dự đoán.
“Cũng được, ai bảo ta là sư thúc chứ, thỉnh cầu của sư điệt không thể không đáp ứng. Chuyện tìm Lâm thủ tọa không vội, ta dìu ngươi về động phủ trước đã.”
Thế là Cố Thanh Phong liền đưa nữ đệ tử kia đến động phủ, sau đó bắt đầu chữa trị vết thương cho nàng ta.
Trị liệu nửa ngày, lúc này mới chữa khỏi.
Sau đó Cố Thanh Phong cũng biết được vị trí của Lâm Thủ tọa từ miêng của nữ đệ tử, trên đường đi hắn cũng không dám tùy tiện tìm người hỏi, thi triển Tung Địa Kim Quang xong liền đi.
Hắn sợ lại đáp lời thì khả năng một ngày mình cũng không đi đến được chỗ của Lâm Thủ tọa.
Chương 474 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]