Rất nhanh, Cố Thanh Phong đã gặp mặt Lâm Thủ tọa. “Cố sư đệ, không biết hôm nay ngươi tìm bản tọa là có chuyện gì?” Lâm Thủ tọa nhìn thoáng qua Cố Thanh Phong tỏa vẻ tuấn lãng xong liền thu lại ánh mắt.
“Lâm sư tỷ, ta muốn học Phong Thiên Cấm.
“Ừm, ta cũng đoán là như thế. Ngươi đã lựa chọn kiếm trận nhất đạo, vậy thì chắc chắn sẽ muốn học Phong Thiên cấm. Có điều, mặc dù lúc trước bản tọa đã đáp ứng truyền cho ngươi Phong Thiên Cấm nhưng đây chẳng qua chỉ là điều kiện ban đầu để ngươi gia nhập Thanh Sương Nhất Mạch của ta. Bây giờ ngươi thân là người của Nghịch Lân Phong mà lại muốn học tập bí thuật bất truyền của Thanh Sương Phong, ít nhiều gì cũng có chút không hợp lý.”
Cố Thanh Phong hơi bất ngờ. Có ý gì, đây là buộc bản tôn bật hết hỏa lực của Thần thể trảm nữ sao?
Hắn nhìn gương mặt thanh lệ của Lâm thủ tọa một chút và dáng người giống như cây đào mật chín mọng, cảm thấy tuổi tác hơi lớn một chút cũng không phải là không thể tiếp nhận.
Ai ngờ lúc này, Lâm Thủ tọa đột nhiên thay đổi giọng: “Có điều ngươi sở hữu Song Thánh thể, chính là là thiên tài đệ nhất Kiếm Môn. Đối với thiên tài như ngươi thì ít nhiều gì kiếm môn cũng có chút ưu đãi. Vậy nên ngươi muốn học tập Phong Thiên Cấm cũng không phải không thể, nhưng ngươi cần đáp ứng hai điều kiện của bản tọa.”
Mẹ!
Sẽ không phải là ngủ cùng bản tôn chứ?
Cũng được, vì học tập Phong Thiên Cấm, nhịn một chút là qua.
“Được, ta đồng ý.” Cố Thanh Phong sảng khoái nói.
Lâm Thủ tọa đột nhiên cười nói: “Cố sư đệ, ngươi còn chưa nghe điều kiện là gì đã đồng ý?”
“Ta tin sư tỷ sẽ không hại ta.”
“Đương nhiên bản tọa sẽ không hại ngươi. Ngươi nghe cho kĩ, điều kiện thứ nhất chính là sau khi ngươi học được Phong Thiên Cấm xong, phải bỏ ra khoảng thời gian nhất định để đến Thanh Sương Phong giảng giải kiến thức trận pháp cho các đệ tử.”
Cố Thanh Phong hơi bất ngờ, thật sự là giảng bài đơn giản như vậy sao?
“Được, không thành vấn đề.”
“Điều kiện thứ hai, bản tọa cần ngươi đi xuống Sấm Kiếm Tháp!”
“Kiếm tháp?”
Cố Thanh Phong có chút nghi hoặc: “Kiếm tháp là thứ gì? ”
“Kiếm tháp là nơi thí luyện của đệ tử Kiếm môn, bên trong có hình chiếu của kiếm môn thánh địa các đời thiên kiêu, tiến vào trong đó có thể giao chiến luận võ cùng với các đời thiên kiêu kiếm môn đã tồn tại mấy vạn năm, tăng kinh nghiệm chiến đấu.” Lâm Thủ tọa giải thích.
Cố Thanh Phong lại càng thêm nghi hoặc: “Ý của Lâm sư tỷ là muốn cho ta đi thí luyện một phen? ”
Lâm Thủ tọa lắc đầu: “Ngươi nghe ta nói xong, Kiếm tháp sẽ có xếp hạng, bên trong có một bảng xếp hạng, tên là Thiên Kiêu Bảng, trên Thiên Kiêu bảng thu thập tên tuổi những người dưới Thiên Cảnh có chiến lực cao nhất của mỗi một cảnh giới, cùng cảnh giới chiến lực người nào mạnh thì sẽ xếp hạng càng cao.
Ngươi bây giờ là Nhân Nguyên Thần Đan cảnh, bổn tọa hy vọng ngươi có thể giành được thứ hạng 10 Nhân Nguyên Thần Đan bảng! Chỉ cần ngươi có thể tiến vào hạng 10 người đứng đầu, bổn tọa sẽ truyền cho ngươi Phong Thiên Cấm. ”
“Ta có thể hỏi tại sao hay không?”
“Bởi vì ta muốn ngươi dương danh cho kiếm trận nhất mạch! Ngươi có biết, thứ hạng 100 bảng các đại cảnh giới, kiếm trận nhất mạch của ta chiếm bao nhiêu? ”
“Chiếm bao nhiêu?”
Lâm Thủ tọa vươn ra một ngón tay giống như bạch ngọc.
Cố Thanh Phong kinh ngạc nói: “Mới chiếm một phần mười!? ”
Lâm Thủ Tọa lắc đầu: “Không phải một phần mười, mà là một người. ”
“Hả? Chỉ một người? ”
Lần này Cố Thanh Phong thật sự kinh ngạc, các bảng xếp hạng các cảnh giới lớn, tiến vào thứ hạng 100, kiếm trận nhất mạch lại chỉ có một người?
Kiếm trận nhất mạch này cũng quá tệ hại rồi đó.
“Không sai, chỉ có một người thôi.”
“Người này là ai?”
“Đại đệ tử bổn tọa, Thanh Sương Phong thánh nữ, Nam Cung Tuyết.”
Nam Cung Tuyết?
Đây là lần thứ hai Cố Thanh Phong nghe được cái tên này, lần trước người nữ nhân nói cái tên này miệng đã sưng lên.
Cố Thanh Phong theo bản năng nhìn cái miệng nhỏ nhắn mềm mại của Lâm Thủ tọa.
“Tuyết nhi thân mang thần thể hoàn mỹ, như vậy mới có thể ở trong kiếm môn lịch đại Thiên Kiêu chen vào thứ một trăm, nếu không, trong thứ hạng trăm người, sẽ không có một người là kiếm trận nhất mạch.”
“Lâm sư tỷ, kiếm trận nhất mạch chúng ta có phải là có chút …”
“Bản tọa biết ngươi muốn nói cái gì, có phải ngươi cảm thấy kiếm trận nhất mạch rất yếu hay không?”
Khóe miệng Cố Thanh Phong giật giật, kỳ thật bản tôn không phải muốn nói yếu, mà là muốn nói rác rưởi.
Cái này cũng quá “cùi bắp” rồi!
Nếu không phải vì Phong Thiên Cấm, bản tôn tuyệt đối không chọn kiếm trận nhất mạch!
“Kỳ thật kiếm trận nhất mạch cũng không kém, sở dĩ xếp hạng không cao, có ba nguyên nhân, một là bởi vì, Kiếm Tháp Thiên Kiêu Bảng ghi chép cũng không chỉ là kiếm môn Thiên Kiêu đương nhiệm, mà là từ xưa đến nay, mấy vạn năm qua kiếm môn xuất hiện qua Thiên Kiêu, mà kiếm trận nhất mạch chính là năm ngàn năm trước mới sinh ra, cho nên Thiên Kiêu rất ít.
Thứ hai là bởi vì, kiếm tháp khảo nghiệm chính là thực lực bản thân của đệ tử, mà không phải ngoại vật, cho nên bên trong không thể sử dụng thần binh lợi khí, kiếm trong tay chỉ có thể là thần lực bản thân ngưng tụ mà thành.
Quy tắc này gây hạn chế rất nhiều cho kiếm trận nhất mạch, mọi người đều biết, kiếm trận nhất mạch dựa vào số nhiều thanh kiếm tạo thành kiếm trận, mới có thể phát huy uy lực, nhưng ở trong Kiếm tháp, chỉ có thể dựa vào thần lực bản thân ngưng tụ thành kiếm, nhưng cứ như vậy, không chỉ hao phí thần lực cực lớn, hơn nữa chất lượng chắc chắn không bằng thần binh, chiến lực tất nhiên giảm xuống.
Chương 475 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]