Thật muốn vấy chút chàm lên tiên tử trong sáng lạnh lùng như vậy, cũng không biết đối phương đến lúc đó, còn có thể duy trì vẻ cao lãnh hay không, muốn nhìn bộ dáng chân phương mà cao lãnh của nàng ta, vậy sẽ tương phản cỡ nào. Cố Thanh Phong thầm nghĩ trong lòng.
Có điều sau khi nghĩ xong, hắn sợ hãi cả kinh, tình hình gì thế, bình thường đây không phải đều là hoạt động nội tâm của nhân vật phản diện khi nhìn thấy nữ chính sao?
Bản tôn sao lại đột nhiên nghĩ như vậy?
Mẹ kiếp!
Nhất định là bởi vì yêu nữ Lăng Phỉ Nhi này đã nhúng chàm thể xác và tinh thần của bản tôn.
“Đệ tử bái kiến sư tôn, không biết sư tôn gọi đệ tử đến đây có chuyện gì không?” Nam Cung Tuyết bình tĩnh nói.
“Vị này là Cố Thanh Phong Cố sư thúc của ngươi, hắn mới vào Kiếm môn, đối với kiếm trận chi đạo còn chưa hiểu rõ lắm, sau này sẽ để ngươi truyền thụ kiếm trận chi đạo cho hắn.”
Nam Cung Tuyết nghe vậy, hành lễ với Cố Thanh Phong nói: “Bái kiến Cố sư thúc. ”
Ngữ khí lạnh như băng, không có chút cảm xúc nào, hoàn toàn không để ý đến dung nhan tuyệt thế của Cố Thanh Phong.
Điều này làm cho Cố Thanh Phong hơi kinh ngạc, lại có nữ nhân có thể không thèm để ý đến mặt bản tôn?
Nam Cung Tuyết này đến rốt cục là đang giả bộ, hay là giả vờ?
Ừm, nhất định là giả vờ không thèm để ý, muốn theo cách này thể hiện mình không giống người thường, từ đó khiến cho bản tôn chú ý.
Trong tiểu thuyết đều viết như vậy, nữ chính xinh đẹp động lòng người, nam chính khinh thường, nữ chính sẽ nghĩ, ừm, nam nhân này không tầm thường, thấy sắc thế mà cũng không để ý đến mình, sau đó sẽ nảy sinh tò mò, khi một nữ nhân đối với nam nhân sinh ra hiếu kỳ, đó chính là bước đầu tiên thất thủ, và ngược lại.
Rất nhanh, Lâm Thủ tọa đưa ra lời giải thích: “Cố sư đệ đừng thấy lạ, đệ tử này của ta tu luyện Tuyệt Tình kiếm đạo, cho nên tính tình tương đối âm lãnh. ”
Tuyệt tình kiếm đạo?
Cố Thanh Phong ngẩn người.
Trong lòng không có nam nhân, rút kiếm tự nhiên thần?
Lâm Thủ tọa cùng Cố Thanh Phong hàn huyên mấy câu, rồi lập tức đuổi hai người đi, giữa hai hàng lông mày ẩn chứa vẻ lo lắng, hiển nhiên rất kiêng kỵ với tâm ma kiếp.
Cố Thanh Phong theo sự dẫn dắt của Nam Cung Tuyết, đi tới một nơi sân luyện công vắng vẻ.
“Cố sư thúc, đệ tử biểu diễn trước Tiểu Thiên kiếm trận cơ bản nhất cho người xem qua.”
Nam Cung Tuyết tự nói, còn không đợi Cố Thanh Phong đồng ý đã biểu diễn.
Chỉ thấy nàng ta rút trường kiếm màu lam băng sương bên hông ra, nhiệt độ toàn bộ sân luyện công trong nháy mắt giảm xuống, dùng tốc độ mắt thường có thể thấy toàn bộ sân luyện công bị một tầng băng sương bao trùm.
Cố Thanh Phong có chút kinh ngạc, trước giờ hắn vẫn luôn chỉ chú ý dung mạo của Nam Cung Tuyết, bây giờ mới phát hiện, nữ nhân này vậy mà đã đạt tới Thiên Nhân cảnh, tuy rằng chỉ là Thiên Nhân bình thường vẫn chưa độ kiếp, nhưng đó cũng là Thiên Nhân cảnh thật sự.
Đây chính là thực lực của Thánh Nữ Kiếm Môn sao?
Quả nhiên có chút năng lực.
Muốn đánh nàng ta khóc, một cú đấm bình thường nhất định là không được, phải là một cú đấm nghiêm túc.
Hơn nữa kiếm trong tay nàng ta này, là Thanh Sương Kiếm, nó cũng là một trong thất kiếm của Nghịch Lân Kiếm, cũng là thánh binh cực phẩm.
“Tiểu Thiên kiếm trận!”
Nam Cung Tuyết khẽ hô một tiếng, Thanh Sương Kiếm ngay lập tức lơ lửng giữa không trung, tay nàng ta kết kiếm quyết, thần lực xung quanh bắt đầu khởi động, chỉ trong chốc lát, một Thanh Sương Kiếm phân hóa thành hàng ngàn, màu băng lam thần quang tản mạn khắp bầu trời.
Khi ngón tay đối phương múa lượn, hơn một ngàn Thanh Sương Kiếm thành trận trên không trung, không ngừng bay múa, giống như từng khối băng tinh sắp xếp tổ hợp, đẹp đến mức làm cho người ta cảm thấy chói mắt, nhưng đồng thời cũng ẩn giấu sát khí kinh trời.
Một lát sau, Nam Cung Tuyết đình chỉ Tiểu Thiên kiếm trận, tay ngọc duỗi ra, kiếm quang đầy trời bỗng nhiên tiêu tán không thấy dấu vết, Thanh Sương Kiếm thì thành thành thật thật trở lại trong tay nàng ta.
Nam Cung Tuyết quay đầu nói với Cố Thanh Phong: “Tiểu Thiên kiếm trận là cơ sở của kiếm trận nhất mạch, chủ yếu luyện chính là kiếm quang phân hóa, kiếm trận nhất mạch dựa vào đa kiếm thành trận, cho nên thuật kiếm quang phân hóa chính là cơ sở của cơ sở, Cố sư thúc, người nên tu luyện Tiểu Thiên kiếm trận trước, chờ khi nào người có thể giống như ta, một kiếm hóa thiên quang, rồi chúng ta sẽ học những thứ khác.”
“Không cần, ta đã học được rồi, ngươi tiếp tục dạy cái khác đi.” Cố Thanh Phong thản nhiên nói.
Nam Cung Tuyết nhướng mày: “Cố sư thúc, Tiểu Thiên kiếm trận mặc dù là cơ sở, thoạt nhìn đơn giản, nhưng kỳ thực độ khó rất lớn, cũng không phải tùy tiện phân ra vài đạo kiếm quang là được, mà phải luyện đến một kiếm hóa thiên quang, hơn nữa mỗi một đạo kiếm quang đều không phải hư ảnh, mà là ngưng tụ chân thật giống như chân kiếm.
Khi người có thể làm được tới bước này, vẫn chưa tính là xong, chỉ có thể nói Tiểu Thiên kiếm trận vừa mới có hình thức ban đầu, khó khăn thật sự còn đang ở phía sau, người phải chuyên tâm cố gắng, đồng thời điều khiển hơn một ngàn thanh kiếm tiến hành bày trận, trong đó có bất kỳ một thanh nào xảy ra sai sót, đều sẽ dẫn đến kiếm trận thất bại, đây không phải là trò đùa, đệ tử hy vọng người cư xử nghiêm túc.”
“Chậc chậc, đây là lần đầu tiên từ khi ta gặp ngươi, được nghe ngươi nói một đoạn dài như vậy.” Cố Thanh Phong có hứng thú nói.
Mặt Nam Cung Tuyết bỗng nhiên như băng sương: “Cố sư thúc, đệ tử được sư tôn dặn dò truyền thụ cho người kiếm trận, xin người hãy nghiêm túc một chút.”
Chương 478 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]