“Xem ra ngày thường ngươi vẫn luôn khổ tu nha, chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe nói qua truyền thuyết của ta?” “Đệ tử không có hứng thú với chuyện gì khác ngoài chuyện tu luyện.”
“Ừm, có thể nhìn ra được, nếu đã như vậy, ta sẽ bộc lộ ra một chút tài cho ngươi xem vậy.”
Cố Thanh Phong nói xong, sau đó bình tĩnh lấy Nghịch Lân kiếm ra.
Cũng không thấy hắn kết kiếm quyết, đã tiện tay ném Nghịch Lân kiếm lên không trung.
Chỉ nghe một tiếng ù!
Tiếng kiếm kêu vang dội.
Một giây sau, Nghịch Lân Kiếm mạnh mẽ bộc phát ra thần quang, sau đó quang ảnh chớp động.
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Trong nháy mắt, ngàn vạn đạo kiếm quang đột nhiên xuất hiện ra, rậm rạp chằng chịt phủ đầy bầu trời, bầu trời chợt tối sầm lại, chỉ vì kiếm quang quá nhiều đã che lấn mặt trời.
Khuôn mặt lạnh như băng của Nam Cung Tuyết Băng Hàn lần đầu tiên xuất hiện động dung.
Không kết kiếm quyết? Một kiếm hóa vạn kiếm?
Ngay lập tức, nàng phản ứng lại, mặt mày lạnh lùng nói: “Trước đây người đã từng học kiếm trận chi đạo!”
Đây là lời giải thích duy nhất mà Nam Cung Tuyết nghĩ đến, nàng ta không tin có người có thể liếc mắt một cái đã học được Tiểu Thiên kiếm trận, cho dù thật sự tồn tại loại thiên tài này, vậy cũng không thể không kết kiếm quyết, một lần duy nhất phân hóa thành vạn kiếm, loại năng lực sửa cũ đổi mới này, đã không phải thiên tư có thể giải thích.
Phải biết rằng cho dù là nàng ta năm đó, cũng phải mất ba ngày mới làm được một lần phân hóa thiên kiếm, điều này đã kinh động cả tòa Thanh Sương Phong, được xưng là thiên tài đệ nhất của Thanh Sương Phong.
Cố Thanh Phong mỉm cười: “Đây là lần đầu tiên ta tiếp xúc với kiếm trận chi đạo, nếu như ta đã từng tu luyện kiếm trận chi đạo, vậy thì Lâm sư tỷ vì sao còn muốn để ngươi đến dạy ta? Dư bi… rảnh rỗi sao?”
Bởi vì đối phương không có “bi”, cho nên hắn phải sửa lại.
Hắn cũng không có nói dối, đây thật sự là lần đầu tiên hắn tiếp xúc với Tiểu Thiên kiếm trận, nhưng mà có Thất Khiếu Lung Linh Thể ở trong người, loại kiếm trận cơ bản này liếc mắt một cái sẽ biết.
Về phần vì sao có thể không kết kiếm quyết, rất đơn giản, bởi vì Tiên Thiên Thần Thánh Thể.
Kiếm quyết chẳng qua chỉ là điều động thần lực bản thân cùng với thủ đoạn khống chế kiếm trận mà thôi.
Tiên Thiên Thần Thánh Thể am hiểu với việc khống chế năng lượng nhất, quả thực giống như ăn cơm uống nước, cho nên hoàn toàn không cần kết kiếm quyết.
Nhưng Nam Cung Tuyết là người khổ tu, ngày thường không nghe chuyện đồn đãi, cho nên cũng không biết Cố Thanh Phong có hai loại thánh thể này, cho nên nàng ta không tin.
Chỉ thấy Nam Cung Tuyết nhíu mày nói: “Nếu Cố sư thúc đã là cao thủ kiếm trận chi đạo, vậy đệ tử cũng không cần dạy thêm gì nữa.”
Nàng ta nói xong lập tức muốn đi.
Cố Thanh Phong chửi phong lông, mẹ nó không phải là bệnh thần kinh chứ! Tu luyện Tuyệt Tình kiếm đạo thì thành một người cố chấp như vậy sao?
Dựa theo lẽ thường, không phải ngươi nên xuất ra độc môn kiếm trận của bản thân biểu diễn một lần, xem bản tôn có thể học được ngay lập tức hay không, để phân biệt thật giả.
Ngươi con mẹ quay đầu đi là có ý gì?
Tuyệt tình thì tuyệt tình, nhưng ngay cả lòng hiếu kỳ mong muốn chứng thực thật giả cũng không còn à, chỉ tin tưởng vào thứ bản thân muốn tin tưởng.
Cố Thanh Phong cũng nhìn ra, mấy tiểu nương này không chỉ đầu óc có vấn đề, còn rất chảnh, cho nên thật sự không cần giữ mặt mũi cho nàng ta nữa.
“Đứng lại, ngươi muốn sư tôn của ngươi chết không?”
Nam Cung Tuyết dừng bước, vẻ mặt càng lúc càng lạnh lùng như băng: “Kính xin Cố sư thúc cẩn trọng lời nói.”
“Cẩn trọng?” Cố Thanh Phong khinh thường liếc nhìn Nam Cung Tuyết: “Ngươi có biết tâm ma kiếp của Lâm sư tỷ sắp tới, tỷ ấy bởi vì kiến trận nhất mạch thụt lùi xếp hạng trong Kiếm Tháp, đã sinh ra một tâm kết, nếu tâm kết này không được giải quyết thì tỷ ấy sẽ chết dưới kiếp nạn tâm ma.”
“Người có ý gì?” Nam Cung Tuyết lạnh lùng hỏi.
Mặc dù nàng ta đã tu luyện Tuyệt Tình kiếm thuật, nhưng nàng ta không luyện tập đến mức đại thành, cho nên nàng ta vẫn chưa đến mức độ tuyệt tình tuyệt ái, vì vậy nàng ta có cảm xúc, nhưng vì luyện tập, cảm xúc của nàng ta cũng rất lạnh nhạt.
Lâm thủ tọa là sư phụ của nàng ta, người đã nuôi nấng nàng ta từ khi còn nhỏ, có thể nói là người quan trọng nhất của Nam Cung Tuyết, cho dù có tuyệt tình kiếm đạo, tình cảm này nhất thời cũng không thể xóa nhòa được.
“Có ý gì? Ngươi không hiểu sao? Cũng bởi vì đệ tử ngươi vô năng, chỉ xếp hạng thứ một trăm trong Kiếm Tháp, khiến cho Lâm sư tỷ không thể không tìm tới ta, để cho ta đại diện kiếm trận nhất mạch xông vào Kiếm Tháp, tiến vào 10 người đứng đầu, xóa bỏ tâm kết của tỷ ấy.
Đây là nguyên nhân Lâm sư tỷ để bảo ngươi truyền thụ kiếm trận chi đạo cho ta, cho nên, bây giờ ngươi rời đi, chẳng khác nào đưa Lâm sư tỷ vào chỗ chết.”
Nam Cung Tuyết im lặng không nói gì, vẻ mặt lạnh như băng, nhưng một đôi tay ngọc ngà lại nắm chặt thành nắm đấm, biểu hiện ra nội tâm nàng ta không bình tĩnh.
Cũng không biết có phải câu nói đệ tử vô năng của Cố Thanh Phong đã kích thích nàng ta hay không.
Cố Thanh Phong khẽ cười lạnh, nữ nhân mà bản tôn đã từng giao lưu sâu sắc không có một ngàn cũng có tám trăm, còn không nắm bắt được tâm lý ngươi sao?
“Ngươi thật sự có thể giúp sư tôn ta cởi bỏ tâm kết?”
Nam Cung Tuyết trầm mặc thật lâu đột nhiên hỏi.
Cố Thanh Phong chỉ nhàn nhạt trả lời bốn chữ với nàng ta: “Ếch dưới đáy giếng.”
Hàn khí trên người Nam Cung Tuyết ẩn hiện, mặt đất dưới chân kết ra một mảng lớn băng sương.
Chương 479 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]