Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 484: CHƯƠNG 483: NAM CUNG TÀN TUYẾT (1)

Sau khi trở về Lăng Phỉ Nhi càng nghĩ càng tức giận, nàng ta bắt đầu đập những bình hoa cỏ cỏ dại bày biện trong động phủ của mình. Tuy rằng nàng ta không thích Cố Thanh Phong, nhưng càng không thích Cố Thanh Phong bị Nam Cung Tuyết cướp đi!

Ngọn lửa ghen tị ở trong lòng nàng ta đang thiêu đốt hừng hực, ma tính trong mắt điên cuồng bắt đầu khởi động!

“Nam Cung Tuyết! Cố Thanh Phong! Cẩu nam nữ hai người các ngươi!” Lăng Phỉ Nhi nghiến răng nghiến lợi nói.

Giờ khắc này, nàng ta gần như sắp không áp chế được ma khí mãnh liệt trong cơ thể.

So với Cố Thanh Phong, kỳ thật nàng ta càng hận Nam Cung Tuyết hơn, nàng ta hận đối phương vì sao cứ luôn ưu tú hơn mình!

Từ nhỏ đến lớn, bất kể làm chuyện gì, rõ ràng nàng ta đã làm rất tốt, nhưng đối phương lại vĩnh viễn có thể mạnh hơn!

Chính là chênh lệch này, dẫn đến trong mắt sư tôn chỉ có Nam Cung Tuyết!

Không nghĩ tới ngay cả nam nhân cũng như vậy!

Rõ ràng là mình đến trước! Nhưng tên nam nhân này vừa quay đầu đã bị Nam Cung Tuyết dụ dỗ!

Người bên ngoài nhìn thấy nàng ta sẽ luôn nói câu nói kia, đây chính là Lăng Phỉ Nhi một trong song xu (hai cô gái xinh đẹp) của Kiếm Môn! Quả nhiên thiên tư vô song, đẹp như thiên tiên.

Nghe nói trong đó có một thiên tư khác cao hơn, dáng vẻ cũng đẹp hơn, thật muốn nhìn thấy tiên nhan a!

Đây là lời Lăng Phỉ Nhi ghét nghe thấy nhất, nàng ta ghét nhất người khác lấy Nam Cung Tuyết ra so sánh với nàng ta.

Nhưng bây giờ thậm chí còn khó chịu hơn, vì hầu như không ai nói những từ này nữa.

Bởi vì từ sau khi Nam Cung Tuyết trở thành thánh nữ Thanh Sương Phong, song xu Kiếm Môn chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa, không còn song xu Kiếm Môn nữa, chỉ có thánh nữ Kiếm Môn Nam Cung Tuyết!

“A a a!”

Những đánh giá kia giống như tâm ma nói chuyện, không ngừng quanh quẩn trong đầu Lăng Phỉ Nhi, làm nàng ta phát điên lên vì tức giận.

Và ngay đúng lúc này, bên ngoài động phủ đột nhiên truyền đến âm thanh của Nam Cung Tuyết.

Lăng Phỉ Nhi dừng động tác, liên tục hít thở thật sâu, lúc này mới khôi phục lại tâm trạng.

Nam Cung Tuyết đi vào, nhìn thấy một đống hỗn độn, trên khuôn mặt lạnh lùng hiện ra một chút khó xử: “Sư muội, chuyện cũng không phải như muội nghĩ đâu.”

“Sư tỷ chứ nói đùa, nam hoan nữ ái vốn là chuyện thường tình của con người, sư tỷ không cần giải thích cái gì với ta cả, Phỉ Nhi chỉ là thật không ngờ, thánh nữ Kiếm Môn ánh mắt luôn cao hơn đỉnh, lại cũng có lúc bị nam nhân đến gần thân mật, thật sự làm cho Phỉ Nhi mở rộng tầm mắt.”

Lăng Phỉ Nhi lạnh lùng nói.

Nam Cung Tuyết có chút xấu hổ, nàng ta nói chuyện hai người đánh cuộc ra.

Lăng Phỉ Nhi cũng không có phản ứng gì, chỉ hừ một tiếng.

Nam Cung Tuyết ngay lập tức hỏi tiếp: “Vậy giữa hài người…”

“Hừ, hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình mà thôi.” Lăng Phỉ Nhi tự giễu nói.

Sắc mặt Nam Cung Tuyết càng cảm thấy xấu hổ hơn: “Sư muội, muội biết ta tu luyện tuyệt tình kiếm đạo, đời này cũng sẽ không tìm đạo lữ, cho nên muội có thể yên tâm, ta sẽ không cướp Cố Thanh Phong với muội, nếu không phải sư tôn dặn dò, thì cả đời này ta và hắn sẽ không có giao tình gì, nhưng sư tỷ phải nhắc nhở muội một câu, Cố Thanh Phong người này…

Hắn không phải người tốt, tốt nhất muội vẫn nên…”

Lăng Phỉ Nhi mặt ngoài đáp ứng, nhưng trong lòng lại cười lạnh.

Không cướp hắn với ta? Ý ngươi là sao?

Ý của ngươi chính là nếu như ngươi muốn cướp, thì căn bản không tới lượt ta?

Lăng Phỉ Nhi ta hiện tại muốn tìm nam nhân còn phải lưu lạc đến đường dựa vào ngươi bố thí?

Ngươi là tiện nhân, mỗi ngày chỉ biết làm bộ làm tịch, đến đây làm bộ quan tâm, thực ra trịch thượng làm ra vẻ ưu việt!

Ngươi cứ đợi đó! Nam Cung Tuyết! Sớm muộn gì cũng có một ngày, ta sẽ xé rách lớp ngụy trang của ngươi, kéo ngươi từ trên thần đàn xuống, để cho ngươi ngã vào trong bùn nhơ, toàn thân dính đầy bùn lầy dơ bẩn, để cho ngươi trở thành Nam Cung Tàn Tuyết!

Lăng Phỉ Nhi cùng Nam Cung Tuyết xả giao cho có lệ một lúc lâu, sau đó lập tức tiễn Nam Cung Tuyết rời đi.

Nàng ta ngồi một mình ngẩn người trong động phủ một lúc, cuối cùng đứng dậy, trên mặt tràn đầy vẻ hận ý cùng ma tính.

“Không được, không thể cứ tiếp tục như vậy, ta muốn báo thù!

Nếu không làm, đến cuối cùng chỉ tiện cho đôi cẩu nam nữ này, Cố Thanh Phong ngươi chờ xem, ta cho dù nhịn nhục cũng sẽ biến ngươi thành nhân ma! Hủy hoại hoàn toàn ngươi!”

Nói xong, ma tính cùng hận ý trên mặt Lăng Phỉ Nhi bất chợt tiêu tán, trở nên kiều diễm như hoa, khóe mắt còn mang theo nước mắt chưa khô, giống như một tiểu cô nương nhà bên bị ủy khuất.

Sau đó, nàng ta ra khỏi cửa, nàng ta muốn đi tìm Cố Thanh Phong!

Trong lòng đã có dự tính, kế hoạch làm sao có thể nắm bắt được Cố Thanh Phong.

Nhưng mà chờ nàng ta đến Nghịch Lân Phong, bỗng nhiên bùng nổ cơn giận.

Chỉ vì nàng ta nhìn thấy Cố Thanh Phong đang đùa giỡn nữ đệ tử khác.

“Đứng lại.” Cố Thanh Phong nói với một nữ đệ tử cách đó không xa.

Nữ đệ tử kia nhập môn không lâu, rụt rè, nghe thấy có người bảo mình đứng lại, bất chợt dừng bước.

“Cố sư thúc, ngài gọi ta?”

Nữ đệ tử thẹn thùng cúi đầu, không dám nhìn dung mạo tuấn lãng của Cố Thanh Phong, đôi tay nhỏ bé nắm chặt góc áo, liên tục vò áo.

“Người mới tới?” Cố Thanh Phong bễ nghễ nói.

“Ừm, đệ tử vừa mới nhập môn không lâu.” Nữ đệ tử rụt rè nói.

“Ngươi rất xinh đẹp.”

Mặt nữ đệ tử đỏ lên, có chút không biết phải làm sao.

“Lại đây cho sư thúc ta hôn một cái.”

Chương 483 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!