“A!?” Nữ đệ tử ngay lập tức trợn tròn mắt, nhưng nhìn dáng người như tiên của Cố Thanh Phong, không nói ra lời cự tuyệt được. Mọi người đều yêu cái đẹp, không riêng gì nam nhân nhìn thấy nữ nhân xinh đẹp muốn hôn thân mật, mà nữ nhân nhìn thấy nam nhân đẹp trai, cũng giống như vậy.
Đó là lý do tại sao các câu lạc bộ đêm không chỉ có công chúa, mà còn vịt.
“A cái gì, không hôn thì uổng phí quá, một trăm lượng nguyên thạch, chỉ cần ngươi cho ta một trăm lượng nguyên thạch, là có thể hôn được đệ nhất mỹ nam Kiếm Môn, chuyện tốt thế này tìm đâu ra chứ?”
Nữ đệ tử hoàn toàn trợn tròn mắt: “Nhưng mà… Đệ tử không có một trăm lượng.”
“Vậy ngươi có bao nhiêu?”
“Chỉ có năm mươi.”
“Được rồi, hôm nay tâm trạng bản tôn tốt, chỉ thu ngươi nửa giá, lần sau sẽ không giảm giá.”
Nữ đệ tử bất chợt mặt mày hớn hở: “Đa tạ sư thúc.”
Chỉ là sau khi nói xong, mới đột nhiên phản ứng lại mình đang làm gì, khuôn mặt nhỏ nhắn trong nháy mắt đỏ bừng, cảm giác lúc này nếu trên mặt đất có một cái lỗ, thì ước gì có thể chui vào.
Cũng may lúc này, Lăng Phỉ Nhi đã giải vây thay nàng ta.
“Cố sư thúc~, người đang làm cái gì vậy?” Một tiếng cười khẽ vang lên.
Chỉ là giọng nói tuy rằng ngọt ngào, nhưng lại ẩn chứa một cỗ sát khí kinh người.
Lăng Phỉ Nhi lắc mình đi tới trước mặt Cố Thanh Phong, tươi cười như hoa.
“Ta có một số việc muốn nói với Cố sư thúc, ngươi trở về trước đi.”
Vẻ mặt nữ đệ tử không tình nguyện bị Lăng Phỉ Nhi đuổi đi.
Nàng ta quyết định trở về tích góp tiền, bởi vì Cố sư thúc có nói chỉ hôm nay mới nửa giá, lần sau sẽ là một trăm lượng nguyên thạch.
Cố Thanh Phong mất hứng: “Lăng Phỉ Nhi, ngươi muốn làm gì, chuyên tới đây làm hỏng chuyện tốt của ta.”
Lăng Phỉ Nhi ủy khuất bĩu môi nhỏ nhắn nói: “Cố sư thúc, ngươi chán ghét Phỉ Nhi như vậy sao?”
“Không phải chán ghét ngươi, mà là mọi việc đều chú ý đến trước sau đến, ngươi xuống phía sau xếp hàng trước, lát nữa sẽ tìm ngươi.”
Lăng Phỉ Nhi suýt chút nữa phá bỏ lớp vỏ bọc của nàng ta, ta là một đại mỹ nữ nũng nịu như vậy còn không thỏa mãn được ngươi, rốt cuộc ngươi còn muốn tìm mấy người?
Cố Thanh Phong, tên khốn kiếp này, rồi sẽ có một ngày nào đó ngươi phải cầu xin ta!
“Cố sư thúc, Phỉ Nhi mới học một môn công pháp song tu, muốn cùng người tu luyện.”
Cố Thanh Phong vừa nghe thấy bốn chữ công pháp song tu, hai mắt chợt sáng lên.
Nghĩ thầm, chẳng lẽ Lăng Phỉ Nhi này sau khi nhìn thấy bản tôn cùng Nam Cung Tuyết hôn nhau, thẹn quá hóa giận, cho nên đặc biệt tới đây thái bổ bản tôn?
(Thái bổ: nghĩa là hấp thu sinh khí và tinh hoa của người khác để làm lợi cho thân mình.)
Phải biết rằng những yêu nữ này đều là dựa vào thái bổ nam tu sĩ nhằm tăng trưởng công lực.
Không phải chứ, không thể nào, chuyện tốt như vậy rốt cuộc cũng đến lượt bản tôn?
Hắn còn mơ hồ nhớ rõ Hồ hoàng hậu kia lúc trước đã ý đồ thái bổ hắn, sau đó đã gia tăng cho mình không ít thuộc tính.
Đây xem như là phương thức bị yêu ma cô kích mà Cố Thanh Phong thích nhất, không có có thể so sánh cùng.
Vừa được sung sướng vừa được gia tăng thuộc tính, một mũi tên trúng hai đích, có thể nói là hoàn mỹ!
“Vậy còn chờ cái gì nữa, mau đi tu luyện thôi.” Cố Thanh Phong khẩn cấp lôi kéo Lăng Phỉ Nhi đi về động phủ.
Trong lòng Lăng Phỉ Nhi cười lạnh, tên cặn bã này, vừa mới cùng nữ nhân khác mập mờ, quay đầu lại muốn cùng mình tu luyện, đúng là tên cặn bã thật, sớm muộn gì ngươi cũng phải trả giá đắt cho nó!
Vì thế hai người đi tới động phủ, bắt đầu tu luyện.
Cả hai bên đều không vòng vo, bởi vì họ đều đang rất vội.
Một người muốn thêm thuộc tính, một người muốn dùng ma khí xâm nhiễm, mỗi người đều có âm mưu suy nghĩ trong lòng.
......
“Phi nhi, công pháp này của ngươi quả nhiên cao thâm khó lường.”
“Sư thúc người đừng nói gì nữa, người mau phối hợp tu luyện nha.”
Song phương khắc khổ tu luyện.
Chậm rãi, thần lực song phương bắt đầu giao hòa vận chuyển, nhưng bởi vì cảnh giới của Cố Thanh Phong quá thấp, Nhân Nguyên Thần Đan tam trọng, còn Lăng Phỉ Nhi lại là cấp độ Thiên Nhân bình thường.
Cho nên trên cơ bản đều là thần lực của Lăng Phỉ Nhi dẫn dắt hắn vận chuyển.
Cứ như vậy, tu vi Cố Thanh Phong tăng trưởng rất nhanh, nhưng Lăng Phỉ Nhi tăng trưởng lại rất ít.
Nhưng Lăng Phỉ Nhi dường như rất vị tha cống hiến, không thèm để ý tu vi tăng trưởng chậm chạp, vùi đầu khổ tu.
Luyện tập, Lăng Phỉ Nhi cảm giác được Cố Thanh Phong đã trầm mê trong tu luyện không thể kiềm chế, trong mắt hiện lên ma khí mờ mịt, bắt đầu hành động.
Ma khí nho nhỏ giống như sợi tóc, trà trộn vào thần lực hai người đang giao hòa, sau đó giống như cá chìm vào biển rộng, lặng yên không một tiếng động tiến vào trong cơ thể Cố Thanh Phong, bắt đầu xâm nhiễm vào cơ thể hắn.
Ma khí kia cực kỳ mờ ám, Cố Thanh Phong không hề phát hiện chuyện này.
Tuy nhiên, đột nhiên vang lên âm thanh của hệ thống.
Cố Thanh Phong hơi giật mình, yêu nữ này rốt cục cũng muốn bắt đầu thái bổ bản tôn sao?
Thế nhưng một giây sau hắn lại sửng sốt, bởi vì không phải gia tăng tu vi, mà là gia tăng thể chất.
Chuyện gì đang xảy ra vậy? Nàng ta thái bổ bản tôn, không nên tăng tu vi sao? Làm thế nào lại tăng thể chất?
Bản tôn mới Nhân Nguyên Thần Đan tam trọng thiên, không có trở ngại, chắc có thể tùy tiện thăng lên!
Chương 484 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]