Cố Thanh Phong cẩn thận cảm nhận, cuối cùng làm cho hắn hiểu được ra nguyên nhân, thì ra Lăng Phỉ Nhi thật sự cùng mình song tu, cũng không phải thái bổ, cho nên không gia tăng tu vi. Sở dĩ gia tăng thể chất, là bởi vì yêu nữ này không có lòng tốt, vụng trộm phóng thích ma khí thần bí nào đó vào xâm nhiễm cơ thể của mình.
Ma khí thần bí kia ý đồ cải tạo cơ thể, do đó sẽ kích hoạt hệ thống, bởi vì là nhằm vào cơ thể, cho nên mới có thể chất.
Sau khi nghĩ kỹ Cố Thanh Phong cảm thấy vui vẻ, cái này đâu chỉ là Song Hỉ lâm môn, quả thực chính là Tam Hỉ lâm môn.
Nhưng mà cao hứng trong chốc lát, sắc mặt Cố Thanh Phong lại đột nhiên suy sụp, có chút khổ sở.
Bởi vì hắn đã tìm thấy một điều khủng khiếp.
Đó chính là mình không cách nào chuyển hóa thành nhân ma.
Ma khí thần bí vừa xâm nhập vào trong cơ thể, sẽ bị hệ thống cắn nuốt, sau đó tăng thể chất lên, căn bản không có chút cơ hội cải tạo bản thân.
Điều này cũng có nghĩa là hắn chỉ có thể làm người.
Phải biết rằng, trên đời này người khát vọng làm nhân ma chắc chắn đó là Cố Thanh Phong.
Chỉ cần trở thành nhân ma, vậy chẳng phải có thể tự mình đánh mình, sau đó càng đánh càng mạnh, theo vòng tuần hoàn, không cần phải tìm yêu ma trên khắp thế giới nữa.
Thật không may, hệ thống không cho cơ hội để buff.
Trong lúc Cố Thanh Phong suy nghĩ lung tung, Lăng Phỉ Nhi lại hoảng hốt, nàng ta cho rằng Cố Thanh Phong đã phát hiện ra chỗ không đúng.
Sợ bị phát hiện, nàng ta vội vàng nhào tới, làm bộ như mê mẩn, ra sức tu luyện, ý đồ cố gắng đánh lạc hướng sự chú ý của Cố Thanh Phong.
Cố Thanh Phong cũng không còn bi thương bởi vì mình không cách nào trở thành nhân ma nữa, bắt đầu hưởng thụ tu luyện.
Lại qua một lúc lâu, cuối cùng Lăng Phỉ Nhi cũng yên lòng, nàng ta cảm thấy Cố Thanh Phong không phát hiện ra, nếu không nhất định đã sớm đẩy mình ra.
Chứ không phải không thể tách rời như bây giờ.
Vì thế nàng ta liên tục không ngừng phát ra ma khí, thể chất Cố Thanh Phong lại không ngừng được tăng trưởng, tuy rằng tăng trưởng không nhanh, nhưng được cái khe nhỏ sông dài.
Chủ yếu là bởi vì Lăng Phỉ Nhi không dám phóng thích quá nhiều ma khí trong một lần, sợ bị Cố Thanh Phong phát hiện, cho nên cực kỳ cẩn thận.
Nàng ta vốn không có ý định một lần sẽ thành công, mà là chuẩn bị tới mấy chục lần, mỗi lần xâm nhiễm một chút, cho đến khi hoàn toàn xâm nhiễm, đến lúc đó lại xuất ra ma chủng, tự mình gieo vào Cố Thanh Phong, đến lúc đó người đã thành ma rồi!
Tuy nhiên, Cố Thanh Phong là người tham lam cỡ nào chứ, hắn làm sao có thể chỉ thỏa mãn với chút tốc độ tăng trưởng này, cho nên hắn quyết định kích thích Lăng Phỉ Nhi.
Về phần kích thích như thế nào, rất đơn giản, thông qua quan sát lúc trước, hắn đã sớm phát hiện Lăng Phỉ Nhi cực kỳ ghen tị cùng ý thù địch với Nam Cung Tuyết, cho nên…
Cố Thanh Phong đột nhiên kìm lòng không nổi gọi ra một tiếng Tuyết Nhi.
Cả người Lăng Phỉ Nhi bất chợt run lên, sát ý trong mắt tăng vọt!
Không có gì làm người khác khó chịu tức giận hơn việc gọi tên của một nữ nhân khác trong lúc “tu luyện”.
Sau một tiếng Tuyết Nhi này, hai mắt vốn trong trẻo của Lăng Phỉ Nhi dần dần bị ma tính tràn ngập, nàng ta có chút điên cuồng, cảm giác bị vũ nhục thật lớn, bắt đầu từng bước gia tăng ma khí.
Nàng ta lúc này hận không thể lập tức chuyển hoá Cố Thanh Phong thành nhân ma, sau đó trả thù.
“Đôi cẩu nam nữ các ngươi, sớm muộn gì ta cũng phải để cho các ngươi sống không bằng chết!” Lăng Phỉ Nhi ở trong lòng điên cuồng rống giận.
Cố Thanh Phong cao hứng, bởi vì thể chất quả thật tăng trưởng rất nhanh.
Đúng lúc này, ma xui quỷ làm cho Lăng Phỉ Nhi nói một câu: “Rốt cuộc là ta đẹp, hay là Nam Cung Tuyết đẹp?”
Nói xong, Lăng Phỉ Nhi lại nhanh chóng bổ sung một câu: “Không được nói đều đẹp, nhất định phải chọn một người .”
Hiển nhiên nàng ta không muốn nghe Cố Thanh Phong nói qua loa cho có lệ.
Cố Thanh Phong vui vẻ, đưa đề phụ đúng cách, đang lo không biết nên tăng tốc độ tăng trưởng thể chất như thế nào đây.
Hắn là người thành thật biết bao, làm sao có thể trả lời người khác cho lấy lệ chứ.
Vì thế nói: “Đương nhiên là Tuyết Nhi đẹp hơn, cho dù ngươi trang điểm, cũng không đẹp bằng người ta hóa thành tro. ”
Lăng Phỉ Nhi: “...”
Ầm ầm!
Tâm tình Lăng Phỉ Nhi hoàn toàn bùng nổ, trong đôi mắt xinh đẹp của nàng ta tràn ngập ma tính điên cuồng.
Nàng ta vươn đôi cánh tay củ sen trắng nõn ra, ấn chặt ở trên bả vai Cố Thanh Phong, ma khí trong cơ thể điên cuồng dào dạt giống như đập bị vỡ đê.
Lúc này nàng ta đã mất đi lý trí, hoàn toàn bất chấp che giấu.
Bởi vì câu nói kia của Cố Thanh Phong, ngươi có trang điểm cũng không đẹp bằng Nam Cung Tuyết hóa thành tro, đã hoàn toàn phá vỡ sự phòng thủ của nàng ta.
Nàng ta có thể chấp nhận thiên tư không bằng Nam Cung Tuyết, thực lực không bằng, tâm tính không bằng, thậm chí hung khí không bằng cũng đều được, nhưng duy chỉ có dung mạo là không được!
Lăng Phỉ Nhi trời sinh mị cốt tự tin về dung mạo của mình nhất, nàng ta vẫn luôn cho rằng mình là xinh đẹp nhất.
Hơn nữa loại nhan sắc này đã đến một trình độ nhất định, quả thật rất khó phân cao thấp, chỉ có thể nói củ cải xanh rau xanh mỗi người đều có sở thích riêng.
Chương 485 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]