Mạnh Diễn nói, thuyết phục đến nỗi Lăng Phỉ Nhi cũng có chút dao động, nảy sinh nghi ngờ với phán đoán của mình. Lẽ não cái tên nam nhân thay đổi liên xoành xoạch điên cuồng tu luyện với mình kia, đúng là nguỵ trạng thật? Nhưng nguỵ trang này cũng thật quá đi à? Nhìn thế nào cũng thấy giống lấy tính cách thật của mình ra diễn ý?
Thần thái đó, động tác đó, cả kỹ năng đó nữa.
Lăng Phỉ Nhi lắc đầu thật mạnh: “Tuyệt đối không thể được! Cố Thanh Phong tuyệt đối không phải hạng người có đạo tâm kiên định đâu.”
“Ngu xuẩn!” Mạnh Diễn quát lạnh một tiếng: “Ngươi mới tu luyện mấy năm, ngươi có biết cái gì gọi là đạo tâm không?”
Lăng Phỉ Nhi không cam lòng tỏ ra mình yếu kém: “Ta mặc dù không hiểu đạo tâm là gì, thế nhưng ta hiểu nam nhân.”
Một câu thôi chặn họng Mạnh Diễn ngay tắc lự.
Dù sao người theo đuổi Lăng Phỉ Nhi đứng nối đuôi nhau có thể quay xung quanh Kiếm Môn ba vòng. Bàn về độ hiểu nam nhân, không ai cãi lại được.
“Ngươi đã nói chắc nịch như vậy. Thế ngươi nói xem, tại sao hắn không bị chuyển hoá thành nhân ma?”
Nàng phân tích: “Ta và ngươi đều thông qua ma chủng chuyển hoá thành nhân ma. Để ma chủng nhập vào cơ thể, nếu là nhân tộc, bản năng sẽ chống cự. Thế nhưng lúc ma chủng nhập vào cơ thể Cố Thanh Phong, hắn không biểu hiện ra tý cảm giác nào bị ma chủng nhập vào hết. Thậm chí chẳng có tý động thái phản ứng nào, vậy là không bình thường rồi.
Giả thiết, hắn đúng là có đạo tâm kiên định đi. Nhưng kiên định ra sao cũng phải có một quá trình đối khánh lại ma chủng. Thế mà này lại không có tý phản ứng nào hết. Như vậy chỉ có thể nói rằng, ma chủng vốn không phát ra được chút tác dụng nào hết.
Tác dụng ma chủng tạo ra có cùng nguyên lý với tâm ma. Chính là tác động đến mặt ác trong nội tâm của ngươi. Sau đó đấu tranh chống cự lại mặt thiện của ngươi. Trong lúc thiện và ác đấu nhau, ma chủng đục nước béo cò, khống chế mặt ác của ngươi, xoá bỏ hoàn toàn lương tâm, khiến ngươi nhập ma.
Nếu không, một người dù tà ác đến đâu thì cùng lắm cũng chỉ được coi là người xấu, chứ không phải nhân ma. Muốn trở thành nhân ma, phải để ma chủng dung nhập, cũng phải điều khiển được mặt ác. Nên phải có quá trình đối kháng, chỉ có đối kháng, ma chủng mới có cơ hội cháy nhà hôi của.
Lý do tại sao ma chủng không có tác dụng với Cố Thanh Phong, ta đoán… có lẽ tại hắn không có lương tâm.”
“Không có lương tâm?!” Mạnh Diễn kinh ngạc.
“Đúng thế, bởi hắn không có lương tâm, nên không có quá trình đối kháng, ma chủng đương nhiên không thể nhân cơ hội, điều khiển mặt ác của hắn, chuyển hoá thành nhân ma.”
“Một người sao lại không có lương tâm được? Chẳng lẽ bị chó ăn rồi?”
Lăng Phỉ Nhi lúc này trong đầu lại vang lên câu nói lúc Cố Thanh Phong tu luyện kia.
Tuyết Nhi hoá thành tro còn đẹp hơn ngươi trang điểm nữa.
Chưa nghe ai nói thế bao giờ hả?
Phàm là người có lương tâm ai lại nói những lời này trong lúc tu luyện không?
Cho nên Lăng Phỉ Nhi mới nói chắc như đinh đóng cột thế: “Lương tâm của hắn chắc chắn bị chó ăn mất rồi.”
“Vậy phải làm sao bây giờ? Thế này chẳng phải khẳng định tên tiểu tử đấy vĩnh viễn không thể biến thành nhân ma à? Trừ khi bắt con chó nuốt lương tâm của hắn nhổ nó ra chắc.”
“Không sai.” Lăng Phỉ Nhi kiên định nói tiếp: “Cho nên điều chúng ta phải làm tiếp theo là đánh thứ lương tri của hắn, khiến hắn có được chân thành, thiện lương, mỹ đức nên có của con người.”
“Chân thiện mỹ á?” Khoé miệng Mạnh Diễn suýt nữa co rúm lại: “Đây là chuyện nhân ma chúng ta nên làm hả?
Trước đâu chúng ta dụ dỗ người khác nhập ma. Đều dẫn động những mặt tối của đối phương, chẳng hạn như lợi dụng thù hận, ghen tỵ, phẫn nộ,... Thế nào đến lượt Cố Thanh Phong, chúng ta lại phải giúp hắn thức tỉnh chân thiện mỹ?
Việc này có phải chuyên môn của nhân ma chúng ta đâu!”
Lăng Phỉ Nhi cười lạnh mộ tiếng: “Ngươi không am hiểu, nhưng ta am hiểu! Đừng quên, ái tình cũng chính là một trong những tình cảm đẹp đẽ tốt lành của con người.
Ta sẽ khiến hắn yêu ta, rồi sau đó sẽ phá huỷ hắn triệt để!”
Mạnh Diễn nhìn Lăng Phỉ Nhi cứ cười lạnh miết, cảm thấy, ngay lúc này nàng ta có hơi bất bình thường.
“Nên ý của ngươi là, ngươi còn định đi tìm hắn… tu luyện á hả?”
“Hừ, bởi cái gọi là lâu ngày sinh tình, nam truy nữ tầng ngăn cách núi, nữ truy nam tầng ngăn cách sa, lẽ nào ta còn không thể đâm rách được lớp vải sa mỏng manh kia?
Mạnh sư thúc, ngươi cũng đừng rảnh rỗi nữa. Cố Thanh Phong hắn mới đến Kiếm Môn, còn chưa quen cuộc sống nơi này. Còn ở chung Nghịch Lân Phong với ngươi, ngươi còn là sư huynh của hắn. Ngày thường cũng nên hỏi han ân cần với hắn nhiều hơn, có nhu cầu gì cũng cố hết sức thoả mãn, tranh thủ tạo tình đồng môm.
Ta ngươi hai bút cùng vẽ, đợi lâu ngày, đến cả cục sắt lạnh cũng phải tan.”
Lăng Phỉ Nhi dùng gương mặt hưng phấn nói. Như thể nhìn thấy được cảnh tượng, chẳng mấy chốc, Cố Thanh phong đã yêu mình sâu đậm, bị mình đùa bỡn trong lòng bàn tay.
...
Một tháng trôi qua nhanh như chớp mắt.
Cố Thanh Phong chỉ cảm thấy một tháng này mình hình như sống ở trong mơ. Nguyên nhân vì cuộc sống tốt đẹp này tốt đến mức có chút không chân thật.
Lẻ loi một mình đi đến Kiếm Môm. Không chỉ không bị ghẻ lạnh, xa lánh, ngược lại hàng đêm sênh ca, mỗi ngày đều có người hỏi han ân cần, bất luận muốn có cái gì, tuỳ tiện nói một câu, ngày thứ hai đã được chuẩn bị mang đến.
Chương 489 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]