Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 491: CHƯƠNG 490: ĐỆ NHẤT KHÔNG AI CÓ THỂ RUNG CHUYỂN (1)

Một tháng qua này, Lăng Phỉ Nhi đối với mình có thể nói là ngoan ngoãn phục tùng. Không chỉ chăm ăn chăm uống, còn chăm cả tu luyện. Thỉnh thoảng còn có thể viết vài bài thơ tình ngập mùi tình yêu thum thủm chua chua. Không thì mời mình đi du sơn ngoạn thuỷ. Ở dưới nước từ trên núi đổ xuống làm một nháy tu luyện. Cứ tu luyện như thế, đến cả tu vi cũng nhảy đến Nhân Nguyên thần đan cảnh ngũ trọng thiên. Mạnh Diễn cũng như biến thành người khác vậy. Rảnh rỗi là tìm mình mời đi uống rượu, nếu không cũng sẽ mang đến chút thần binh, đan dược, nguyên thạch,... Tiếp đó còn thẳng tay bãi nhiệm thánh tử của Nghịch Lân Phong, rồi đưa chức vị thánh tử cho mình.

Sư huynh này còn chu đáo hơn cả anh ruột.

Cố Thanh Phong không biết hai con nhân ma này trúng gió gì nữa, có điều cũng không quan trọng, cứ hưởng thụ cái đã.

Xem hai người này biểu hiện tốt vậy, sau này cháy nhà ra mặt chuột, có thể suy xét tha cho chúng một mạng.

Ngày hôm nay, dưới sự dẫn dắt của Nam Cung Tuyết, Lăng Phỉ Nhi mặt dày đòi đi cùng, Cố Thanh Phong đã đến được Kiếm Tháp.

Kiếm Tháp đồ sộ hùng vĩ, cao chọc mây, chiếm phần diện tích cực lớn. Nhìn đằng xa lại không kém gì một ngọn núi nguy nga sừng sững.

Toàn thân kim sắc, dưới ánh mặt trời toả ra một loại ánh sáng vàng kim thần thánh.

Ở Kiếm Tháp có vô số đệ tử đang ngự kiếm phi hành bay đến bay lui, rất là náo nhiệt.

Dù sao Kiếm Tháp chính là đất thí luyện của Kiếm Môn. Có rất nhiều đệ tử đều chạy đến đâu trau dồi kỹ thuật chiến đấu của bản thân.

Ba người Cố Thanh Phong ngự kiếm đến, chậm rãi hạ xuống trước cửa Kiếm Tháp, lập tức gây nên náo động.

Các đệ tử chỉ cảm thấy đây là một vị trích tiên mang theo hai nàng tiên tử, hạ phàm xuống thế gian.

Chủ yếu là tại giá trị dung nhan của ba người này có sức ảnh hưởng quá. Nam Cung Tuyết và Lăng Phỉ Nhi vinh dự được Kiếm Môn đặt là song xu, cũng không phải hữu danh vô thực, có thể nói là mỹ nữ trấn nhà của Kiếm Môn.

Còn Cố Thanh Phong thì càng không cần phải nói. Trời sinh vốn đã có thần thánh như thần tiên, đạo vận quanh thân, gần như hoàn mỹ, hơn nữa còn có Trảm nữ thần thể, mị lực càng không thể kháng lại được.

Nếu như vẻ đẹp dung nhan có thể biến thành chiến lực, vậy chiến lực của Cố Thanh Phong tuyệt đối đạt đến cấp bậc Thiên Đế, đương đại vô địch!

Thần tiên quyến lữ như thế, còn là nhất nam lưỡng nữ, sao lại không thể gây xôn xao được?

“Song xu Kiếm Môn sao lại cùng nhau ở bên cạnh một nam nhân thế kia, người này rốt cuộc là ai thế?”

“Chắc vị đạo hữu này mới bế quan đi ra nhỉ, đến cả hắn ngươi cũng không biết. Đây chính là tiểu sư thúc của Kiếm Môn, Cố Thanh Phong. Là tuyệt thế thiên kiêu Song Thánh thể đấy!”

“Song Thánh Thể á! Đúng là làm người ước ao, nếu ta cũng có Song Thánh thể, song xu của Kiếm Môn cũng nên đứng ở bên cạnh ta.”

“Lau nước bọt đi.”

“Họ đến Kiếm Tháp làm gì nhỉ? Kiếm Tháp chỉ để đệ tử dưới Thiên Nhân cảnh thí luyện thôi, lẽ nào Nam Cung thánh nữ và Lăng sư tỷ đều đến để cùng Cố Thanh Phong tham gia khảo hạch?”

“Nếu đến Kiếm Tháp, vậy tất nhiên là tham gia khảo hạch rồi. Không ngờ hôm nay có diễm phúc được nhìn thấy Song Thánh thể xuất thẻ. Các ngươi nói xem, hắn có thể xếp tên vào hạng bao nhiêu? Ta nghĩ ít nhất cũng phải hạng một trăm.”

“Hạng một trăm? Chỉ Nhất Thánh thể tiến vào hạng một trăm còn nghe được, Song Thánh thể ít nhất phải hạng năm mươi!”

“Hạng năm mươi á?!”

Xung quang liên tục vang lên tiếng hít khí lạnh, có một loại cảm giác quần chúng đang vây xem siêu sao Thiên Vương ấy.

...

“Cố sư thúc, sư thúc hiện tại chỉ là Nguyên Thần đan ngũ trọng, nhưng kiếm tháp trong hạng một trăm đều là Nhân Nguyên đỉnh phong. Cho dù ngươi có thể dựa vào Song Thánh thể miễn cưỡng tiến vào hạng một trăm, nhưng cơ hội tiến vào hạng mười thì rất mong manh. Hay là sư thúc cứ…” Nam Cung Tuyết lo lắng nói.

Cố Thanh Phong mỉnh cười, đang chuẩn bị nói. Lăng Phỉ Nhi đứng ở một bên đột nhiên lại dùng vẻ sùng bái nói: “Cố sư thúc là kỳ tài ngút trời, Phỉ nhi tin tưởng người nhất định có thể tiến vào hạng mười. Phỉ Nhi đã chuẩn bị tiệc mừng trước rồi, chỉ đợi Cố sư thúc chiến thắng trở về.”

“Tốt lắm, vẫn là Phỉ Nhi hiểu chuyện.” Cố Thanh Phong khen Lăng Phỉ Nhi.

Trong lòng Lăng Phỉ Nhi chợt vui vẻ, còn tiện thể liếc mắt như thể khiêu khích về phía Nam Cung Tuyết.

Hình như cảm thấy mình trong lúc vô hình chung đã áp đảo được Nam Cung Tuyết.

“Đúng rồi, sáu tấm bia vàng ở cạnh Kiếm Tháp kia, có phải để ghi lại thứ hạng đúng không?”

Cố Thanh Phong chỉ về phía sáu tấm bia đá khổng lồ bên cạnh Kiếm Tháp hỏi.

Nam Cung Tuyết vừa định trả lời, lại bị Lăng Phỉ Nhi ở cạnh giành nói: “Cố sư thúc mắt sáng như đuốc, sáu tấm bia đá đấy đúng là dùng để ghi lại thứ hạng. Từ trái sang phải ghi lại sáu loại cảnh giới, lần lượt là Khí Hải cảnh, Hoá Long cảnh, Thần Hồn cảnh, Nhân Nguyên Thần Đan cảnh, Địa Nguyên Thần Đan cảnh, Thiên Nguyên Thần Đan cảnh. Cũng là tất cả các thiên kiêu từng đời một trong vòng lịch sử mấy vạn năm của Kiếm Môn.

Mỗi tấm bia đá chỉ ghi lại ngàn tên đầu, ngàn tên sau không ghi lại.”

Cố Thanh phong đến gần nhìn kỹ, đúng là trên bia đá khắc chi chít tên thật.

Về thứ hạng, tin chắc phản ứng của mọi người chắc chắn là xem người xếp hạng đệ nhất là ai.

Kết quả là, hắn bất ngờ phát hiện ra rằng, tên người hạng nhất trên từng bia đá một, vậy mà tất cả đều cùng một người.

Kiếm Thiên Đế!

Chương 490 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!