Một lát sau, khí linh mới nói: “Người muốn gặp Kiếm Thiên Đế, chỉ có mười người đứng đầu mới có tư cách.” Cố Thanh Phong ngạc nhiên, lời này của mày có ý là?
Người muốn gặp Kiếm Thiên Đế hả? Bản tôn đây muốn khiêu chiến có được không? Bản tôn không phải thằng fan cuồng đâu nhé?
Lại còn điều kiện bắt buộc giới hạn, không nằm trong hạng mười thì không được.
Cho dù có là Thiên Đế thì đây cũng hơi quá đáng rồi nhé. Có phải Thiên Đế thật đâu mà, chỉ là hình mô phỏng suýt soát đối phương lúc ở Nhân Nguyên cảnh thôi mà.
“Tại sao?” Cố Thanh Phong hỏi.
“Bởi ngưng tụ hình chiếu của Thiên Đế tiêu tốn rất nhiều năng lượng. Với cả trong hàng đệ tử của Kiếm Môn, rất nhiều người căn bản không đến để khiêu chiến, chỉ muốn cúng bái Kiếm Thiên Đế thôi. Cho nên đã đặt thêm ra một quy tắc riêng, không phải hạng mười không được nhìn thấy Thiên Đế.”
Cố Thanh Phong nghĩ một lát cũng thấy đúng. Đó chính là Thiên Đế đấy. Cho dù chỉ là hình mô phỏng thời niên thiếu, cũng không biết có bao nhiêu người muốn được gặp một lần. Nếu không hạn chết lại, e rằng toàn bộ người Kiếm Môn đều chạy đến đây chỉ để nhìn thấy hình mô phỏng của Thiên Đế.
Chẳng qua hắn lại có chút kinh ngạc: “Ngươi ngưng tụ ra được hình chiếu của Thiên Đế thời niên thiếu, cũng chỉ là Nhân nguyên đỉnh phong mà thôi. Thiên nguyên đỉnh phong ngươi còn ngưng tụ ra được, sao Nhân nguyên cảnh lại tiêu tốn năng lượng đến vậy được?”
“Thiên Đế khác biệt, Thiên Đế là chí cường giả, là người mang Thiên mệnh trên người. Tồn tại này cho dù đã về cõi tiên, đại đạo vẫn tồn tại trong thân ảnh của đối phương như trước. Ngài ấy chí cao vô thượng. Không thể mạo phạm. Muốn ngưng tụ ra được hình mô phỏng Thiên Đế, phải trả một cái giá không thể tưởng tượng nổi, cái này không liên quan gì đến thực lực cả.
Kiếm Tháp đã được Thiên Đế cho phép, cho nên sử dụng được cái giá thấp nhất để ngưng tụ ra được hình mô phỏng Thiên Đế. Tuy nhiên dù vậy, cũng tốn rất nhiều năng lượng.”
“Thế cứ mang một người xếp trong hạng mười đến đây cho ta đi.”
Cố Thanh Phong vừa dứt lời.
Một cột sáng từ trên trời giáng xuống, đợi trụ sáng tan đi, một nữ tử mặc váy tím, da thịt trắng nõn, giống như thần nữ xuất hiện giữa chiến đài.
“Kiếm môn đời thứ sáu, Nhan Thải Diệp, tu vi Nhân Nguyên đỉnh phong, xin được chỉ giáo.”
Nét mặt nữ tử váy tím bất hỉ bất bi, sắc mặt lãnh đạm nói.
Cố Thanh Phong hai mắt tỏa sáng, Kiếm Môn này đúng là lò sản xuất mỹ nữ, chỉ tiếc đây là hình chiếu.
Leng keng!
Nữ tử váy tím rút trường kiếm, ngay sau đó là một vòng thần quang chói mắt màu tìm từ trên người nàng vụt ra. Nhiệt độ xung quanh chớp mắt dâng cao, từ xa nhìn lại, giống như giữa đường chân trời dâng lên một thái dương chói chang màu tím.
“Đây là Tử Dương kiếm thể? Quả nhiên, có thể xếp vào hạng mười, cơ bản đều có được chút thể chất đặc thù.”
Xoèn xoẹt!
Một đường Tử Dương kiếm khí cắt ngang không khí vụt đến. Nơi nó đi qua, sóng nhiệt bốc lên, đất bằng bị thiêu cháy thành màu cháy đen.
Uy thế của một kiếm này, ấy vậy một phát nhảy lên cấp độ Địa nguyên cảnh đỉnh phong.
Cố Thanh Phong chẳng chút dao động, vung tay lên, sau lưng nhất thời từ trong trống không tụ ra hơn một ngàn thanh kiếm mang theo thần lực, mỗi một chuôi kiếm đều tỏa ra thần quang vô tận.
“Tiểu thiên kiếm trận!”
Hắn sử dụng kiếm trận cơ bản nhất để nghênh chiến Nhan Thải Diệp. Lý do sao làm vậy, bởi giờ hắn đang đại diện cho Kiếm Trận Nhất Mạch.
Yêu cầu thực sự của Lâm thủ tọa là đánh bóng tên tuổi cho Kiếm Trận Nhất Mạch. Cố Thanh Phong không biết bên trong Kiếm Tháp có quy định cụ thể riêng gì không. Ngộ nhỡ mình dùng nắm đấm đánh chết đối thủ, bị phán không liên quan cái gì đến mấy chữ Kiếm Trận nhất mạch thì sao, thế chả phải tốn công vô ích rồi hả? Cho nên vì lý do an toàn, tốt nhất là dùng kiếm trận.
Đương nhiên, kiếm trận chỉ mang ra làm dáng cái thôi. Chỉ bằng cái kiếm trận bét nhè này sao có thể đánh lại được Nhan Thải Diệp. Dù sao tu vi thật sự của hắn chỉ mới Nhân nguyên ngũ trọng, giỏi lắm chỉ đánh được một tên Địa nguyên sơ kỳ thôi.
Vì vậy, kiếm quang kín trời trở thành phông nền cho Cố Thanh phong, bản thân hắn thì ở trong kiếm quang đấm ra một quyền.
Đoàng!
Thái dương chói chang màu tím Nhan Thải Diệp hoá thành ngay lập tức bị đánh nát thành từng mảnh, sau đó biến mất không còn vết tích.
Cùng lúc đó, tấm bia đá kim sắc bên ngoài đột nhiên nổ tung kim quang còn mãnh liệt hơn ban nãy. Như thể bao trọn toàn bộ chu vi Kiếm Tháp nhuộm thành một màu kim sắc.
Các đệ tử đứng tại chỗ, thậm chí là các đệ tử ở khu vực xung quanh Kiếm Tháp đều bị kim quang chọc đau cả mắt, tạo nên khung cảnh náo động.
“Xảy ra chuyện gì đấy, kim quang sáng thế trời, kim quan đến mức này chỉ xuất hiện khi đệ nhất thiên kiêu Sở Kính Trần của Kiếm Môn xông vào hạng mười danh sách Thiên nguyên cảnh lúc trước thôi. Chả nhẽ… chả nhẽ lại có người xông vào hạng mười rồi?”
“Là ai! Rốt cuộc là ai! Không ngờ thời gian trôi qua mấy chục năm, lại được tận mắt nhìn thấy sự ra đời của một thiên kiêu như vậy.”
“Lúc trước Sở Kính Trần đánh vào bảng hạng mười Thiên nguyên cảnh. Đúng là làm náo loạn toàn bộ Kiếm Môn. Đến cả chưởng môn cũng phải kinh ngạc, thậm chí còn phá lệ dẫn theo bên cạnh mình tự tay chỉ điểm tu luyện.”
“Lần này Kiếm Môn lại chấn động rồi.”
Giờ khắc này, tất cả các đệ tử có mặt tại đâu đều chen nhau chạy về phía bia đá. Đều muốn tận mắt chứng kiến xem thiên kiêu ngày hôm nay rốt cuộc là ai.
Thậm chí đệ tử không ở Kiếm Tháp, cũng bị kim quang hấp dẫn chạy qua đây góp vui, thoả mãn lòng hiếu kỳ.
Chương 493 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]