Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 495: CHƯƠNG 494: ĐẤU MỘT TRẬN VỚI KIẾM THIÊN ĐẾ

Ngay cả Nam Cung Tuyết và Lăng Phỉ Nhi đứng bên cạnh cũng bị khơi dậy sự tò mò. “Chẳng lẽ là Cố sư thúc?” Khuôn miệng nhỏ đỏ hồng của Lăng Phỉ Nhi hơi nhếch lên, hiển nhiên rất là kinh ngạc.

Tuy ngoài miệng nàng ta nói Cố Thanh Phong sẽ làm được. Nhưng thật ra trong lòng cũng không cho rằng đối phiơng có thể lọt vào hạng mười. Nguyên nhân chủ yếu là do tu vi của hắn quá thấp, nếu hắn là Nhân nguyên đỉnh phong có lẽ được.

Trên mặt Nam Cung Tuyết cũng sinh ra chút rung động: “Chắc không thể nào, dù sao chênh lệch cũng lớn lắm.”

“Thế nhưng, nếu không phải Cố sư thúc thì còn ai nữa? Ta chẳng nghe thấy trong Kiếm Môn dạo gần đây xuất hiện thiên kiêu có thiên tư tung hoành gì.”

Bấy giờ, đám người vây quanh bia đá truyền ra một đợt kinh hô.

“Là Song Thánh thể!”

“Lại là Cố Thanh Phong!”

Có người thậm chí còn đọc thông tin ghi lại phía trên.

“Nhân Nguyên cảnh hạng mười, Kiến Trận nhất phái, Cố Thanh Phong! Tu vi Nhân Nguyên cảnh ngũ trọng thiên!!!”

“Gì hả! Lại là hắn thật à, sao có thể được, hắn rõ chỉ có Nhân nguyên cảnh ngũ trọng thôi mà!”

“Cứ cho là Song Thánh thể đi, chuyện này cũng bất hợp lý nó vừa thôi! Đây chính là hạng mười các thiên kiêu qua nhiều thế hệ trong lịch sử Kiếm Môn đấy!”

“Ta biết Nhan Thải Điệp này, thời nàng được xưng là Tử Dương Kiếm Tôn, uy áp trấn nhiến thời đấy, tu vi về sau thậm chí đạt đến cảnh giới Thiên tôn!”

Hàng loạt tiếng hít khí lạnh vang lên liên tục, trong mắt mọi người ngập sự kinh ngạc khó tin không nói lên lời.

Nghe thấy thanh âm đó, đến cả Nam Cung Tuyết và Lăng Phỉ Nhi cũng ngẩn người ra.

Nếu Cố Thanh Phong là Nhân Nguyên đỉnh phong, vậy đánh bại Tử Dương Kiếm Tôn còn khá dễ tiếp thu. Nhưng đây hắn mới là Nhân nguyên cảnh ngũ trọng thiên!

Điều này có nghĩa gì?

Có nghĩa tiềm lực của hắn so với Tử Dương Kiếm Tôn còn mạnh hơn. Thiên tài thế này có thể nói nếu không đột tử chết sớm, tất thành Thiên tôn, thậm chí đến cả Thiên chí tôn cũng có khả năng.

Đây chính là Chí tôn đấy! Ở thời không sinh ra được Thiên Đế, Chí tôn đã là một đại danh từ vô địch.

Coi như cả Kiếm Môn bây giờ, cũng tìm không ra được một Chí tôn.

Cố Thanh Phong ở trong Kiếm Tháp cũng không biết mình đã dẫn đến bao nhiêu náo động, hiện giờ trái lại hắn có cảm giác như đang bắt nạt bạn nhỏ vậy.

Nhan Thải Diệp đúng là thiên tài tuyệt thế, thế nhưng thiên tài thì cũng có giới hạn, hack thì không.

Coi như cả Thiên Đế thời niên thiếu ở cảnh giới Nhân nguyên, tuyệt đối không thể so lại chiến thiên nhân của mình được, bởi vì điều này vi phạm quy luật lẽ thường.

“Khí linh, ta tiến vào hạng mười rồi, bây giờ ta muốn khiên chiến Kiếm Thiên Đế.”

Cố Thanh Phong cảm thấy hơi có hứng thú, hắn cũng rất tò mò chí cường giả rốt cuộc có hình dạng ra sao, có phong thái đến mức độ nào.

Khí linh lần này không nhắc thêm yêu cầu gì nữa, mà bình tĩnh nói: “Như ngươi mong muốn.”

Khí linh vừa mới dứt lời, thế nhưng lại không thấy quang trụ từ trên trời giáng xuống, ngay lúc Cố Thanh Phong còn hồ nghi, đột nhiên, hắn cảm nhận được cái gì đó kỳ dị.

Bấy giờ vùng đất trời này dường như xảy ra một loại biến hoá không thể nào nói rõ cùng miêu tả được.

Hình như có một nhân vật nào đó giáng xuống.

Cố Thanh Phong khẽ nhíu mày, lòng có sở cảm nhìn về phương xa. Chỉ cảm thấy trên vùng đất cách đây không xa, không biết từ bao giờ xuất hiện một bóng áo đen.

Đó là một người thiếu niên diện áo đen diện mạo bình thường, phải nói là hết sức bình thường, bình thường không thể nào bình thường hơn, thuộc về loại ném vào đoàn người cũng không tìm ra được.

Trên người không nhìn ra chút hơi thở cường giả nào, giống như một con người bình thường vậy.

Muốn nói chỗ bất bình thường duy nhất của thiếu niên áo đen này, đại khái chính là cặp mắt.

Đó là một cặp mắt đen nhánh thuần khiết, rực lửa mà sáng ngời, không chút tạp sắc. Đó là cặp mắt của kẻ cầu đạo, bên trong dường như ngoài đạo ra, không còn những thứ khác.

Cố Thanh Phong biết, thiếu niên áo đen này chính là Thiên Đế thời niên thiếu, hình mô phỏng của Kiếm Thiên Đế.

Hắn cũng không bởi đối phương bình thường mà coi thường, chỉ vì hắn cảm nhận được trên người đối phương có một loại mộc mạc phản phác quy chân.

(Phản phác quy chân : Lúc đạt đến điểm cao nhất, cũng chính là lúc quay lại điểm xuất phát. )

Bởi cái gọi là đại đạo chí giản, cũng là như thế.

“Kiếm Môn, Kiếm Thiên Đế, xin được chỉ giáo.” Giọng nói đạm mạc của thiếu niên mặc áo đen vang lên.

Sau đó, hắn rút trường kiếm treo bên hông.

Ngay lúc hắn cầm kiếm, thiến niên thay đổi, một luồng kiếm ý khó có thể tưởng tượng nổi, kinh thiên độc địa xông thẳng lên trời. Trời đất trong chớp mắt biến sắc, đạo vận không rõ bao phủ quanh thân, khiến bóng dáng hắn trở nên hư huyễn, uy nghiêm hẳn lên.

Hắn không còn là thiếu niên tầm thường nữa, mà là Kiếm Thiên Đế!

Lúc này, Cố Thanh Phong kinh ngạc phát hiện một ngàn thanh kiếm do thần lực mình đúc thành, vậy mà lại bắt đầu run lên, như thể đang định thuần phục Đế Hoàng phía trước này.

Cộp cộp cộp…

Kiếm Thiên Đế còn trẻ tuổi bước từng bước chậm rãi về phía Cố Thanh Phong. Mỗi một bước, khí thế trên người dần dần ngưng tụ lại, bóng người dường như cao lên vô hạn.

Dáng người rõ gày yếu, ấy thế cứ theo khoảng cách tăng tiến lên, như thể đỉnh thiên lập địa vậy.

Choang!

Trường kiếm sau lưng Cố Thanh Phong run lên vo ve không ngừng, sau đó là tiếng âm thanh bị nghiền nát. Có thể thấy được kiếm đạo trên người Kiếm Thiên Đế quá mạnh, tất cả các thanh kiếm lúc đối mặt với hắn, không thuần phục chỉ còn nước chết.

Chương 494 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!