Đột nhiên, Kiếm Thiên Đế xuất thủ. Một kiếm rất bình thường, chỉ đơn giản là đâm một cái. Trông qua bình thường không có gì lạ, nhưng lại như thần minh xuất thủ khơi chọc đất trời đại thế.
Thiếu niên áo đen chỉ bằng cơ thể người trần mắt thịt, lại đột phát thứ kiếm thế kinh thiên, lấu kiếm thế khuấy tung đất trời triều đại.
Giờ khắc này, Cổ Thanh Phong chỉ cảm thấy, dường như này đây, cả thế giới này như biến thành một cái lồng giam, khoá chặt mình lại.
Một kiếm ấy tốc độ không nhanh, nhưng mang lại cảm giác tránh cũng không thể tránh được. Rõ ràng chỉ có một kiếm, nhưng bóng kiếm ấy lại như che kín trời.
“Chỉ bằng sức một kiếm khuấy động thiên hạ thế gian, không uổng danh Thiên Đế niên thiếu.” Trong mắt Cố Thanh Phong loé lên tinh quang.
Kiếm Thiên Đế chẳng qua chỉ có tu vi Nhân nguyên. Nhưng một kiếm này mang đến cảm giác đã xuyên thủng Thiên nguyên cảnh, chỉ có Thiên nguyên cảnh mới có thể điều động thiên địa đại thế.
Cố Thanh Phong tuy nói khâm phục, nhưng động tác trong tay hắn không chậm lại chút nào. Mặc dù Kiếm Đạo của Kiếm Thiên Đế có tinh diệu hơn nữa, ở trước sức mạnh tuyệt đối, tất cả đều thành hư vô.
Đoàng!
Hắn đấm ra một quyền, có thể so với sức mạnh Thiên nhân cảnh bẻ gãy tất cả mọi thứ dễ như trở bàn tay, đón lấy một nhát kiếm của Kiếm Thiên Đế.
Sau một khắc, trường kiếm bị đập nát, Kiếm Thiên Đế cũng bị quyền kình bao phủ vào giữa.
“Khà khà khà… Đến cả Thiên Đế cũng đỡ không nổi một đấm này của bản tôn!” Cố Thanh Phong cười to ha hả, chỉ cảm thấy lòng tự tin nhảy nhộn nhịp!
Mà vừa mới dứt lời, đột nhiên trời đất rung chuyển dữ dội, như thể sắp long trởi lở đất ấy. Kim quang chói mắt vô cùng vô tận từ giữa thế giới bung ra.
Cố Thanh Phong luống cuống: “Ê ê, bản tôn chỉ đùa xíu thôi, ta cũng đâu có quá mức lắm đâu!!”
Hắn cũng đang đoán xem có phải trong Kiếm Tháp này có hậu chiêu gì đấy Kiếm Thiên Đế để lại hay không. Chả nhẽ Kiếm Tháp này nghe ra được mình đang chế nhạo Thiên Đế, chơi bẩn.
Nói chung bất cứ loại tình huống nào, hình như cũng có mùi toang toác. Hiện giờ hắn chỉ bắt nạt Thiên Đế hồi trẻ xíu xiu thôi, nếu đúng là Thiên Đế còn lưu lại chiêu bẩn thì chắc mình ăn không nổi mất.
Bên ngoài.
Rung chuyển của Kiếm Tháp không chỉ dừng lại bên trong, mà cả bên ngoài cũng bắt đầu rung chuyển. Toàn thân ngọn tháp cao chọc mây rung lên bần bật, tiếp theo đó là cả toàn đại địa này, thậm chí cả Kiếm Môn cũng như xảy ra động đất vậy.
Kim quang bất tận từ bia đá nổ tung!
“Ối! Mắt của ta!”
“Mau dùng thần lực bảo vệ mắt đi!”
“Đây rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì thế này?”
Vô số đệ tử hoảng hồn.
Bây giờ bia đá quả thật giống như mặt trời rơi xuống nhân gian, nhuộm cả Kiếm Môn trong sắc vàng óng ánh.
Rầm rầm rầm!
Ở sâu bên trong Kiếm Môn đột nhiên bùng nổ vô số luồng khí thế cường đại. Họ phóng lên cao, hoá thành luồng lưu quang, thoáng cái đã bay đến không trung trên đỉnh Kiếm Tháp.
Chính là thủ toạ của Thất Mạch, cùng với người đứng đầu Độc Cô Nguy!
Sắc mặt mấy người đều nghiêm trọng, nhìn không rời mắt về phía Kiếm Tháp đang phát sinh ra rung chuyển kỳ lạ kia, cùng với tấm bia đá. Nhưng mặc cho trong mắt họ thần quang bắn ra, nhưng vẫn không nhìn thấu được Kiếm Tháp và bia đá đang bị kim quang bao phủ kia.
“Kiếm Tháp rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế?” Độc Cô Nguy trầm giọng hỏi.
Các thủ toạ trên mặt đều hiện vẻ nghi hoặc và ngưng trọng, hiển nhiên cũng không biết xảy ra chuyện gì.
Theo chân họ đến, có rất nhiều cao tầng khác của Kiếm Môn cũng như quầng sao băng bay nhanh về phía này.
Chỉ vì phạm vi ảnh hưởng của kim quang này quá lớn, toàn bộ Kiếm Môn, ngoại trừ tu sĩ bế quan ra, hầu như tất cả đều chú ý đến dị thường này.
“Kiếm Tháp ở Kiếm Môn sừng sững vạn năm, chẳng bao giờ xuất hiện dị động như này hết. Chẳng lẽ có người nào vi phạm cấm kỵ gì rồi?” Một thủ toạ nghiêm trọng nói.
Lúc này, Độc Cô Nguy đột nhiên vận thần lực, mở miệng, thanh âm của ông ta truyền khắp toàn cảnh: “Tất cả đệ tử nghe lệnh, mọi người lùi ra sau mười dặm, rời xa phạm vi Kiếm Tháp.”
Đệ tử Kiếm Môn nghe xong lời chưởng môn nói, đều mở thần quang viễn độn ra vài dặm, nhưng cũng không có người rời đi, bởi đã là người thì đều có lòng tò mò.
Kiếm Tháp tuy xảy ra dị động, nhưng cũng không biểu hiện gì nguy hiểm cả. Cho nên họ cũng rất tò mò, Kiếm Tháp sừng sững vạn năm nay hôm nay rốt cuộc bị nào vậy.
Mà trong lúc chúng đệ tử lùi ra đằng sau, từ trong Kiếm Tháp đột nhiên vọng ra rất nhiều tiếng kêu thảm thiết.
Ngay sau đó, chỉ thấy các đệ tử tham gia khảo nghiệm của Kiếm Tháp, như bị ai đó đá một phát, cả đám từ trong Kiếm Tháp bay ngược ra ngoài.
Sắc mặt Độc Cô Ngụy cứng đờ, lập tức ra tay, chỉ thấy ông ta phất ống tay áo. Thoáng cái có một luồng thần quang mềm mại hoá thành màn trời, đỡ lấy tất cả các đệ tử bị đánh ngược ra.
Những đệ tử kia sau khi hạ xuống, đề ôm quyền: “Tạ ơn trưởng môn.”
“Các ngươi biết trong Kiếm Tháp xảy ra chuyện gì không?”
Những đệ tử kia hai mặt nhìn nhau, đều không hiểu tại sao, đều nói mình vốn đang chiến đấu. Kết quả hình mô phỏng đột nhiên biến mất, sau đó kim quang bao phủ, tiếp đó đã bị một sức mạnh thần bí đá ra ngoài.
Độc Cô Nguy nhíu mày, không nói gì, không biết đang suy nghĩ gì nữa.
Mà lúc này, Nam Cung Tuyết và Lăng Phỉ Nhi đột nhiên vội vàng bay đến.
“Chưởng môn đại nhân, Cố sư thúc vẫn ở trong Kiếm Tháp!”
“Chúng đệ tử vừa bị bắn ra ngoài, không có Cố sư thúc.”
Nói xong, sắc mặt Độc Cô Nguy khẽ biến, Cố Thanh Phong chưa đi ra?
Lẽ nào Kiếm Tháp xảy ra dị động này có liên quan đến hắn?
Chương 495 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]