Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 565: CHƯƠNG 564: THANH MINH KIẾM TÔN (2)

Một kiếm tiêu diệt trăm vạn kẻ địch! Đây chính là thực lực của Thiên Tôn!

Chỉ là đáng tiếc, sau một kiếm này, tư thế vô địch Thanh Minh kiếm tôn ầm ầm sụp đổ.

Lão nửa quỳ xuống đất, dùng trường kiếm chống đỡ thân thể.

“Thái thượng!’

Mấy vị cao tầng của Kiếm Môn kinh ngạc hét lên một tiếng, trong nháy mắt bay đến bên cạnh Thanh Minh kiếm tôn, muốn đỡ lão dậy.

Nhưng mà còn có người nhanh hơn, đó chính là Mạnh Diễn vẫn luôn đi theo phía sau Thanh Minh Kiếm Tôn.

“Ngài không sao chứ?”

Thanh Minh Kiếm Tôn được Mạnh Diễn chậm rãi đỡ đứng dậy: “Một khúc xương già, vẫn chưa chết được, hơn nữa, hiện tại cũng không phải là lúc chết, dù sao vẫn chưa diệt sạch kẻ địch.”

Đám người Độc Cô Nguy kinh ngạc, vẫn chưa diệt sạch? Còn kẻ địch nào khác?

“Không hổ là kiếm tôn, lại có thể phát hiện ra bọn ta.” Một âm thanh lạnh lùng đột nhiên truyền đến từ phương xa.

Tất cả người của Kiếm Môn ngay lập tức thay đổi sắc mặt.

Chỉ thấy trong hư không, mấy trăm đạo ma ảnh chậm rãi xuất hiện.

Kẻ cầm đầu hiển nhiên chính là Kiếm Ma !

Đi theo phía sau hắn ta là một đám nhân ma, còn có đạo nô lúc trước biến mất không thấy, Khô Mộc lão nhân, Không Giới thần tăng.

Đám người Độc Cô Nguy như gặp kẻ địch lớn, quát hỏi: “Ngươi là ai! Ngươi chính là người sắp xếp gian tế ở Kiếm Môn ta?”

Kiếm Ma chậm rãi cởi mũ trên hắc bào xuống, lộ ra khuôn mặt trẻ tuổi tuấn lãng, thản nhiên nói: “Sư huynh, đã lâu không gặp.”

Nhìn thấy khuôn mặt này, đám người Độc Cô Nguy đều sửng sốt, vẻ mặt không thể tin được: “Ngụy Kiếm Thiên! Tên phản bội nhà ngươi lại vẫn còn sống!”

Kiếm Ma Ngụy Kiếm Thiên mỉm cười: “Ta không chỉ còn sống, mà còn mạnh hơn nữa.”

“Ngươi lại có thể rơi vào ma đạo!”

“Sức mạnh bất phân chính tà, đã qua nhiều năm như vậy rồi, sư huynh ngươi vẫn còn cổ hủ như thế, khó trách Kiếm Môn ở trong tay ngươi càng ngày càng suy bại, nếu trước đây sư tôn lựa chọn ta, vậy thì Kiếm Môn sẽ không đến mức như thế này.”

“Chọn ngươi? Nhìn dáng vẻ người không ra người quỷ không ra quỷ này của ngươi, hiện tại ta mới nhận ra chỗ anh minh của sư tôn.” Độc Cô Nguy lạnh lùng nói.

“Nói nhiều cũng vô ích, Độc Cô Nguy, ngươi tránh ra đi, bản tôn đã sớm phát hiện có người âm thầm rình rập, cho nên còn đặc biệt lưu lại sức mạnh của một kiếm, chỉ là qua một kiếm này, Kiếm Môn sau này cũng chỉ có thể dựa vào chính các ngươi.” Thanh Minh Kiếm Tôn cắt đứt cuộc nói chuyện của hai người.

Sinh mệnh lực của lao đang trôi qua, không thể kéo dài thêm được nữa, lão muốn quét sạch chướng ngại cuối cùng cho Kiếm Môn trước khi chết.

Kiếm Ma lẳng lặng nhìn Thanh Minh kiếm tôn cầm lấy trường kiếm, ánh mắt sâu thẳm, không hề sợ hãi.

“Thái thượng trưởng lão, ngươi không giết được ta.” Kiếm Ma bình tĩnh nói, giống đang trình bày một sự thật.

Thanh Minh Kiếm Tôn hừ lạnh một tiếng: “Bản tôn có thể cảm giác được, ngươi đã đạt tới cảnh giới Bán Bộ Thiên Tôn, nhưng hôm nay bản tôn phải nói cho ngươi biết một sự thật, đó chính là, thiếu nửa bước, vĩnh viễn cũng là nửa bước…. Phốc.”

“Thái thượng!!”

Đám người Độc Cô Nguy trong nháy mắt kinh hãi, vẻ mặt không thể tin nhìn vào trước ngực Thanh Minh kiếm tôn lại xuất hiện một thanh thần kiếm sáng như tuyết.

Thanh thần kiếm kia là từ sau lưng đâm xuyên tới lồng ngực, nhìn giống như từ trên người mọc ra vậy.

Mà người phía sau lão, rõ ràng chính là… Mạnh Diễn!

Vẻ mặt Mạnh Diễn dữ tợn, kích động cả người run rẩy: “Hahaha… đi chết đi!”

Ầm ầm!

Thanh Minh Kiếm Tôn dùng hết khí lực cuối cùng, xoay người đánh một chưởng vào người Mạnh Diễn.

Mạnh Diễn ngay lập tức hộc máu bay ngược ra ngoài, kinh mạch toàn thân bao gồm lục phủ ngũ tạng toàn bộ bị chấn nát, rõ ràng cũng không sống được lâu nữa.

Nhưng khuôn mặt của hắn ta vẫn còn điên cuồng.

“Kiếm Ma đại nhân! Ta đã không làm nhục sứ mệnh, ha haha…”

“Tên phản đồ nhà ngươi!” Độc Cô Nguy nổi giận gầm lên, kích động rút ra một kiếm, hoàn toàn đánh chết Mạnh Diễn.

Sau đó đám người điên cuồng muốn cứu sống Thanh Minh Kiếm Tôn.

Thanh Minh Kiếm Tôn suy yếu lo lắng hét lên: “Đừng lãng phí thần lực nữa, bản tôn nhất định sẽ chết không thể nghi ngờ, Độc Cô Nguy mau mời Đế Ma Kiếm!”

Ngay sau khi tiếng rống này kết thúc, sinh cơ của Thanh Minh kiếm tôn hoàn toàn kiệt quệ.

Lúc này Độc Cô Nguy căn bản không thèm để ý đến bi thương cùng phẫn nộ nữa, ông ta không chút do dự, biết hiện tại cơ hội sống duy nhất chính là mời Đế Ma Kiếm ra, sau đó dùng sinh mệnh của bản thân trả giá, mạnh mẽ thúc dục Đế Ma Kiếm chém giết Kiếm Ma!

Trước đây Đế Ma Kiếm bị phong ấn, các vị tiền bối trong môn phái để lại ám môn, có thể kích hoạt phong cấm trong thời gian ngắn, mà ám môn để triệu hồi Đế Ma Kiếm, chỉ có môn chủ các đời nắm giữ.

Chỉ thấy Độc Cô Nguy vươn tay lên trời, bi phẫn giận dữ hét lớn: “Kiếm đến!”

Kiếm Ma vẫn lạnh lùng nhìn chăm chú vào đám người, không hề có chút cử động nào.

Thời gian trôi qua từng phút từng phút.

Tay của Độc Cô Nguy giơ lên vài giây, Đế Ma Kiếm cũng không tới, cục diện này trong lúc nhất thời có chút xấu hổ.

”Kiếm lại đến!”

Độc Cô Nguy lại tức giận hét lên.

Tay đang giơ đến sắp cứng đờ, Đế Ma Kiếm vẫn không tới.

“Sao lại như này! Đế Ma Kiếm đâu!” Độc Cô Nguy cuồng nộ nói.

Lúc này Kiếm Ma mới mở miệng nói: “Sư huynh đừng uổng phí khí lực nữa, Đế Ma Kiếm sẽ không tới đâu, nó nhất định chỉ có thể thuộc về ta.”

“Là ngươi giở trò quỷ!” Độc Cô Nguy sợ hãi cả người phát lạnh: “Mục đích của ngươi là Đế Ma Kiếm!?”

Chương 564 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!