Giờ khắc này Độc Cô Nguy thật sự có chút tuyệt vọng, Kiếm Môn tổng cộng chỉ có hai át chủ bài lớn, một là Thái thượng, hai là Đế Ma Kiếm, nhưng hiện tại hai át chủ bài lớn này đều đã mất đi hiệu lực. Còn bên Kiếm Ma lại có được một vị Bán Bộ Thiên Tôn, hai vị Thiên Quân hậu kỳ, mấy trăm vị Thiên Nhân.
Thực lực hai bên chênh lệch quá lớn.
Kiếm Ma gật đầu: “Loại môn phái mục nát như Kiếm Môn này, ngoại trừ Đế Ma Kiếm ra, thì không có gì đáng để lưu luyến.”
“Khặc khặc khặc… Lời nói của tiểu nhân ma nhà ngươi trái lại rất được lòng ta, bản tôn rất vui, nhưng hành vi cướp đoạt Đế Ma Kiếm của ngươi, bản tôn lại rất không thích.”
Tiếng cười dữ dội đột nhiên nổ tung ở phía chân trời.
Tất cả mọi người đều quay lại tìm kiếm, chỉ thấy một bóng dáng phong thần tuấn lãng hiện ra trong hư không.
“Cố sư đệ!” Đám người Độc Cô Nguy trong nháy mắt kinh ngạc hét lên.
Bọn họ trăm triệu lần không nghĩ tới, Cố Thanh Phong lại trở về vào thời điểm này.
“Cố sư đệ, ngươi là hy vọng cuối cùng của Kiếm Môn, ngươi mau đi đi!”Độc Cô Nguy lo lắng hét.
“Đi? Cố Thanh Phong, ta vốn định sau khi diệt Kiếm Môn sẽ đi tìm ngươi, không ngờ tới ngươi lại tự mình đưa tới cửa, hôm nay đúng lúc có thể một lưới bắt hết!” Kiếm Ma lạnh lùng nói.
Đám người Độc Cô Nguy căng thẳng, bọn họ có thể chết ở đây, nhưng Đế Tử thì không thể, chỉ cần Đế Tử không chết, giả sử có thời gian dài tất nhiên thành đế, đến lúc đó Kiếm Môn sớm muộn gì cũng có thể thành lập một lần nữa.
Đám người Độc Cô Nguy thân hóa độn quang, nhanh chóng chắn trước mặt Kiếm Ma và đám nhân ma, muốn tranh thủ thời gian cho Cố Thanh Phong.
“Cố sư đệ, ngươi mau thi triển Thiên Tống trận, chúng ta ngăn trở hắn ta!”
“Hôm nay các ngươi ai cũng đừng hòng thoát được!”
“Cố sư đệ mau…”
“Con mẹ nó tất cả câm miệng hết cho bản tôn!” Vẻ mặt Cố Thanh Phong dữ tợn, rống lên, trong nháy mắt tất cả mọi người có mặt đều khiếp sợ.
Ngay sau đó hắn lắc mình đi tới gần mọi người, liếc nhìn lướt qua tất cả mọi người, kiêu ngạo nói: “Ầm ĩ cái gì mà ầm ĩ! Dám lớn tiếng ồn ào ở trước mặt bản tôn, đúng là không biết chữ chết viết như thế nào mà!”
Lời này vừa nói ra, bất kể là kẻ địch hay là người của mình đều sững người.
Rõ ràng chỉ có thế lực hai bên đang đối đầu, vì sao ngươi vừa đến hình như lại có thêm bên nữa?
“Cố… Cố sư đệ, ngươi… ngươi lại nhập ma nữa à?”
Độc Cô Nguy nhìn vẻ mặt của Cố Thanh Phong giống như lúc trước tiếp xúc với Đế Ma Kiếm, nhịn không được theo bản năng hỏi.
Cố Thanh Phong vừa nghe thấy ngay lập tức bùng nổ: “Nhập ma nhập ma! Ngươi con mẹ nó cả ngày chỉ biết nhập ma, nhân ma chân chính ở ngay đối diện ngươi, ngươi nhìn không thấy à!”
Đám người Độc Cô Nguy nhìn Kiếm Ma từ đầu đến cuối sắc mặt đều bình tĩnh, rồi nhìn Cố Thanh Phong lại giống như ác quỷ tu la.
Nói thật, giờ phút này rốt cuộc ai là ma, thật không thể phân biệt được.
“Được rồi, bản tôn cũng lười nói nhảm với các ngươi, Tiểu Nguy, Đế Ma Kiếm đâu?”
Độc Cô Nguy sửng sốt một lát, lúc này mới nhận ra rằng Cố Thanh Phong đang gọi mình.
Nghe thấy ba chữ Đế Ma Kiếm, ông ta có chút ảm đạm lắc đầu: “Không biết.”
“Không biết!?” Cố Thanh Phong đột nhiên quay đầu nhìn về phía Kiếm Ma, nhếch miệng cười nói: “Xem ra là tiểu tử nhà ngươi dở trò quỷ quái.”
“Ngươi cũng muốn dựa vào Đế Ma Kiếm để đánh bại ta?” Kiếm Ma bình tĩnh nói.
“Khặc khặc khặc… Không thể tưởng tượng được ngươi vẫn còn hài hước như vậy? Bản tôn đánh bại ngươi còn phải cần Đế Ma Kiếm sao?”
Kiếm Ma đối mặt với Cố Thanh Phong đang ăn nói ngông cuồng thì vẻ mặt của ông ta vẫn bình tĩnh như trước, thản nhiên nói: “Cố Thanh Phong, ta thừa nhận ngươi là thiên tài, tam thánh thể đại thành, tuổi còn trẻ đã có được lực lượng có thể so với Thiên Quân, thậm chí Diêm Mộng Điệp cũng không phải là đối thủ của ngươi.
Nhưng mà, ngươi cảm thấy chỉ dựa vào một mình ngươi, có thể thắng được tất cả nhân ma bọn ta? Cứu được toàn bộ Kiếm Môn?”
Khi Kiếm Ma nói lời này, đám tiểu đệ nhân ma của ông ta rất sáng suốt, tự giác tiến lên một bước, khí thế cả người bộc phát ầm ầm, giống như một ngọn núi lớn áp về hướng đám người Cố Thanh Phong cùng với Độc Cô Nguy.
Đám người Độc Cô Nguy cảm nhận được khí thế cường đại dọa người của đối phương, sắc mặt càng thêm nặng nề, trái tim gần như rơi xuống đáy cốc.
Nhưng đúng lúc này, một tiếng cười dữ dội vô cùng ngông cuồng phá vỡ áp lực của cục diện này.
“Khặc khặc khặc… Ai nói với kiến hôi các người rằng bản tôn chỉ có một người?” Cố Thanh Phong ngửa mặt lên trời cười điên cuồng: “Các tiểu nhân, đều ra hết cho bản tôn.”
Hắn vung tay lên, trong nháy mắt trong hư không đột nhiên xuất hiện mấy trăm bóng người!
Khi mấy trăm người này xuất hiện, khí thế hội tụ làm cho trời đất trong nháy mắt thay đổi màu sắc.
Rõ ràng là hơn mười Thiên Quân, cùng với hơn trăm Thiên Nhân.
Một vùng người đông nghịt, đồng loạt quỳ rạp xuống đất.
“Chúng thuộc hạ bái kiến tôn thượng!”
âm thanh vang dội, giống như sấm sét, nổ tung trong lòng mọi người.
Sau khi mười mấy Thiên Quân cùng với mấy trăm ngày người hiện thân, tất cả mọi người đều khiếp sợ.
Bọn họ ngơ ngác nhìn một đám cường giả đang quỳ rạp dưới chân Cố Thanh Phong, chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng.
Thế lực tầm này, nói một câu càn quét khắp Thanh Mộc vực cũng không quá đáng.
Mấy trăm Thiên Nhân tạm thời không đề cập tới, chỉ nói mười mấy vị Thiên Quân này, đây chính là Thiên Quân nha!
Chương 565 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]