Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 567: CHƯƠNG 566: KIẾM ĐẾN (1)

Tất cả Thiên Quân của cả Thanh Mộc vực cộng lại cũng không thể nhiều như tiểu đệ của Cố Thanh Phong được. Trong một thế lực, có thể có một vị Thiên Quân, vậy cũng đủ để trở thành thế lực đứng đầu Thanh Mộc Vực rồi, còn hơn mười người như này căn bản nghĩ cũng không dám nghĩ tới.

Hơn nữa mấu chốt nhất chính là một thế lực khổng lồ như vậy, lại quỳ xuống dưới chân Cố Thanh Phong, xưng hắn là tôn thượng!?

Đám người Độc Cô Nguy sững sờ nhìn Cố Thanh Phong đang hưởng thụ cảm giác mọi người quỳ lạy, chỉ cảm thấy giống như là lần đầu tiên quen biết hắn.

“Đứng lên đi.” Cố Thanh Phong vung y bào lên, cao ngạo nói.

“Tạ tôn thượng!”

Một đám Thiên Quân cùng với Thiên Nhân đồng loạt đứng dậy chắp tay nói.

“Cố… Cố sư đệ, những người này là…” Sắc mặt Độc Cô Nguy vô cùng khiếp sợ, thế cho nên nói chuyện cũng có chút lắp bắp.

Cố Thanh Phong liếc nhìn ông ta một cái, giống như đang nhìn một người nông dân chưa từng thấy qua thế giới: “Cái này còn nhìn không ra sao? Những người này đều là thủ hạ của bản tôn.”

“Không phải, ta muốn hỏi, những người này từ đâu tới, Thanh Mộc Vực lấy đâu ra nhiều cường giả Thiên Quân như vậy?”

“Đương nhiên đều là nghe danh mà đến, thiên hạ đều biết bản tôn có tư thái thiên đế, đi ra ngoài dạo một vòng, cho cho ai nhìn thấy cũng đều cúi đầu quỳ bái, ngăn cũng ngăn không được.” Vẻ mặt Cố Thanh Phong ngạo nghễ nói.

Độc Cô Nguy: “...”

Lúc này, Kiếm Ma đã nhìn ra manh mối, dù sao dùng ma chủng khống chế Đạo Nô là phương pháp hắn ta phát minh ra trước.

“Những người này đều là Đạo nô ở cấm địa Thái Sơ? Không nghĩ tới vậy mà ngươi cũng hiểu được đạo tâm chủng ma chi pháp! “Kiếm Ma khẽ nhíu mày, nhưng lập tức buông lỏng.

“Thú vị, như thế lại vừa hay, ta mưu đồ mấy trăm năm, hôm nay rốt cục thành công, nhưng luôn cảm thấy thành công quá mức đơn giản, thế cho nên không có chút cảm giác thành tựu nào, hồi kết này, có thể tiêu diệt hơn mười vị Thiên Quân, cũng có thể gọi là đặc sắc.

Sư huynh, xem ra ngươi đã làm một chuyện thành công nhất, chính là tìm cho Kiếm Môn một Đế Tử tốt.”

Độc Cô Nguy hừ lạnh một tiếng: “Chuyện của Kiếm Môn không cần phiền tên phản đồ ngươi quan tâm, ngươi cũng không cần càn rỡ, cho dù ngươi là Bán Bộ Thiên Tôn chi cảnh, nhưng cũng chưa chắc địch lại hơn mười mấy Thiên Quân liên thủ!”

Kiếm Ma lắc đầu: “Sư huynh, ngươi hình như còn quên một chuyện, Đế Ma Kiếm đi đâu rồi?”

Độc Cô Nguy biến sắc, nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh nói: “Ta biết Đế Ma Kiếm biến mất là trò quỷ ngươi làm, nhưng không có bí pháp ám môn, chỉ dựa ngươi căn bản không có cách nào khống chế Đế Ma Kiếm!”

Kiếm Ma bỗng nhiên cười khẽ một tiếng: “Sư huynh, ngươi còn nhớ trước đây tại sao ngươi có thể làm môn chủ không?

Năm đó sư tôn muốn chọn môn chủ trong hai người ta và ngươi, thí luyện cuối cùng chính là xem có thể khống chế được Đế Ma Kiếm hay không.

Mà người sư huynh kính trọng nhất của ta, ngươi đã nhường cho ta cơ hội tiếp xúc với Đế Ma Kiếm, lúc ấy ta cũng còn quá trẻ, đã tin vào sự khiêm nhường của ngươi.

Kết quả sau khi tiếp xúc với Đế Ma Kiếm ngay lập tức nhập ma, trực tiếp bị loại bỏ thảm thiết, vì thế ngươi căn bản không cần mạo hiểm, đã trở thành môn chủ.”

“Sư đệ, quả nhiên ngươi vẫn còn đang canh cánh trong lòng đối với chuyện năm đó, luận thiên tư luận thực lực, ngươi đều thắng ta, lúc ấy ta sớm đã không có lòng cạnh tranh môn chủ với ngươi rồi, cho nên mới cho ngươi làm người đầu tiên đi tiếp xúc Đế Ma Kiếm, cũng không phải là ta khiêm nhường, mà là thật lòng nhường cho ngươi.” Độc Cô Nguy trầm giọng nói.

Kiếm Ma nghe xong lại cười ha hả: “Độc Cô Nguy, ngươi đúng là ngụy quân tử, trong lòng ngươi nghĩ gì ta có thể không biết sao?

Ta cũng không thèm tranh luận với ngươi, dù sao cũng không cần thiết tranh luận với người chết.

Nhưng lúc trước cũng nhờ ngươi, ta đạt được ma tính của Đế Ma Kiếm, về sau các ngươi đều cho rằng ta đã loại bỏ ma tính, nhưng trong lòng ta có hận thì làm sao có thể loại bỏ ma tính, ma tính kia chính là cơ hội duy nhất của ta.

Cho nên ta đã tiêu…”

“Ngươi đờ mờ ngươi!”

Đột nhiên một tiếng miệng thối đơn giản đến cực hạn cắt đứt cuộc trò chuyện của hai người.

Chính là Cố Thanh Phong.

Chỉ thấy vẻ mặt Cố Thanh Phong dữ tợn cùng không kiên nhẫn nhìn chằm chằm hai người chửi mắng: “Khốn khiếp ai tình nguyện nghe tình thù yêu hận giữa hai tên nam nhân các ngươi chứ, thật là chuyện xưa chó má cũ rích gì đó.

Cả một đám, nhìn không ra hiện tại là ai đang khống chế thế cục sao?”

Độc Cô Nguy ngạc nhiên.

Kiếm Ma nhướng mày, hắn ta mưu tính mất hơn trăm năm, rốt cuộc cũng đã thành công, hiện tại ngay cả hành trình kế sách cũng không cho nói?

“Cố Thanh Phong, xem ra hơn mười vị Thiên Quân đã cho ngươi vô cùng tự tin rồi, tuy nhiên rất nhanh ta sẽ cho ngươi biết, chỗ dựa của ngươi ở trước mặt Đế Ma Kiếm, chẳng là cái thá gì.”

“Khặc khặc khặc… Nghe ngươi nói như vậy, bản tôn đã yên tâm, nói thật, bản tôn thật sự sợ hai người các ngươi nói xong sẽ hòa giải.

Ngươi nói nếu ngươi đột nhiên tẩy trắng rồi, thì thật không thú vị.” Cố Thanh Phong nhe răng cười nói.

“Hy vọng lát nữa ngươi vẫn còn có thể cười được.” Kiếm Ma lắc đầu.

Sau đó, chỉ thấy Kiếm Ma vươn tay phải của mình ra, trong miệng nhẹ giọng nói: “Kiếm đến.”

Sắc mặt Độc Cô Nguy đột nhiên biến đổi: “Cố sư đệ, mau ngăn cản hắn ta, không thể để hắn ta lấy được Đế Ma Kiếm!”

“Khốn khiếp ngươi câm miệng cho bản tôn! Một đám đúng là hoàn toàn không để bản tôn vào mắt, tả hữu đâu? Mau đuổi mấy người này đi đi!”

“Vâng, tôn thượng!”

Chương 566 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!