Một màn thần kỳ xảy ra, hơn mười vị Thiên Quân vốn thuộc về Kiếm Môn cộng thêm mấy trăm Thiên Nhân lại trực tiếp động thủ với đám người Độc Cô Nguy. Một đám người đông nghịt, ép đám người Độc Cô Nguy đi, không cho bọn họ tới gần chiến trường.
Làm xong tất cả, Cố Thanh Phong lúc này mới hài lòng gật đầu, vẻ mặt khoái chí cười nhìn Kiếm Ma: “Lần này cuối cùng không còn ai quấy rầy bản tôn nữa, tuy nhiên, Đế Ma Kiếm của ngươi sao còn chưa tới vậy?”
Kiếm Ma duỗi tay đại khái mấy hơi thở, cũng không phát sinh bất kỳ động tĩnh nào.
Cho dù Kiếm Ma tu luyện kiếm đạo vô tình, lúc này cũng lúng túng.
“Kiếm lại đến!”
Cố Thanh Phong cũng không ngăn cản, chỉ hứng thú nhìn Kiếm Ma, bởi vì Kiếm Ma là ma, Đế Ma Kiếm cũng là ma, hai con ma này nếu cộng lại với nhau, không biết có thể mang đến bao nhiêu kinh hỉ đây.
Nhưng đợi một hồi, Cố Thanh Phong không còn kiên nhẫn được nữa: “Ngươi có ổn không vậy?”
Kiếm Ma thu tay lại, sắc mặt có chút khó coi, giận dữ nói: “Lăng Phỉ Nhi!”
Lúc này, tiếng bước chân thanh thúy từ trong Kiếm Môn vang lên, bóng dáng người chậm rãi đi ra.
Chính là Lăng Phỉ Nhi, và trong tay nàng ta lại ôm một thanh kiếm màu vàng sậm.
Đế Ma Kiếm!
Dáng vẻ của Lăng Phỉ Nhi lúc này thay đổi kịch liệt, cả người bị ma khí quấn quanh, môi đỏ thẫm như máu, con ngươi lóe ra u quang, hai mắt bắt đầu tràn ngập ma khí, dường như đánh phấn mắt, giống như một vị quỷ nữ Cửu U.
Cố Thanh Phong nhìn dáng vẻ của Lăng Phỉ Nhi lúc này, trong nháy mắt hai mắt sáng lên, có chút phất khích.
“Phi Nhi vậy mà cũng là nhân ma!” Lâm Diệu Khả vẻ mặt kinh ngạc không thể tin hét lên.
Dù sao Lăng Phỉ Nhi cũng là đệ tử của nàng ta.
“Làm sao có thể! Nàng lại có thể cầm lấy Đế Ma Kiếm!?” Đám người Kiếm Môn hét lớn, chỉ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
“Các ngươi mau nhìn xem, Đế Ma Kiếm lại có vỏ kiếm!”
Mọi người nhao nhao nhìn lại, lúc này mới chú ý tới, một thanh vỏ kiếm đen nhánh mộc mạc đang bọc Đế Ma Kiếm ở trong đó.
Độc Cô Nguy dường như nghĩ tới cái gì đó, biến sắc nói: “Ta nghe sư tôn nói, ngay từ đầu Đế Ma Kiếm không có vỏ kiếm, nhưng Kiếm Thiên Đế trước khi lâm chung sợ hậu nhân bị Đế Ma Kiếm đả thương, cho nên đặc biệt chế tạo ra một cái vỏ kiếm, chỉ là đã thất lạc từ lâu, không nghĩ tới lại có thể rơi vào trong tay Nhân Ma.”
“Khó trách nàng ta có thể cầm được Đế Ma Kiếm, hoá ra là công lao của vỏ kiếm.”
Lúc này trên mặt Lăng Phỉ Nhi không còn tươi sáng như trước, trái lại vẻ mặt đang giãy dụa, sợ hãi, do dự, vô cùng phức tạp.
Nàng ta giẫm lên thi cốt cùng máu tươi trên chiến trường chậm rãi đi ra, nhìn Kiếm Ma cùng Cố Thanh Phong hai bên đang đối chất, cắn chặt môi, không giống ma nữ, càng giống như một bé gái nhà bình thường hơn.
Kiếm Ma nhìn Đế Ma Kiếm mà Lăng Phỉ Nhi đang ôm vào trong ngực, ma tính trong mắt tăng vọt, lạnh lùng nói: “Lăng Phỉ Nhi! Ngươi đang làm cái quái gì vậy? Vừa rồi khi ta triệu hoán Đế Ma Kiếm, vì sao lại ngăn cản?”
Ngoài dự liệu của mọi người chính là Lăng Phỉ Nhi không để ý tới Kiếm Ma, càng không để ý tới đám cường giả đầy trời đông nghịt này.
Sự xuất hiện của nàng ta dường như làm gián đoạn cuộc chém giết trên chiến trường.
Chỉ thấy nàng ta hít sâu một hơi, cảm xúc phức tạp trên mặt biến mất, chỉ còn lại kiên định cùng hy vọng, nhìn chằm chằm Cố Thanh Phong, dường như trong thiên địa chỉ có một mình hắn, nhẹ giọng hỏi: “Cố Thanh Phong, rốt cuộc ngươi có thích ta hay không?”
Lăng Phỉ Nhi muốn có một đáp án, nàng ta và Cố Thanh Phong đã ở bên nhau thời gian dài, nhưng Cố Thanh Phong chưa bao giờ nói chữ “thích” này.
Cố Thanh Phong sửng sốt, vậy là bản tôn vừa mới đuổi một người yêu hận tình cừu đi, trong nháy mắt lại có thêm một người nữa sao?
Cho dù Kiếm Ma là kẻ ngốc, cũng hiểu được là đang xảy ra chuyện gì, lúc này nổi giận nói: “Mau đem Đế Ma Kiếm cho ta!”
Hắn ta không ra tay cướp đoạt, bởi vì vỏ kiếm của Đế Ma Kiếm cũng không phải chỉ có thể dùng để tra kiếm, mà đồng thời nó còn có công năng phòng ngự cực mạnh.
Lăng Phỉ Nhi vẫn không để ý tới hắn ta, tiếp tục nhìn chằm chằm Cố Thanh Phong hỏi: “Ngươi trả lời ta!”
Đối với chuyện này Cố Thanh Phong chỉ muốn nói, nữ tử nhập ma thật sự hăng hái, người bình thường thật sự không làm được việc này.
Sắc mặt Kiếm Ma càng lúc càng khó coi, hắn ta lúc này bắt đầu thúc dục ma chủng trong cơ thể Lăng Phỉ Nhi.
Trên khuôn mặt xinh đẹp của Lăng Phỉ Nhi hiện lên vẻ thống khổ.
Nhưng khi u quang trong mắt Cố Thanh Phong chợt lóe, vẻ thống khổ chợt tiêu tan.
Kiếm Ma biết là do Cố Thanh Phong giở trò quỷ, hắn ta có chút hoảng hốt, ma chủng là thủ đoạn khống chế nhân ma của hắn ta, hiện tại lại mất đi hiệu lực, vậy Đế Ma Kiếm làm sao bây giờ?
Trong mắt Lăng Phỉ Nhi lại hiện lên một chút vui mừng, nàng ta biết vừa rồi là Cố Thanh Phong cứu mình.
“Ngươi thích ta đúng không?” Nàng ta có vẻ hơi vui mừng.
Nhưng mà Cố Thanh Phong lại trả lời là.
“Người khôn ngoan không bao giờ rơi vào bể tình.”
Nghe được câu này trả lời, hai tròng mắt Lăng Phỉ Nhi trong nháy mắt ảm đạm.
Đám người Kiếm Môn trong nháy mắt cũng nổ tung, điên cuồng mắng chửi Cố Thanh Phong, lúc này sao ngươi không nghe theo nàng ta chứ?
Cho dù nàng ta hiện tại có chút ý ép buộc, nhưng ngươi trước mắt cứ lừa gạt nàng a, lừa để lấy Đế Ma Kiếm không được sao?
Chương 567 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]