Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 570: CHƯƠNG 569: ĐẾN CHÉM TA ĐI NÀY

Lăng Phỉ Nhi cảm nhận được vẻ dịu dàng chất chứa trong sự bá đạo của Cố Thanh Phong. Trái tim dường như đã rơi vào tay giặc. Giống hệt như nữ sinh viên mới vào nghề đã bị chủ tịch bá đạo vây hãm. Cố sư thúc thật bá đạo, nhưng ta thích…

Cố Thanh Phong lại quay trở lại chiến trường, tay cầm Đế Ma Kiếm, mặt thì nở một nụ cười toe toét nhìn Kiếm Ma không rời.

Đế Ma Kiếm không có sự trói buộc của vỏ kiếm. Ma khí bên trên bắt đầu tuôn trào, kéo theo một luồng đế uy mờ mịt toả ra xung quanh.

Giờ phút này, hắn như Thiên Đế sống lại, đứng ngạo nghễ trước thế gian, vạn vật thuần phục.

Đế uy dồn ép mọi người, bao gồm cả vùng trời đây, không ai có thể ngẩng đầu lên được.

Thoáng chốc, Đế Ma chi khí cuồng bạo bắt đầu tức tốc chui vào trong cơ thể Cố Thanh phong. Đế Ma Kiếm xem như đã từng là binh khí của Thiên Đế, vốn đã vô cùng kiêu ngạo, hiện giờ còn nhập ma, càng kiêu ngạo bất tuân, không phải Thiên Đế thì không thể khống chế được nó.

Hôm nay bị Cố Thanh Phong cầm trong tay, dường như đã phải nhận lấy muôn vàn nhục nhã, định khống chế biến hắn thành kiếm nô.

Nhưng Đế Ma Kiếm càng chống cự, Cố Thanh Phong càng sướng. Những Đế Ma chi khí dưới sự giúp đỡ của hệ thống, ào ào chuyển hoá thành thuộc tính của chính mình.

Bất Diệt Kiếm Thể lúc trước đã đạt đến đại thành của hắn bắt đầu tăng trưởng một cách ổn định, chạy thẳng lên cảnh giới viên mãn.

Cảm giác sảng khoái khi sức mạnh đang được tăng cường khiến Cố Thanh Phong ngửa mặt lên trời cười nắc nẻ.

“Khà khà khà…. Đế Ma Kiếm trong tay, thiên hạ này là của ta! Từ ngày hôm nay trở về sau, trên trời dưới đất! Mình ta độc nhất…”

“Cố sư đệ! Ngươi nhập ma rồi, mau duy trì bản tâm, tuyệt đối đừng để Đế Ma Kiếm khống chế!”

Tiếng cười của Cố Thanh Phong bị cắt đứt, hắn đen xì cả mặt quay đầu nhìn về phía Độc Cô Nguy đang lo lứng đứng ở bên kia, lập tức cáu ầm lên: “Con mẹ nó ngươi nín mỏ lại cho bản tôn! Đừng có bắt bản tôn trong lúc vui vẻ phải tát ngươi đấy nhé!”

Mắng xong một câu, hắn vẫn thấy chưa đã cáu, ngay đó hùng hổ kết pháp quyết: “Vô tận pháp vực! Bát phương phong cấm! Càn khôn nghịch chuyển! Cửu long khốn thiên!!”

Nhất thời, mấy luồng phong ấn cực mạnh biến thành một lồng giam khổng lồ bằng ánh sáng, giam đám người Độc Cô Nguy lại. Đến bấy giờ, mới không có âm thanh nào truyền ra ngoài nữa.

Kiếm Ma nhìn Cố Thanh Phong toàn thân ma khí quấn lấy, ma uy ngút trời, trong mắt chợt hiện lên một tia vui sướng.

Người này vốn không thể điều khiển được Đế Ma Kiếm! Tâm tính của hắn sắp bị nuốt sạch, biến thành kiếm nô rồi.

Thậm chí hắn còn nhốt Độc Cô Nguy lại, cứ thế, còn ai có thể cản ta lại nữa?

Kiếm Ma nghĩ như vậy, lặng lẽ lui về đằng sau đám Nhân Ma, yên lặng chờ Cố Thanh Phong nhập ma đại khai sát giới.

Sau khi nhập ma lý trí sẽ biến mất, mất hết tính người, gặp người sẽ giết.

Mà tu vi của Cố Thanh Phong thì thấp, chẳng thể chịu được lâu đâu. Đợi hắn phát cuồng xong, sẽ suy yếu ngay, đến lúc đó chính là thời cơ tốt nhất để cướp Đế Ma Kiếm.

“Kiếm Ma, thằng chó kia mày định đi đâu?” Cố Thanh Phong đang cuồng tiếu đằng kia bỗng hỏi một câu.

Làm cho Kiếm Ma đứng đằng sau lưng đám Ma Nhân sững người, vẫn chưa nhập ma á hả?

Thế nhưng hắn ta nhìn vào cặp mắt tàn bạo hung ác và cả khuôn mặt dữ tợn kia, lẫn toàn thân đều là ma khí của Cố Thanh Phong, nghĩ chắc cũng không khác gì mấy.

Vậy tại sao vẫn còn lý trí chứ?

“Bản tôn đang hỏi ngươi đấy, câm hả?”

Mặt Kiếm Ma thâm xì lại: “Ngươi vẫn chưa nhập ma?”

Ai ngờ Cố Thanh Phong nghe xong hai chữ nhập ma, ngay lập tức giận đến tím cả mặt: “Con mẹ nó ngươi và Độc Cô Nguỵ không hổ là sư huynh đệ. Nhập ma nhập ma, hai người các ngươi ấy, ngoài hai chữ nhập ma còn biết cái gì nữa không?”

Sắc mặt Kiếm Ma càng xấu đi rồi, không phải tại Cố Thanh Phong chửi hắn ta, mà vì Cố Thanh Phong chửi có trật tự rõ ràng như thế.

Nhập ma vốn không có lý trí. Không có chuyện phát ngôn được câu chửi người có logic, có trật tự, rõ ràng mạch lạc thế được.

Vậy này rốt cuộc là sao?

Nếu không nhập ma thì Cố Thanh Phong đã khống chế được Đế Ma Kiếm, nhưng nếu khống chế được Đế Ma Kiếm, sao lại có bộ dạng như kia?

Như vậy chứng minh Ma tôn vẫn còn sống.

Cố Thanh Phong nhìn Kiếm Ma mắt sáng lấp lóe, không còn suy nghĩ dài dòng đôi co với hắn ta nữa. Tuy hắn tốn sức khống chế Đế Ma Kiếm, thuộc tính vẫn tăng đều, nhưng Bất diệt kiếm thể mãi chẳng đạt đến cảnh giới viên mãn. Dù sao thì càng lên cao càng khó tăng, còn cần thêm chút thời gian nữa.

Nhưng hắn lười đợi rồi. Hiện giờ đang có con hàng trợ lực thượng hạng, sao lại không cần chứ?

“Nhãi nhép, ngươi qua đây, bản tôn đưa Đế Ma Kiếm cho ngươi.” Cố Thanh Phong vẫy vẫy Kiếm Ma.

Hắn căn bản không thèm quan tâm những lời mình nói lọt vào tai Kiếm Ma, sẽ khiến đối phương suy đoán những gì. Nguyên nhân làm một kẻ vô địch, là một kẻ trong lòng nghĩ nào thì làm nấy, thích cái gì thì làm cái đó, cần gì phải quản người khác làm cái gì?

Kiếm Ma ngỡ ngàng, không hành động, trái lại lùi về sau vài bước, cảnh giác, đồng thời cũng chuẩn bị sẵn thấy tình huống không ổn là chạy.

“Chẳng phải ngươi tính kế trăm năm cũng chỉ vì Đế Ma Kiếm hả? Giờ bản tôn tặng không cho ngươi, ngươi không muốn à?”

“Cố Thanh Phong, ta thừa nhận là ta coi thường ngươi rồi. Không ngờ ngươi có thể điều khiển được Đế Ma Kiếm. Lần này là ta thua, núi không chuyển thì nước chuyển, sau này sẽ có…”

(Nguyên văn: 山不转水转 núi không chuyển thì nước chuyển, ngụ ý khuyên đối phương đừng lo lắng sau này không có cơ hội gặp lại mà không nỡ chia tay.)

Chương 569 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!