Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 571: CHƯƠNG 570: ĐẾN CHÉM TA ĐI NÀY (2)

Vèo! Một tiếng xé gió đã cắt đứt những lời Kiếm Ma nói.

Kiếm Ma đờ ra nhìn một luồng hào quang màu vàng sậm lao thẳng về phía mình, theo bản năng vươn tay ra bắt lấy.

Xúc cảm lạnh thấu xương truyền đến, đúng là Đế Ma Kiếm không sai vào đâu được.

Hắn ta cúi đầu nghệt ra nhìn Đế Ma Kiếm trong tay mình. Sau lại ngẩng đầu nhìn Cố Thanh Phong. Cứ lặp đi lặp lại như vậy mãi, vẫn chưa thấy tỉnh táo lại.

Cho nên, thế này rốt cuộc là sao?

Ngay khi Kiếm Ma hẵng còn đần người ra đấy, tất cả đám người Kiếm Môn đều biến sắc, cả đám sợ đến nỗi sắp bật cả tròng mắt ra ngoài.

Nhất là Độc Cô Nguy, thoắt cái vành mắt đã đỏ bừng, không biết còn tưởng vừa mới khóc xong.

Ông ta phát khùng gào to, liều mạng gõ lên thành “lồng giam”, nhưng đến cả một tiếng động bé xíu cũng không truyền ra ngoài được.

Lăng Phỉ Nhi cũng choáng váng. Ta đây mạo hiểm cả tính mạng mang Đế Ma Kiếm cho ngươi. Kết quả ngươi vừa cầm lấy đã đưa cho địch rồi?

Chẳng nhẽ thật ra ngươi cũng là nhân ma, đều là người một nhà?

Cố Thanh Phong chẳng màng mọi người đều đang kinh ngạc. Hai tay khoanh tròn trước ngực, vẻ mặt bễ nghễ nói: “Vui không?”

Kiếm Ma có chút đần gật đầu: “Vui…. Rốt cuộc ngươi muốn làm cái gì?”

Cố Thanh Phong mở rộng vòng tay, lộ lồng ngực ra: “Tới đây, chém ta một nhát.”

Kiếm Ma: “? ? ?”

Kiếm Ma ủ mưu trăm năm, lợi dụng ma chủng đùa giỡn lòng người, tự nhận bản thân coi như cũng đã nhìn thấu được nhân tính. Nhưng bây giờ hắn đúng là đần thối ra rồi.

“Mịa nó ngươi còn nghệt ra ở đó làm cái gì? Sao cả đám đều lề dà lề dề như đàn bà thế nhỉ? Bản tôn chỉ muốn yên lặng hưởng thụ tý thôi, cũng khó khăn đến thế sao?”

Kiếm Ma hít sâu một hơi, nén sự nghi ngờ trong lòng lại.

Dù sao hắn ta cũng đoán không ra mục đích của Cố Thanh Phong là gì. Chỉ cần cầm được Đế Ma Kiếm trong tay là đủ rồi.

Trước sức mạnh tuyệt đối, bất cứ âm mưu quỷ kế gì cũng là vô ích.

Hắn ta kích hoạt ma tính trong cơ thể, dùng một loại thái độ hèn mọn liên kết với Đế Ma Kiếm, giành lấy quyền sử dụng.

Đoang!

Đế Ma Kiếm phát ra một tiếng ngâm khẽ.

Ma khí trên người Ma Kiếm tăng vọt, đôi tròng mắt dần trở nên âm u sâu thằm như đáy biển, như thể nuốt chửng toàn bộ ánh sáng trong thế gian này.

“Mặc dù không biết ngươi muốn làm cái gì. Nhưng vẫn phải cảm ơn ngươi đã để cho ta lấy được Đế Ma Kiếm. Để bày tỏ lòng biết ơn của ta…”

“Chết con mẹ mày đi!”

Xoạc!

Một luồng kim quang kéo theo chiều dọc hiện ra.

Dáng người Cố Thanh Phong bỗng nhiên xuất hiện trước mặt Kiếm Ma.

“Bản tôn cho ngươi Đế Ma Kiếm không phải để ngươi làm màu. Cho ngươi chém một nhát đệt con mịa sao vất vả thế nhỉ?”

Kiếm Ma nhìn mặt người dữ tợn gần ngay trong gang tấc, cùng với nắm tay đối phương đấm đến, nào còn tâm tư nói chuyện nữa, lúc này chém luôn ra một kiếm.

Keng!

Một luồng kiếm vàng sậm vút ra!

Ánh sáng lộng lẫy rực rỡ vô ngàn, một khắc này, trong thiên địa không có bất cứ màu sắc nào hết, chỉ còn lại một nhát kiếm ấy.

Đế Ma Kiếm lặng thinh mấy ngàn năm, rốt cục ở trước mặt người đời, lần đầu tiên bộc phát ra uy thế của nó.

Đế binh vừa ra, vạn vật tan thành tro bụi! Thiên địa bị nhấn chìm!

Đoàng!

Ánh kiếm chói lòa ngay đó nuốt chửng lấy toàn bộ cơ thể Cố Thanh Phong.

Tiếng thông báo của hệ thống vang lên inh ỏi.

Giống như có một luồng sức mạnh khủng khiếp vô cùng vô tận đang hùng hục lao thẳng vào trong cơ thể Cố Thanh Phong. Cái loại thoải mái được nhồi no này làm hắn không tài nào tự thoát ra nổi.

Đing!

Chúc mừng ký chủ, bất diệt kiếm thế thăng cấp đến cảnh giới viên mãn!

“Khà khà khà khà….”

Tiếng cười vô cùng xấc xược phát ra từ trong ánh kiếm chói mắt.

Một giây sau, một bóng người tự thần cũng như ma từ trong đó hiện ra, cặp mắt ngập tràn sự tà ác quái dị nhìn Kiếm Ma không chớp.

Sắc mặt Kiếm Ma nhoắng cái hoàn toàn thay đổi: “Không thể nào!”

Đế Ma Kiếm vẫn là chấp niệm trong lòng hắn ta, mọi sự nỗ lực của hắn trong nhiều năm đều vì Đế Ma Kiếm. Nhưng hôm nay đã chiếm được Đế Ma Kiếm, không vô địch thì thôi, đến cả giết một tên tu sĩ Thiên Nhân cảnh còn không giết nổi?

Bây giờ hắn đang có cảm giác niềm tin sụp đổ.

“Nói cái mẹ gì, chém tiếp đi!”

Đoàng!

Cố Thanh Phong cười toe toét tung một quyền, Kiếm Ma biến sắc, vội vàng giơ Đế Ma Kiếm chặn ở trước người, đỡ lấy một quyền này.

Sau đó ma quang trên thân Đế Ma Kiếm như hàng tỷ mũi tên nhọn bắn ra ngoài.

Đánh mạnh lên người Cố Thanh Phong. Loại sảng khoái đó làm hắn hưng phấn hét lớn một tiếng, tung ra từng quyền từng quyền một đón lấy.

Cả bầu trời và mặt đất đều rung chuyển dưới những phát đấm đó của hắn.

Kiếm Ma đến cả nghĩ cũng không có thời gian mà nghĩ, càng thêm tàn nhẫn. Đế Ma Kiếm trong tay điên cuồng bay múa. Từng đường kiếm khí ngang dọc kéo dài cả vạn dặm bộc phát ra ngoài.

Không trung bị Đế Ma Kiếm vẽ lên những vệt rách sâu không thấy đáy xé toạch. Nhưng Cố Thanh Phong đối đầu trực diện những kiếm khí này ấy thế lại bình an vô sự. Trái lại còn càng đánh càng hưng phấn, như phát điên lên rồi.

Đế Ma Kiếm chém liên tục lên người hắn, phát ra tiếng leng keng như đánh lên kim loại.

Người của Kiếm Môn đứng vây xem đều như chết lặng.

Đó chính là Đế Ma Kiếm đấy!

Một trong những binh khí mạnh nhất, là vũ khí dành riêng cho Thiên Đế, bên trong chất chứa Thiên Đế chi đạo. Đặt vào thời điểm hiện tại tương đương vũ khí hạt nhân.

Chương 570 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!