“Không có.” Cố Thanh Phong gật đầu, trầm ngâm suy nghĩ.
Bản tôn này từ trước đến nay đều rất khiêm tốn, nhân từ với người khác, đây là chọc giận ai rồi sao, đang ngồi trong nhà mà cũng liên quan đến kiếp nạn lớn của thế giới?
Chẳng lẽ Thiên Đạo cảm thấy bản tôn là nhân vật xuất chúng trên đời nên cho rằng ta là đấng cứu thế?
Mẹ kiếp, trước đây không lâu lão ta còn không thừa nhận hắn là Thiên Nhân, bây giờ lại muốn lợi dụng bản tôn đi cứu thế giới? Suy nghĩ thật là chính đáng!
Cố Thanh Phong suy nghĩ miên man, cũng nghĩ không ra nguyên nhân là gì.
Vậy thì lên Thiên Đình một chuyến không phải là rõ sao?
Dù sao ta cũng đã định đến Thánh Vực đi dạo một chuyến, vậy thì ta chọn Thiên Đình làm điểm dừng chân đầu tiên là được rồi.
Một môn có hai Đế, chậc chậc, hẳn là lai lịch rất thâm hậu, nói không chừng có thể thu thập đầy đủ tài nguyên cho Hỗn Độn Thể.
Trong suy nghĩ của hắn vốn cũng không coi Thiên Đình ra gì, dù cho có Thiên Chí Tôn thì sao? Có Chuẩn Đế thì thế nào?
Có Thiên Tống trận trong tay, đoạt lấy xong chạy trốn, trên đời ai có thể ngăn cản ta?
Nhưng trước khi đi, có một việc quan trọng phải làm.
Cố Thanh Phong cho Chính Dương Thiên Tôn lui xuống, sau đó hay tay hai nàng, bế Tiểu thi mị và Lăng Phỉ Nhi quay về tẩm cung.
Kỳ Lân tiên nhưỡng và nho huyết phượng này cũng không phải thứ gì ngon, càng ăn càng khát.
“Tiểu thi mị, biến thành giống Phỉ Nhi đi.” Cố Thanh Phong ra lệnh.
Lăng Phỉ Nhi ngồi bên cạnh bối rối, nàng ta còn chưa kịp đặt câu hỏi đã phát hiện một bản thân khác đang nằm ở bên cạnh, nàng ta mở to hai mắt, vẻ mặt kinh ngạc.
“Ngươi, ngươi… Đây là… ” Lăng Phi Nhi cả kinh nói năng lộn xộn, với tu vi của nàng ta mà cũng không thể nhìn ra đối phương đã biến hình, đây không chỉ là thuật che mắt mà thật sự là biến thành mình giống như đúc.
Không đúng, không phải giống mình như đúc mà chỗ kia còn to hơn cả mình!
Đáng ghét! Nữ nhân này thật là mưu mô!
“Phi Nhi đừng kích động, coi ta như tỷ tỷ sinh đôi với ngươi là được rồi.”
“Dựa vào cái gì ngươi đòi làm tỷ tỷ còn ta lại là muội muội?”
Tiểu thi mị khẽ cười: “Đương nhiên là bởi vì ta lớn hơn ngươi.”
Cố Thanh Phong nhìn hai người bọn họ, càng ngày càng cảm thấy mang Tiểu thi mị ra ngoài là chuyện tốt, nhân đôi hạnh phúc!
Dù sao, hắn đã quyết định sẽ ít đến thế giới trong lòng bàn tay để tìm tiểu thi mị rồi.
Bây giờ đưa nàng ta ra ngoài cũng xem như không quên ý định ban đầu.
Thánh Địa Thiên Đình.
Một nam tử được bao quanh bởi thần quang vô tận, không thể nhìn thấy hình dáng và khuôn mặt đang lẩm bẩm một mình.
“Cố Thanh Phong, Hỗn Độn Thể, xem ra hắn là chìa khóa đối phó với kiếp nạn trên quẻ rồi, Chính Dương làm rất tốt, tìm được hắn trước.”
Lúc này, một luồng ánh sáng đột nhiên vọt tới, vội vàng nói.
“Thánh Chủ đại nhân, Phủ Quân Địa Phủ đến rồi.”
Thánh chủ được thần quang rực rỡ bao bọc hơi sững sờ: “Tin tức bị lộ ra ngoài sao, sao lại đến đây nhanh như vậy, nhưng nếu như người đã rơi vào tay Thiên Đình ta thì cho dù người đó đến đây cũng vô dụng.
Đi mời ông ta vào đi.”
“Không cần đâu, bản Phủ Quân đến rồi.” Một tiếng cười to từ phía chân trời truyền đến.
Ngay lập tức, một bóng người được bao phủ bởi ánh sáng rực rỡ, chắp tay sau lưng đạp không bước đến.
“Phủ Quân hành động nhanh thật đấy.”
Phủ Quân Địa Phủ khẽ mỉm cười: “Nhưng dù sao vẫn chậm hơn đạo huynh một bước, chúng ta hợp lực suy đoán thiên cơ, nhưng cuối cùng không ngờ đạo huynh vẫn ra tay nhanh hơn, không chút do dự mở ra thuật dịch chuyển giữa hai thế giới, chiếm được tiên cơ, bội phục bội phục.”
Miệng ông ta nói bội phục nhưng trong giọng nói lại chứa sự mỉa mai không nói ra.
Thánh Chủ Thiên Đình lập tức hừ lạnh một tiếng: “Nếu như Phủ Quân đã biết rằng Thiên Đình ta đã có được trước vì sao hôm nay còn tới đây? Chẳng lẽ là muốn cướp người từ Thiên Đình sao?”
“Ta cũng định thế.”
“Ha ha ha, khẩu khí thật lớn, ngươi phải hiểu rõ rằng ở đây là Thiên Đình chứ không phải Địa Phủ của ngươi, ngươi nói là được sao?”
“Ta đương nhiên không phải người duy nhất, đạo hữu các ngươi đi ra.”
Ngay sau đó, ba đạo thần quang đột nhiên từ trong hư không hiện lên, uy áp kinh khủng dâng lên tận trời, trời đất giống như không chịu nổi việc ba người xuất hiện cùng lúc, bắt đầu chấn động.
Một thân ảnh bá đạo to lớn bước vào Thiên Đình trước, khuôn mặt uy nghiêm, mặc long bào tản ra mùi máu trải dài ngàn dặm, cả người toát ra khí thế bá vương như một vị vua tung hoành khắp thiên hạ.
Rất nhiều đệ tử Thiên Đình nhìn thấy người này, đều là kinh hãi: “Là hoàng đế của Thần Triều Bất Hủ! Tiên Thần Hoàng Bất Hủ!”
Sau khi Thần Hoàng Bất Hủ bước vào Thiên Đình, một bóng người khác cũng tiến vào.
Nếu như Thần Hoàng Bất Hủ là một hoàng đế trị vì tung hoành khắp thiên hạ, như vậy đây là một Chiến Thần của trời đất!
Ông ta mặc một bộ hoàng kim giáp, kim quang rực rỡ giống như mặt trời mọc, uy áp nặng nề khiến thế giới sụp đổ, giống như một ngọn núi thần hoàng kim di động.
Ông ta cầm một cây chùy hoàng kim, trên chùy tỏa ra một cỗ đế uy nhàn nhạt, trăm triệu đạo tiên quang hoàng kim hiện ra, phóng lên, mang theo ý chí chiến đấu rung trời.
Chương 586 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]