“Là đương kim Chiến Thần đang giữ Chiến Thần Điện!” Vô số người bắt đầu kêu lên. “Thứ ông ta cầm trong tay, lại là binh khí của Chiến Thiên Đế! Chẳng lẽ ông ta muốn khai chiến với Thiên Đình chúng ta sao?”
“Tất cả các vị đại nhân đứng đầu đều đã đến đây, chuyện gì xảy ra vậy?”
Mà bóng người cuối cùng cũng không khoa trương giống như hai vị trước nhưng lại hấp dẫn ánh mắt mọi người nhất.
Bởi vì bà ta là Tây Vương Mẫu ở Thánh Địa Dao Trì, là mỹ nhân nổi danh nhất thiên hạ, không ai đẹp hơn bà ta, cũng không ai mạnh hơn bà ta.
Tây Vương Mẫu mặc một bộ tiên y lộng lẫy, lúc đi phấp phới giữa trời đất, dung mạo như tiên nữ ẩn cư, xinh đẹp mà thoát tục.
Thánh Chủ Thiên Đình nhìn thấy những người này, sắc mặt càng ngày càng khó coi, ông ta gắt gao nhìn chằm chằm Phủ Quân Địa Phủ, lạnh lùng nói: “Ngươi gọi bọn họ đến đây sao?”
Phủ Quân Địa Phủ khẽ mỉm cười: “Là kiếp nạn lớn của thế giới, không thể để đạo huynh chống đỡ một mình được, chúng ta đều muốn góp một phần sức lực.”
“Hừ, góp sức là giả, muốn cướp đoạt Hỗn Độn Thể mới là thật.”
Thấy mấy người sắp tranh cãi, Tây Vương Mẫu vội vàng ra mặt hòa giải, nói: “Chư bị đạo huynh, ngay cả chìa khóa để đối phó kiếp nạn chúng ta cũng chưa xác minh rõ ràng, mong mọi người nể mặt ta đừng tranh cãi nữa, đúng rồi, không biết Cố Thanh Phong kia khi nào thì được đưa đến đây?”
Thánh Chủ Thiên Đình không nói nữa, lạnh lùng nhìn qua mọi người, ông ta biết những người này không nhìn thấy Hỗn Độn Thể nhất định sẽ không từ bỏ ý định, cho nên dứt khoát hạ bút.
Dùng bí pháp lập tức liên hệ với Chính Dương Thiên Tôn đang cách xa hàng trăm triệu dặm, để hắn ta sẵn sàng chuẩn bị thực hiện thuật dịch chuyển giữa hai thế giới.
Về phần Kiếm Môn, Chính Dương Thiên Tôn thông báo cho Cố Thanh Phong ngay khi nhận được tin từ Thánh Chủ Thiên Đình.
Cố Thanh Phong rất vui, điều này tương đương với việc ai đó đã bao vé máy bay cho mình.
“Đi thôi nào.”
“Vâng, thưa tôn thượng.”
Chính Dương Thiên Tôn cung kính đáp lại, rồi bắt đầu dùng tay kết pháp quyết, liên kết khoảng không.
Thánh Chủ Thiên Đình nhận được tín hiệu, lập tức dùng thần thông truyền tống hai người đến đây.
Một vầng sáng chói lọi lóe lên, bóng dáng của Cố Thanh Phong và Chính Dương Thiên Tôn biến mất tại chỗ.
Một giây tiếp theo đã xuất hiện ở bên ngoài Thánh Địa Thiên Đình cách xa trăm triệu dặm.
Sau khi Cố Thanh Phong xuất hiện, đám người Thánh Chủ Thiên Đình lập tức dán chặt mắt vào hắn.
Trong con ngươi của bọn họ lóe thần quang, dò xét cẩn thận giống như muốn nhìn thấu hắn.
Cố Thanh Phong còn chưa kịp thưởng thức phong cảnh của Thiên Đình hắn đã cảm thấy giống như mình bị năm vị thần chí cao vô thượng bắt đầu theo dõi.
Đôi mắt của họ tỏa ra thần quang vô tận, cơ thể của họ được bao phủ bởi thần quang giống như những vị thần cao vạn trượng, ngồi trên chín tầng trời, nhìn xuống con sâu cái kiến ở hạ giới.
Thấy vậy Cố Thanh Phong rất không vui.
Hắn đã biết về danh tính của năm người này thông qua Chính Dương Thiên Tôn, và trước khi đến, hắn ta đã giải thích ngắn gọn về thủ lĩnh của các thế lực khác nhau.
Một lúc sau, tiếng trò chuyện truyền đến.
“Không phải Hỗn Độn Thể, chỉ là Hỗn Đội Phôi thôi!
“Kẻ này có Hỗn Độn Phôi đã ngưng tụ rất rắn chắc, chỉ sợ cũng cách Hỗn Độn Thể cũng không xa nữa.”
“Ta thật không ngờ trên đời thật sự có người có thể đúc thành Hỗn Độn Thể trong truyền thuyết. Thật không thể tin được.”
“Chỉ là một người có tu vi Thiên Nhân lại có Hỗn Độn Thể, trên người người này chắc chắn có bí mật động trời, nói không chừng bí mật được cất giấu đó chính là chìa khóa để đối phó với kiếp nạn lớn của thế giới.”
Cố Thanh Phong nghe thấy mấy người này bình phẩm từ đầu đến chân hắn không kiêng nể gì, sắc mặt lập tức trở nên u ám.
Hắn có thể cảm nhận được sự thờ ơ như thần của đối phương, như thể con người sẽ không nói chuyện với con kiến.
Nhưng nhìn thấy một con kiến lạ, nhiều người sẽ bàn tán về con kiến đó.
“Được rồi mọi người, nam nhân kia là do Thiên Đình ta mang về, các ngươi cũng nhìn thấy rồi bây giờ thì mời về cho.” Thánh Chủ Thiên Đình nhàn nhạt nói.
Thần Hoàng Bất Hủ lập tức hừ lạnh một tiếng: “Không hổ là Thiên Đình, suy nghĩ thật là bá đạo, nhưng người này bản hoàng chắc chắn muốn có rồi.”
Phủ Quân Địa Phủ khẽ mỉm cười: “Đạo huynh, kiếp nạn lớn của thế giới là kiếp nạn của tất cả sinh linh trong Thương Minh giới, không phải là chuyện một nhà có thể chống lại đâu.”
“Nơi này không phải Địa Phủ, cũng không phải Thần Triều Bất Hủ, đây là Thiên Đình! Người ở Thiên Đình tìm được đương như phải thuộc về Thiên Đình.”
Tây Vương Mẫu vội vàng chạy ra hòa giải: “Mọi người đừng cãi nhau nữa, kiếp nạn lớn sắp đến còn cần chúng ta đồng tâm hiệp…”
“Các ngươi đang sủa cái gì vậy?”
Đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng cắt ngang cuộc cãi vã.
Mấy người vốn đang tranh luận nhất thời sửng sốt, năm ánh mắt hờ hững nhìn về phía Cố Thanh Phong, trên mặt lộ ra vẻ không vui.
“Vị tiểu hữu này, ngươi có biết ngươi đang nói gì không? Ngươi biết chúng ta là ai không?” Vẻ mặt Phủ Quân Địa Phủ lạnh lùng, mặt không có bất kỳ cảm xúc.
“Khà khà khà…”
Cố Thanh Phong không khỏi cười toe toét: “Các ngươi là ai sao? Đương nhiên bản tôn biết rõ nhưng chẳng qua cũng chỉ là năm con chó già thích sủa mà thôi.
Bản tôn cứ tưởng Thiên Đình là Thánh Địa như nào, hóa ra chỉ là một cái ổ chó mà thôi.”
Chương 587 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]