Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 602: CHƯƠNG 601: CHÍ NGHIỆT

Cường giả bực này, một khi nguyên thọ sắp hết thì ai tình nguyện chờ chết? Cấm địa Thái Sơ thần bí như vậy, nói không đúng là ẩn chứa bí thuật trường sinh, vậy nên có rất nhiều cường giả trước khi chết đều sẽ lựa chọn xông vào cấm địa mong một chút hi vọng sống!

Trăm vạn năm qua đi, trong cấm địa góp nhặt được bao nhiêu đạo nô? Ai cũng không biết được, nhưng có thể khẳng định một điều là tuyệt đối không phải số ít.

Nghĩ đến đây, Cố Thanh Phong càng thấy ngứa ngáy khó nhịn, vọt thẳng vào chỗ sâu trong cấm địa.

Những người thường kia sợ nguyền rủa thiên đạo như rắn rết, cơ bản là không có cách nào làm tổn thương hắn một chút, thậm chí hắn còn muốn thu thập một chút dùng để đối địch.

Nhưng rất đáng tiếc là thực lực quá thấp, không làm được.

Sương đen bao phủ lấy thân hình của Cố Thanh Phong. Với thị lực của hắn bây giờ thì tầm nhìn không đến năm mét.

Lúc này, hắn mở ra Phá Vọng Kim Đồng thì thị lực mới khôi phục lại như bình thường.

Chẳng qua cũng bị làm cho giật nảy mình. Diện mạo thực của cấm địa bại lộ trong mắt, đường cong trên hư không giăng đầy xiềng xích lít nha lít nhít, vô cùng lộn xộn, giống như có thần minh lấy pháp tắc vẽ nguệch ngoạc, vẽ đầy hư không một phương này.

Cố Thanh Phong nhìn những xiềng xích pháp tắc này, ánh mắt dừng lại trên đó lập tức xuất hiện một loại cảm giác rợn tóc gáy, giống như đang nhìn thẳng vào một thứ vô cùng khủng bố nào đó.

“Đây là lực trấn áp! Những xiềng xích pháp tắc này đang giam cầm thứ gì!?”

“Chậc chậc, đồ vật hoặc sinh linh có thể bị thiên đạo nhốt lại sẽ là sự tồn tại kinh khủng mức nào?”

Cố Thanh Phong càng kinh hãi hơn. Hắn luôn cảm giác nếu như mình lại đi về phía chỗ sâu, sợ là sẽ phải biết một bí mật lớn ghê gớm.

Nói thật, có thể bị Thiên Đạo đối xử như vậy, chỉ sợ là Thiên Đế tới cũng không có đãi ngộ thế này.

Hắn cẩn thận tránh những pháp tắc xiềng xích này, bởi vì lực trấn áp trên đó quá mức hung hãn, mấu chốt vẫn là từ Thiên Đạo nên cái này cũng đồng nghĩa một khi chạm vào thì chỉ sợ là cả Thiên Tống trận cũng không thoát được.

Cũng may là người bạn Thiên Ma đã đưa Phá Vọng Kim Đồng đến, bằng không nếu không có thực lực Chí Tôn Cảnh thì cơ bản là không nhìn thấy những xiềng xích này.

Cứ đi, cuối cùng Cố Thanh Phong cũng thấy được một bóng người. Đó là một vị nam tử trung niên cả người tản ra thần quang ngũ sắc, một luồng Ngũ Hành Khí mạnh mẽ đập vào mặt.

Người này kiếm mi lãng mục, đường cong cương nghị nhưng đôi mắt trống rỗng vô thành không có tiêu cự, giống như là xác sống.

Trong nháy mắt Cố Thanh Phong tỏa sáng hai mắt: “Tu luyện đạo Ngũ Hành Thiên Chí Tôn! Uy thế kinh khủng thế này sợ là so với Ngũ Tinh Chí Tôn cũng không thua kém bao nhiêu!”

“Không sai không sai, miễn cưỡng đủ tư cách làm tiểu đệ của bản tôn.”

Cố Thanh Phong vừa lẩm nhẩm vừa đi về phía đạo nô này.

Đạo nô thấy Cố Thanh Phong đến gần thì không phản ứng, bởi vì trên người hắn có hơi thở Thiên Đạo, xem lẫn trong đám sương đen chứa nguyền rủa của Thiên Đạo cũng xem như là ẩn hình.

Theo khoảng cách dần tới gần, trong nháy mắt Cố Thanh Phong sững sờ vì hắn bất ngờ phát hiện ra đạo nô này đang nói chuyện!

Bờ môi đóng mở với biên độ rất nhỏ như không thể phát hiện ra, âm thanh vô cùng yếu ớt.

“Chí chí.”

Cố Thanh Phong nhướng mày: “Chí chí? Thứ gì vậy? Nói chuyện đứt quãng.”

Hắn vì để nghe rõ hơn nên không khỏi hóa thân thành cát, lặng lẽ bám vào bờ vai của đạo nô này, cẩn thận lắng nghe.

Lần này, cuối cùng hắn cũng nghe rõ.

“Chí nghiệt.”

Cố Thanh Phong không hiểu ra sao: “Chí nghiệt? Đây là vật gì?”

Hắn lẩm bẩm một câu, nhưng theo hai tiếng chí nghiệt phát ra từ trong miệng.

Thình thình!

Trái tim thật giống như bị thứ gì đó nắm chặt, bỗng nhiên tim đập nhanh!

Mẹ nó!

Cố Thanh Phong giật nảy mình, tưởng là gặp phải kẻ địch nên vội vàng nhìn quanh bốn phía nhưng không phát hiện gì.

Mà đợt tim đập nhanh khó hiểu kia đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, giống như là ảo giác.

“Chẳng lẽ hai chữ này là cái gì đó cấm kỵ hay sao? Nhắc cũng không cho?”

“Chí nghiệt.”

Cô Thanh Phong lại thăm dò nói thêm một câu, quả nhiên đợt tim đập nhanh kia lại đến, đồng thời càng phát ra mãnh liệt, giống như nói thêm mấy lần nữa sẽ xảy ra cái gì đó rất khủng bố.

“Tà tính! Mẹ nó thật tà tính. Bản tôn vẫn nên tranh thủ thời gian dẹp xong tiểu đệ thôi, đợi sau này thực lực mạnh hơn rồi lại đến.”

Vậy là hắn vội vàng dùng Không Diệt Ma Hồn đem Ngũ Hành pháp tắc đổ đầy tên đạo nô này.

Bởi vì trong cơ thể đạo nô không có thần hồn nên không có chút sức chống cự nào, rất nhanh đã bị Cố Thanh Phong khống chế.

Có điều trên mặt Cố Thanh Phong cũng không có quá nhiều vui mừng, nắm giữ một Ngũ Tinh chí tôn đã khiến hắn phải phân ra không ít điểm hồn.

Một khi số lượng khống chế quá nhiều, chỉ sợ là Không Diệt Ma Hồn khó chống nổi.

Đến cũng vẫn là Thiên Chí Tôn, dù cho chỉ còn lại thể xác cũng không tầm thường. Như vậy cũng tốt hơn so với ngựa kéo xe, không phân hồn ra thì cơ bản là không kéo nổi thân thể của Thiên Chí Tôn.

Cố Thanh Phong yên lặng tính toán. Với cường độ Không Diệt Ma Tôn của hắn bây giờ sợ là chỉ khống chế được mười vị Ngũ Tinh Chí Tôn. Nếu như muốn chất lượng thì số lượng sẽ phải hạ xuống không ít.

“Xem ra nhất định phải tìm cơ hội ăn nhiều Tâm ma một chút.”

Cố Thanh Phong đứng trên đầu vai của Ngũ Hành đạo nô, khống chế hắn tiếp tục đi về chỗ sâu.

Đi khoảng chừng mấy canh giờ, cuối cùng hắn lại bắt gặp một đạo nô.

Người này mặc pháp bào tinh thần, giống như lấy sao đầy trời khoác lên người, hiển nhiên là tu luyện đạo Tinh Thần.

Thực lực cũng càng thêm mạng, ở khoảng Thất Tinh Chí Tôn.

Chương 601 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!