Cố Thanh Phong thấy thế có chút vui mừng rồi vội vàng tiến lên chuẩn bị bắt. Hắn đi đến trước mặt lại phát hiện tên Đạo nô Tinh thần này cũng đang lẩm bẩm gì đó.
“Trường sinh”
“Trường sinh!?”
Hai chữ này xem như đã khơi gợi lên lòng hiếu kỳ của Cố Thanh Phong. Người đời ai không muốn trường sinh?
Thiên Đế cũng không phải ngoại lệ.
Hắn không vội bắt tên đạo nô Tinh Thần này mà tiếp tục lắng nghe. Thế nhưng nghe một hồi lâu cũng không thu tập được phép Trường Sinh, mà chỉ lặp đi lặp lại hai chữ này, trường sinh.
“Mẹ nó, biết nói chuyện thì ngươi nói nhiều thêm một chút! Thật sự là nôn gần chết.”
Trong cơn tức giận, Cố Thanh Phong thu đối phương làm tiểu đệ.
Nhận lấy tên đạo nô Tinh Thần này, Không Diệt Ma Hồn của hắn bị hao một lượng lớn, vội vàng lấy ra vài gốc bảo vật của trời đất bổ sung sức mạnh thần. Lúc này mơi khôi phục lại như ban đầu.
Cũng may là hàng tồn của Thiên Đình Địa Phủ rất sung túc, cơ bản là có hết các loại bảo vật, bằng không thì hành trình thu tiểu đệ của Cố Thanh Phong chỉ sợ là có thể kết thúc ở đây.
Hắn tiếp tục đi vào chỗ sâu, sương đen càng lúc càng nồng nặc, giống như là hiện trường hỏa hoạn, cả pháp tắc xiềng xích cũng càng ngày càng nhiều.
Trên đường đi lại đụng phải ba vị đạo nô, có điều đều là Nhất Nhị Tinh nên hắn lười bắt, không đáng lãng phí ma hồn.
Mấy canh giờ sau, Cố Thanh Phong bị một trận sát ý kinh thiên làm chấn động.
Hắn gặp một vị đạo nô Bát Tinh, người này trẻ trung và có khuôn mặt lạnh lùng, nhưng mái đầu thì bạc trắng, cả người tản ra một cỗ sát ý khiến người ta run sợ.
Rõ ràng là một bị Thiên Chí Tôn tu luyện Sát Lục Chi đạo!
Hơn nữa người này nói còn nhiều hơn so với hai người trước.
“Chí nghiệt trường sinh!”
Sau khi nghe xong, Cố Thanh Phong liền muốn mắng chửi. Vị này đúng là nói nhiều lời hơn một chút, nhưng vấn đề là không có gì mới, chỉ nối hai chữ trước lại mà thôi.
Có điều cái này cũng cho hắn gợi ý, rất hiển nhiên chí nghiệt là mấu chốt của trường sinh.
Bắt vị đạo nô Bát Tinh Sát Lục này, Cố Thanh Phong đã bỏ trọn vẹn ra hai canh giờ.
Ăn không dưới hai mươi gốc bảo vật trời đất bổ sung sức mạnh thần hồn.
Nhưng đấy đều đáng giá. Bát tinh chí tôn, sức chiến đấu cỡ này cơ bản là đủ. Phải biết rằng hai người Thánh chủ Thiên Đình, phủ quân Địa Phủ cũng chỉ là Cửu Tinh chí tôn, không có Chuẩn Đế thì có thể nói là đỉnh phong đương thời.
Bát Tinh Chí tôn xem như đội đầu tiên ngay bên dưới đỉnh phong.
Không phải Cố THanh Phong không muốn bắt Cửu Tinh Chí Tôn, nếu có thể bắt thì dù là ăn một trăm gốc bảo vật trời đất hắn cũng tình nguyện. Nhưng, mấu chốt nhất là không có Cửu Tinh đạo nô.
Bởi vì đạo nô không có thần hồn nên chiến lực khó tránh sẽ hạ xuống không ít so với khi còn sống.
Tên đạo nô Bát Tinh Sát Lục khi còn sống tuyệt đối là cấp độ Cửu tinh Chí Tôn, nếu không thì sau khi biến thành đạo nô tuyệt đối không thể đến được cấp Bát Tinh.
Muốn đạo nô càng mạnh thì chỉ có thể tìm kẻ khi sống đã ở cấp Chuẩn Đế.
Nhưng vấn đề là đi vòng vo nửa ngày ngay cả một vị đạo nô cấp Chuẩn Đế cũng không thấy đâu.
Đương nhiên, với thực lực bây giờ của Cố Thanh Phong chỉ sợ là nhìn thấy Đạo nô cấp Chuẩn Đế cũng tốn sức để thu về tay.
Trên đời này, bất kể là thứ gì, một khi đã dính đến một chữ “đế” thì phân tầng cũng coi như là hoàn toàn khác biệt.
Có Bát Tinh đạo nô trong tay, Cố Thanh Phong cảm thấy mình cần phải quay về đợi đến khi cắn nuốt được một vạn tâm ma thì lại đến.
Thế nhưng, ngay khi hắn vừa muốn chạy thì đột nhiên có một âm thanh vô cùng quỷ dị truyền đến từ chỗ sâu trong làn sương đen.
âm mơ hồ, giống như ma âm lọt vào tai, từ bốn phương tám hướng chui vào thức hải, giống như một vạn người đang đồng thời gào thét bên tai.
âm thanh mê hoặc lại ồn ào, nhưng chỉ nói một câu.
“Tiểu tử, ngươi muốn trường sinh không?”
“Không muốn.’
Cố Thanh Phong chạy đi không quay đầu lại, mặc dù hắn can đảm hơn người nhưng cũng không phải đồ đần. Đủ loại tình huống quỷ dị đều cho thấy chỗ sâu nhất trong làn sương đen cất giấu một sự tồn tại kinh khủng.
Thiên Đạo cũng không thể hủy diệt mà chỉ trấn áp. Có thể thấy đồ chơi bên trong không thể nào kém hơn so với Cổ Chi Thiên Đế.
Lúc này không chạy thì chờ đến khi nào?
Đối mặt với sự quyết đoán của Cố Thanh Phong, sự tồn tại bên trong sương đen không hề tức giận chút nào, ngược lại cười gằn nói: “Không, ngươi muốn!”
Ma âm vô cùng vô tận từ bốn phương tám hướng truyền đến, vốn dĩ vạn người gào thét nhưng trong nháy mắt đã biến thành tỷ người, ong ong cộng hưởng, mơ hồ đến cực điểm.
Thần kỳ chính là trong âm thanh tràn ngập mê hoặc lại không mang theo chút thần lực, không giống do phép thần gây nên mà thật sự là có tỷ người ở bên tai.
Đám ma âm vô khổng bất nhập kia trong nháy mắt chui vào não hải của Cố Thanh Phong, không vẩy ra được. Nó giống như cưỡng ép vặn vẹo tâm trí hắn, tẩy não hắn.
Đinh!
Ký chủ nhận công kích từ chí nghiệt.
Chúng sinh tà niệm.
Đằng!
Cố Thanh Phong vốn dĩ bán sống bán chết chạy trốn như linh cẩu ngửi được mùi máu tươi, trong nháy mắt dừng chân đứng im tại chỗ.
Một giây sau, chỉ thấy hắn với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, cấp tốc quay người, dùng một loại tốc độ nhanh hơn nhiều so với lúc chạy trốn lúc trước cấp tốc phóng vào bên trong sương đen.
“Ngươi nói đúng, ta muốn trường sinh!”
Thứ tồn tại trong sương đen bị Cố Thanh Phong đột nhiên trở mặt làm cho sững sờ.
Kỳ quái, chẳng lẽ công lực của bản tôn đột nhiên tăng vọt? Sao nhanh như vậy đã khơi gợi tà niệm của tiểu tử này?
Cường giả có thể đi vào chỗ sâu của cấm địa Thái Sơ có đạo tâm không kiên định sao?
Chương 602 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]