Trong lúc hắn ta suy tư, Cố Thanh Phong đã như chó điên không quan tâm điều gì, một lòng đâm vào chỗ sâu của sương đen. Ngay khi Cố Thanh Phong xuyên qua chỗ sâu của sương đen thì thình lình phát hiện hình như mình đi đến một vùng đất hư vô.
Như là đặt mình vào vũ trụ tinh không, trống trơn một mảnh. Nơi này chỉ có pháp tắc xiềng xích vô cùng vô tận, kéo dài trong hư không, điểm kết nối nằm ở trên người một vị nam tử vô cùng yêu dị.
Cố Thanh Phong nhìn thấy nam tử này thì không khỏi hít vào một hơi khí lạnh, bởi vì đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một người có giá trị nhan sắc bằng một nửa tiêu chuẩn của minh.
Gương mặt nam tử như yêu tinh, hoàn mỹ không một chút tì vết, làn da tái nhợt như ngọc, một đôi mắt lấp lánh như Hắc Diệu Thạch, trong đó lộ ra tà ý vô cùng vô tận.
Nên nam tử bị tỏa liên khóa lại, nhưng ánh mắt chứa tà ý kiêu ngạo, không hề thấy chật vật chút nào, ngược lại nhìn qua còn tự do hơn so với bất cứ ai khác.
Hắn ta nhìn chằm chằm Cố Thanh Phong, khóe miệng lộ ra một nụ cười ta, câu hồn phách người ta.
“Tiểu tử, ngươi qua đây, bản tôn ban cho ngươi trường sinh.”
Cố Thanh Phong không hề do dự, trực tiếp đi tới.
Nam tử yêu dị kia cách Cố Thanh Phong càng ngày càng gần, ý cười trên khóe miệng hắn càng ngày càng sâu: “Đúng, tới gần một chút, tới gần hơn một chút.”
Bốp!
Một dấu tay lớn đánh vào mặt nam tử yêu dị, tạo nên một mảnh sương đen.
Trong lúc nhất thời nam tử yêu dị có chút sững sờ.
Lúc này, bên tai của hắn ta vang lên một âm thanh càng kiêu ngạo tùy tiện hơn.
“Ngươi là cái thá gì! Dám xưng tôn ở trước mặt bản tôn?”
Hắn ta sững sờ nhìn nam tử bễ nghễ, đột nhiên, trong miệng hắn ta phát ra một trận cười to.
“Ha ha ha thú vị, quả nhiên là thú vị. Đã lâu rồi bản tôn không thấy nhân tộc nào thú vị như này, cho dù mấy tên Chuẩn Đế kia đến đây cũng…”
Bốp!
“Mẹ nó, ai cho ngươi học tập bản tôn?”
Liên tiếp hai cái tát, nam tử yêu dị không cười được nữa, dùng ánh mắt cực kỳ hung ác nhìn chằm chằm Cố Thanh Phong.
“Vô dụng, chẳng lẽ ngươi vẫn chưa phát hiện ra sao? Công kích của ngươi đối với bản tôn mà nói căn bản chả ngứa ngáy chút nào, sự tồn tại của bản tôn là bất tử bất diệt, Thiên Đạo còn không thể hủy diệt, chỉ dựa vào ngươi…”
Bốp bốp!
Liên tiếp hai cái tát tát lên đầu đối diện.
Cố Thanh Phong dùng ánh mắt thương hại như nhìn kẻ ngốc mà nhìn nam tử yêu dị: “Có phải ngươi bị nhốt tới ngu rồi? Con mắt nào của ngươi nhìn thấy bản tôn muốn giết ngươi?
Rõ ràng bản tôn là đang sỉ nhục ngươi có được không?
Muốn tát thì tát, ngươi không làm gì được, bản tôn chính là thích nhìn dáng vẻ ngươi bị đánh mà không có cách nào đánh trả như vậy đó.
Khặc khặc khặc… Đại nhân vật có thể bị Thiên Đạo đối xử và giáng xuống nguyền rủa như thế, hiện giờ lại bị bản tôn quất ra chơi đùa, còn không thể đánh trả, sảng khoái! Thật là con mẹ nó sảng khoái!”
Vẻ ngạo nghễ trên mặt nam tử yêu dị trong nháy mắt trở nên cứng đờ, ngay lập tức giận tím mặt, điên cuồng giãy giụa, trong lúc nhất thời hư không chấn động, pháp tắc xiềng xích không ngừng vang lên, pháp tắc vô tận thần quang bỗng nhiên hiện ra!
“Ngươi lại dám vũ nhục bản tôn! Ngươi có biết ngươi đang vũ nhục ai không? Bản tôn chính là Khí Thiên Đế thời thái cổ! !
Con kiến hôi nhà ngươi tính là cái thá gì, cũng dám vũ nhục Thiên Đế?”
Uy thế hủy thiên diệt địa phát ra từ trên người nam tử yêu dị, giây phút đó, hắn ta thật sự giống như Thiên Đế giáng xuống.
Nhưng mà đối mặt với lời kêu gào của Khí Thiên Đế, Cố Thanh Phong chỉ mở miệng nói: “Uống… phi!”
Một chấm nước bọt nhỏ phi dính trên mặt Khí Thiên Đế, đương nhiên, ngoài ý muốn xuyên qua trên mặt hắn ta, cũng không gây ra bất kỳ tổn hại gì.
Nhưng trong đó ẩn chứa ý tứ vũ nhục, quả thực so với việc giết hắn ta còn càng khiến người ta khó chịu hơn.
“A a a a !!!.”
Khí Thiên Đế dường như cảm thấy vô cùng nhục nhã, nổi giận như sấm, năm đó hắn ta bị Thiên Đạo trấn áp cũng không có tức giận đến mức như thế này.
“Chết đi cho bản tôn!”
Tà niệm vô tận biến thành màn sương dày đặc phun ra từ trên người Khí Thiên Đế, giống như hung thú cái thế, điên cuồng lao về phía Cố Thanh Phong.
Giờ khắc này, Cố Thanh Phong dường như đã nhìn thấy hết tất cả xấu xí trên thế gian, trong nháy mắt ngắn ngủi, dường như toàn bộ tà ác của thế gian đều tràn vào trong cơ thể.
âm báo của hệ thống không ngừng vang lên, tà niệm chúng sinh điên cuồng gia tăng.
Hắn có chút thắc mắc, không rõ tà niệm chúng sinh có tác dụng gì.
Nhờ có sự tăng trưởng của tà niệm, cuối cùng hắn hiểu rõ thứ đồ chơi này là cái gì.
Cũng giống như người không phải thánh nhân, có ai mà không trải qua, cho dù quân tử chính trực đến đâu, trong lòng cũng khó tránh khỏi sẽ sinh ra tà niệm.
Hơn nữa bình thường có đôi khi, tà niệm của một người tà ác đến mức không thể nhìn trực tiếp, mỗi người đều là như thế, tự hỏi xem ai từ nhỏ đến lớn, sâu trong nội tâm không xuất hiện một ít ý niệm trong đầu mà hoàn toàn không thể nói với người ngoài?
Chỉ có hai điều trên thế giới này không thể nhìn thẳng vào, đó là mặt trời và lòng người.
Mặt trời nóng rực, lòng người nham hiểm đen tối.
Tà niệm, chính là ý niệm tà ác của con người.
Chương 603 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]