Tà niệm chúng sinh, chính là ý niệm tà ác của chúng sinh, không chỉ nhân tộc, mà chỉ cần sinh linh có trí tuệ suy nghĩ, đều sẽ có thiện niệm cùng tà niệm. Chỉ là, tà niệm chúng sinh có ích lợi gì chứ?
Lẽ nào tụ hợp thể tà niệm chúng sinh chính là cái gọi là Chí Nghiệt? Nhưng Chí Nghiệt này vì sao lại tự xưng là Khí Thiên Đế chứ?
Cố Thanh Phong ở Kiếm Môn lăn lộn một thời gian dài như vậy, hắn đều hiểu rõ về các đại Thiên Đế từ xưa đến nay, nhưng chưa bao giờ nghe nói qua danh hào Khí Thiên Đế.
Lúc này, Khí Thiên Đế chợt kinh ngạc hét lên.
Hắn ta đột nhiên kinh hãi biến sắc khi nhìn thấy hắc vụ bị Cố Thanh Phong hấp thu toàn bộ hầu như không còn gì nữa, lộ ra cơ thể hoàn hảo không có tổn hao gì.
“Cái này làm sao có thể được chứ! Tại sao tà niệm chúng sinh không gây ô nhiễm cho ngươi? Rốt cuộc ngươi là ai?”
Cố Thanh Phong chợt có một ý tưởng: “Bản tôn chính là Chí Nghiệt!”
Khí Thiên Đế trợn tròn mắt há hốc mồm nói: “Ngươi cũng là Chí Nghiệt? Không đời nào! Trên đời này chỉ có một Chí Nghiệt, đó chính là bản tôn!”
“Ngươi chí chí cái rắm, không phải ngươi nói ngươi là Khí Thiên Đế sao?”
“Trước khi bản tôn chưa thành Khí Thiên Đế thì là Chí Nghiệt.”
“Ngươi khí khí cái rắm, bản tôn chuyên quyền vạn cổ, quay lưng về phía chúng sinh, chấp chưởng thiên địa minh diệt luân hồi vạn vật hàng tỷ năm, cũng chưa từng nghe qua có người gọi là Khí Thiên Đế.”
“Đó là bởi vì sự tồn tại của bản tôn đã bị Thiên Đạo xóa bỏ triệt để… Ngươi đang gài ta!”
Khí Thiên Đế chợt phản ứng lại, bởi vì vừa rồi bị vũ nhục mà hắn ta trước nay chưa từng có, thế cho nên tâm tình có chút không khống chế được, trong lúc nhất thời đầu óc không được linh hoạt.
“Ta gài cái con khỉ nhà ngươi, ngươi là một phế nhân bị trấn áp, bản tôn có lòng tốt nói chuyện phiếm giải sầu với ngươi, ngươi còn không muốn nữa sao?
“Khốn khiếp! Nếu như không phải bản tôn bị xiềng xích pháp tắc quấn lấy, nhất định sẽ giết ngươi!: Khí Thiên Đế nghiến răng nghiến lợi nói.
“Không chịu nói sớm, ta tháo bỏ giúp ngươi là được.”
Khí Thiên Đế nghe thấy vậy thì sửng sốt, cho rằng Cố Thanh Phong lại muốn đùa giỡn mình, dứt khoát không nói gì nữa.
“Này, nói chuyện đi chứ, làm thế nào để tháo bỏ nó? Ngươi dụ dỗ người khác đến đây, chỉ sợ mục đích chỉ là giúp ngươi tháo bỏ xiềng xích đúng không? Nhanh lên, đừng lề mề nữa.” Cố Thanh Phong không kiên nhẫn mà nói.
Nhưng Cố Thanh Phong càng có thái độ như vậy, Khí Thiên Đế càng cảm thấy đối phương có vấn đề.
Những năm gần đây, hắn ta mê hoặc không ít Chuẩn Đế, lấy lý do trường sinh, dùng tà niệm khống chế, để cho Chuẩn Đế đi lay động xiềng xích pháp tắc, không ngừng làm suy giảm phong ấn.
Có thể tiến vào nơi này cơ bản đều là cường giả Chuẩn Đế, hơn nữa đều là Chuẩn Đế tuổi thọ sắp tận, thậm chí còn có Thiên Đế.
Loại cường giả cấp bậc này đã sớm bồi dưỡng trái tim vô địch, cảm thấy thực lực bản thân đủ để trấn áp hết tất cả, hơn nữa thọ nguyên sắp tận, đối mặt với sinh tử, tà niệm sẽ phóng đại vô hạn, cho dù biết rõ có âm mưu, nhưng chỉ cần có một đường sống sót cũng sẽ thử một lần.
Sau đó, cố gắng rồi tàn chết.
Nhưng phương pháp này lại không áp dụng được với Cố Thanh Phong, bởi vì tà niệm không có hiệu quả đối với hắn.
Cho nên, đối mặt với sự nhiệt tình của Cố Thanh Phong, Khí Thiên Đế vẫn chả động đậy gì, vẫn không nói gì.
“Khốn khiếp, thật dài dòng, bản tôn nuốt ngươi trước rồi nói sau!
Cố Thanh Phong hoàn toàn không kiên nhẫn được nữa, hậu cung của hắn đông đảo, có công phu này dạy dỗ nô lệ không phải rất tốt sao, ở đây lãng phí công phu gì.
Vì thế hắn mở miệng rộng, lộ ra hàm răng trắng, trực tiếp gặm về phía Khí Thiên Đế.
Khí Thiên Đế là tập thể tụ tập tà niệm, toàn thân đều là tà niệm, đối với người khác là kịch độc, một khi bị hàng vạn tà niệm xâm lấn, rất có khả năng sẽ bị những ý niệm đó nuốt chửng lý trí trong đầu.
Cái này giống như trong đầu một người đột nhiên vọt vào ý nghĩ tà ác của hàng tỷ người, nhất định sẽ bị bạo phát, đánh mất chính mình.
Cho nên, Khí Thiên Đế không chủ động tiến công cũng không sao cả, chỉ cần nuốt tà niệm vào trong cơ thể, cũng có thể kích hoạt hệ thống.
Khí Thiên Đế nhìn thấy khí thế Cố Thanh Phong hùng hổ như ác quỷ, trong lòng cười lạnh.
Hắn ta vứt bỏ thân phận Thiên Đế, trở thành Chí Nghiệt, đã bất tử bất diệt từ lâu, Thiên Đạo cũng không thể diệt, cho nên hắn ta không e ngại bất kỳ công kích nào.
Nhưng khi Cố Thanh Phong cứ cắn nửa cái đầu của hắn ta, hắn ta hoảng hốt.
Tà niệm giống như hắc vụ bị Cố Thanh Phong ăn vào trong cơ thể, trong nháy mắt, từ chỗ nửa đầu bị đứt đoạn của Khí Thiên Đế không ngừng tuôn ra hắc vụ, bù lại cho hoàn chỉnh cái đầu bị cắn mất.
Tuy nhiên, trên mặt Khí Thiên Đế lại không hề có bất kỳ niềm vui mừng nào, bởi vì hắn ta phát hiện ra một phần nhỏ sức mạnh của mình đã vĩnh viễn mất đi.
“Cái này sao có thể! Tà niệm không có thực thể, trên đời này làm sao có người có thể hủy diệt ý niệm trong đầu!?”
Khí Thiên Đế không thể tin điên cuồng hét lên.
Nhưng Cố Thanh Phong căn bản lười để ý tới hắn ta, mặc kệ ngươi từng lợi hại thế nào, dù sao hiện tại rơi vào trong tay bản tôn, cũng chỉ có thể tùy ý bản tôn chém giết.
Hắn vô tình cắn nuốt từng ngụm từng ngụm, số lượng lớn tà niệm bị nuốt vào trong cơ thể, điên cuồng vang lên âm thanh nhắc nhở của hệ thống, chúng sinh tà niệm liên tục gia tăng, nhưng chỉ là không cảm nhận được bất kỳ chỗ tốt gì, hoàn toàn không biết có ích lợi gì.
Chương 604 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]