Tất cả mọi người nghe thấy âm thanh này đều chấn động, sắc mặt cuồng biến. “Đây là… Chuẩn Đế!?”
“Chuẩn Đế hồi sinh?!”
Thần sắc của Phó Dương Khê biến đổi: “Thập Tam Tổ! Làm sao người tỉnh rồi?”
“Thập Tam Tổ? Là Chuẩn Đế của Thiên Đình!”
“Chẳng lẽ Đế Lộ mở ra? Nếu không Thập Tam Tổ vì sao lại tỉnh lại? Nhưng không cảm thấy được.”
Giọng nói tràn ngập uy nghiêm như đại đạo thiên âm lại vang lên: “Các ngươi đều lui đi.”
Chúng chí tôn nhất thời sửng sốt, Phó Dương Khê lại vội vàng nói: “Thập Tam Tổ, Cố lão ma này sắp phải đền tội, lúc này làm sao có thể lui đi.”
“Đừng để bổn đế nói lần thứ hai.” Ngữ khí của Thập Tam Tổ vẫn bá đạo như trước và không thể nghi ngờ.
Sắc mặt Phó Dương Khê khó coi cúi đầu, ông ta không muốn lui, nhưng lại không dám không nghe theo mệnh lệnh của Chuẩn Đế.
Một vài chí tôn không thuộc Thiên Đình cũng không nghe lời như Phó Dương Khê, Chuẩn Đế thì như thế nào? Đâu phải trong môn phái của bọn họ không có Chuẩn Đế.
“Thập Tam Tổ đại nhân, yêu cầu của ngài thứ cho vãn bối không thể đáp ứng, Cố Thanh Phong chính là Thiên Ma hoá thân, hôm nay không trừ, ngày khác tất thành đại họa, cũng không thể chỉ dựa vào một câu nói của ngài, mà tha cho hắn chứ?” Một vị chí tôn sắc mặt không vui nói.
Những người còn lại rối rít phụ họa, một số người thậm chí nói càng khó nghe hơn, nói cái gì chẳng lẽ Thiên Đình cấu kết với Thiên Ma, cho nên mới bao che cho Cố Thanh Phong.
Đương nhiên, sở dĩ đám người này dám nói như vậy, là bởi vì biết Thập Tam Tổ sẽ không lựa chọn hiện tại xuất thế, nếu không mượn mười lá gan của bọn họ cũng không dám chống lại Chuẩn Đế.
Thập Tam Tổ hừ lạnh một tiếng, hận không thể đi ra ngoài đánh chết những người này, nhưng vẫn nhịn lại, chỉ có thể giải thích: “Tiểu ma đầu này hiện tại vẫn chưa thể chết được, bổn đế tự có tính toán khác, về phần các ngươi, có thể thử cãi lại mệnh lệnh của bổn đế, đợi đến sau khi bổn đế xuất thế, sẽ xử lý từng người sau!”
Lão ta cũng không nói ra ý nghĩ chân thật trong nội tâm, bởi vì lão ta cũng muốn giữ thể diện, không muốn để cho người khác cảm thấy lão ta vì tư lợi của mình, không để ý đến an nguy của cả Thương Minh giới.
Mọi người nghe thấy uy hiếp của Thập Tam Tổ, nhất thời trong lòng nổi lên hồi trống bỏ cuộc, dù sao ai cũng không dám bỏ qua uy hiếp của một Chuẩn Đế.
Đang lúc mọi người hai mặt nhìn nhau, trong tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Đột nhiên một tiếng cười nham hiểm chợt vang lên.
“Khặc khặc khặc… Lấy đâu ra cái thử giấu đầu lộ đuôi, lại dám lớn tiếng không biết xấu hổ quyết định sinh tử của bản tôn? Con mẹ nó sao không đi tiểu một bãi rồi tự soi bản thân, ngươi tính là cái thá gì!”
Lời này vừa nói ra, không khí yên tĩnh, hơn năm trăm chí tôn đồng loạt nhìn về phía Cố Thanh Phong đang nói ra lời điên cuồng này, trợn mắt há hốc mồm.
Trong đầu chỉ có một ý niệm, đó chính là Chuẩn Đế nha! Làm sao hắn dám! Sao hắn dám !!??
Hơn nữa người ta đang bảo vệ tính mạng của ngươi, ngươi lại bảo người ta đi tiểu tự soi bản thân???
Cái này muốn chết cũng không phải tìm chết như vậy!
Nghe những lời này, Thập Tam Tổ ngẩn người trong chốc lát, lão ta từ khi trở thành Chuẩn Đế tới nay, trong thiên hạ này chưa từng thấy có người nào dám nói chuyện với lão ta như thế, hiện giờ lão ta xem như đã nhìn thấy rồi.
“Cố Thanh Phong! Cái thứ không biết sống chết, ngươi lại dám nói chuyện như thế với bổn đế, ngươi có biết người ngươi đang vũ nhục chính là tồn tại vĩ đại cỡ nào hay không!”
Tiếng gầm gừ như sấm sét chấn triệt thiên địa, rung chuyển sơn hà.
Một cỗ đế uy cường hãn phun ra, giờ khắc này vạn vật sinh linh thiên địa đều cảm thấy sợ hãi cùng kính sợ phát ra từ nội tâm, dường như đang đối mặt với sự tức giận của một vị cửu ngũ chí tôn.
Hơn năm trăm vị chí tôn không ai bì nổi nhưng sắc mặt lúc này cũng tái nhợt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Nhưng duy chỉ có Cố Thanh Phong lại mang vẻ khinh thường, ánh mắt bễ nghễ: “Tồn tại vĩ đại? Khặc khặc khặc… bản tôn thật cười chết.”
Hắn cười điên cuồng, trong giọng nói tràn ngập khinh thường nhắm vào Chuẩn Đế: “Chẳng qua cũng chỉ là một lão cẩu kéo dài hơi tàn mà thôi, người thất bại tranh phong đế lộ đời trước, không thể trêu vào Thiên Đế chân chính, lại không cam lòng chết đi, cuối cùng chỉ có thể co rút vào góc âm u, sống hèn mọn.
Sự tồn tại như vậy cũng xứng đáng với sự vĩ đại?
Kiếp trước Thiên Đế còn ở đây, không thấy ngươi lên tiếng, hiện tại Thiên Đế không còn, ngươi lại gọi lên, phi! Thứ gì!”
Nghe thấy những lời nói này hơn năm trăm chí tôn run như cầy sấy, sợ Thập Tam Tổ ngay lập tức từ trong phong ấn nhảy ra đại khai sát giới.
Đây quả thực là to gan lớn mật, triệt để đắc tội chết với Chuẩn Đế!
Thập Tam Tổ vào giờ khắc này cảm nhận được phẫn nộ trước nay chưa từng có, thậm chí lúc trước đế lộ tranh phong thất bại cũng không có tức giận như thế, người càng kiêu ngạo, ở một phương diện nào đó cũng càng tự ti, có điểm không thể đụng chạm vào.
Những lời này của Cố Thanh Phong xem như hoàn toàn nói đến điểm trong lòng Thập Tam Tổ, gợi lên hồi ức thống khổ của lão ta, vạch trần hiện thực mà lão ta cho tới nay không muốn đối mặt, lão ta có kiêu ngạo, cường đại hơn nữa, nhưng chung quy cũng không thay đổi được sự thật lão ta là kẻ thất bại.
Cũng không thay đổi được sự thật lão ta kéo dài hơi tàn.
Có thể nói, Thập Tam Tổ giờ phút này thật sự bị đâm xuyên tim.
Chương 626 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]