Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 628: CHƯƠNG 627: BỨC RA CHUẨN ĐẾ (1)

“Giết hắn! ! Giết hắn cho bổn đế!” Tiếng gầm cuồng bạo như thiên thần phẫn nộ vang vọng khắp thiên địa, chốc lát tình hình biến đổi, đất động núi rung.

Thiên Địa phương này đều run rẩy theo sự phẫn nộ của Thập Tam Tổ.

Lúc này Thập Tam Tổ đã phẫn nộ rồi, đế giả không thể sỉ nhục, bởi vì mỗi một vị Chuẩn Đế đều là một nhóm nhân vật đỉnh cao nhất thời đại, là sự tồn tại cao ngất trời.

Lão ta cũng không thèm quan tâm sau khi Cố Thanh Phong chết có thể ảnh hưởng đến thế giới đại tranh hay không nữa, dù sao suy nghĩ trước đây của lão ta cũng chỉ là suy đoán mà thôi.

Cố Thanh Phong chết, chỉ là có thể khiến đám Thiên Ma Vực Ngoại không thể tìm được đường, nhưng cũng không chắc chắn, thế giới đại tranh nếu đã mở ra, vậy khả năng đóng cửa sẽ rất nhỏ.

Vốn muốn cứu Cố Thanh Phong chỉ là hành động tiện tay, vì muốn chắc ăn một chút mà thôi.

Nếu hắn đã không biết điều như vậy, nếu còn không chịu động thủ, vậy mặt mũi của Chuẩn Đế để ở đâu nữa?

Một đám Chí Tôn cảm nhận được lửa giận của Thập Tam Tổ, mặc dù lửa giận này không phải nhằm vào bọn họ, nhưng bọn họ cũng không khỏi kinh hãi bạc vía.

Bọn họ nhìn về phía Cố Thanh Phong, vẻ mặt phức tạp, không phải người nào cũng dám khiêu khích Chuẩn Đế.

Còn Cố Thanh Phong thì vẫn giống như không có việc gì, vẻ mặt kênh kiệu, ánh mắt lộ ra vẻ khinh thường, ngạo nghễ chửi: “Thật không hổ là rùa rụt đầu, bị người khác nhục mạ như thế mà cũng không dám xuất thế động thủ, chỉ riêng tâm tính co đầu rút cổ này của ngươi, làm sao nghênh đón thế giới đại tranh chứ?

Kiếp trước, vô số Chuẩn Đế liều mạng đi tranh, mặc dù chết không hối hận, nhưng ngươi lại chùn chân sống tạm bợ, lòng tràn đầy chờ mong chờ đợi kiếp sau, thậm chí trong lòng còn thầm cười trộm những Chuẩn Đế kia đều là kẻ ngốc, biết rõ chuyện không thể làm, nhất định phải mất mạng, không hiểu cái gì gọi là người khôn giữ mình.

Nhưng ngươi không biết là những Chuẩn Đế đó căn bản chả thèm nhìn ngươi lấy một cái, đối với bọn họ, cái chết không có đáng sợ, đáng sợ chính là làm mất đi chí khí, Đế Lộ là con đường dành cho những người đơn độc dũng cảm, chỉ có không màng sống chết, dũng cảm tiến lên phía trước, một bước không lui, mới có thể tranh phong cùng thiên kiêu Vạn tộc.

Bởi vì bọn họ biết, lui chính là chết, lui một bước, tâm vô địch của bản thân sẽ chết.

Còn ngươi thì lại lui, cho nên ngươi đã chết rồi, ngươi đã chết từ lâu ở Đế Lộ kiếp trước, hiện tại ngươi chẳng qua chỉ là một cơ thể kéo dài hơi tàn mà thôi.

Kiếp trước ngươi lùi bước, kiếp này bị người chỉ thẳng vào mũi chửi, ngươi lại lùi bước.

Phế vật một chút chí khí cũng không có, cho dù có tu vi của Chuẩn Đế thì sao chứ?

Sống thêm một đời, cũng chỉ lặp lại vết xe đổ thêm một đời mà thôi.”

Một đám Chí Tôn đã hoàn toàn hóa đá, sững sờ nhìn Cố Thanh Phong đang chửi Chuẩn Đế, chỉ cảm giác âm thanh kia quả thực giống như đại đạo thiên âm tuyên truyền giác ngộ.

Lời nói của Cố Thanh Phong giống như một ngàn cây ngân châm, đâm mạnh vào trong lòng Thập Tam Tổ, ánh mắt Thập Tam Tổ đang phong ấn trong tinh thạch trong nháy mắt đỏ bừng, bên trong phủ đầy huyết sắc.

“Bổn đế không có lui! Bổn đế chỉ là thời vận không tốt!!!”

Lão ta điên cuồng gào thét, tiếng gầm giận dữ vang vọng chín phương trời mười phương đất, dường như đang phản bác lời nói của Cố Thanh Phong, lại giống như đang tự chứng minh với bản thân.

“Khặc khặc khặc…” Cố Thanh Phong ngửa mặt lên trời cười điên cuồng, trong mắt lộ ra vẻ khinh miệt: “Cái gọi là vận khí, chẳng qua cũng chỉ là lời khiêm tốn của cường giả, cái cớ của kẻ yếu mà thôi, kẻ thất bại sẽ có giác ngộ của kẻ thất bại, cút trở về trong quan tài của ngươi sống giống như con giòi đi, cũng đừng nên đi ra bôi tro trát trấu.”

Cố Thanh Phong cười càng lúc càng ngông cuồng, ánh mắt bễ nghễ, cực kỳ kiêu căng, dường như thiên địa này đều bị hắn giẫm ở dưới chân.

Một đám Chí Tôn nhìn thân ảnh giống như ma thần giáng thế, chỉ cảm giác nội tâm chấn động, hình tượng hắc y tóc đen mắt đen vĩnh hằng đóng băng ở trong mắt bọn họ.

Ầm ầm!

Thần quang vô tận từ sâu trong Thiên Đình phóng lên trời, bắn thẳng lên chân trời, bầu trời dường như bị đâm tạo ra một lỗ thủng lớn.

Ầm ầm…

Trái đất bắt đầu chấn động, giống như một trận động đất cấp 10.

Trong hư không xuất hiện vô số vết nứt dày đặc.

Một cỗ đế uy làm cho người ta phải run rẩy như núi lửa phun trào, bao trùm chín phương trời mười phương đất.

Rốt cuộc Thập Tam Tổ vẫn bị bức ép đi ra ngoài.

Giờ khắc này, không riêng gì một đám Chí Tôn, thậm chí tất cả thập vạn giới của Thương Minh giới đều cảm nhận được một cỗ đế uy mênh mông này, vô số sinh linh, vô số cường giả đều bị đánh thức, ánh mắt đều nhìn về phía Thiên Đình.

“Đế Lộ mở ra sao? Sao Chuẩn Đế xuất thế vào lúc này?”

“Không, Đế Lộ vẫn chưa mở, trong đế uy này ẩn chứa lửa giận vô tận, chỉ sợ vị Chuẩn Đế này chắc là bởi vì nguyên nhân nào đó nên mới xuất thế sớm.”

“Xuất thế sớm!? Đế Lộ sắp mở ra, xuất thế ngay lúc này há chẳng phải có nghĩa chờ đợi mấy chục vạn năm thất bại trong gang tấc sao? Với tâm tính như này cũng có thể tu thành Chuẩn Đế?”

“Bản đế trái lại càng tò mò, rốt cuộc là ai, có thể chọc cho một vị Chuẩn Đế liều lĩnh hồi phục.”

Giờ khắc này, vô số sinh linh cổ xưa ẩn thân ở thập vạn giới đều đang xì xào bàn tán, cực kỳ tò mò, rối rít bắt đầu chú ý đến Thiên Đình.

Chương 627 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!