Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 629: CHƯƠNG 628: BỨC RA CHUẨN ĐẾ (2)

Một vị nam tử bị đế uy vô tận bao vây không thấy rõ khuôn mặt, cao như núi, khí thế cuồng bá vô tận sừng sững trên hư không, khí thế khủng bố như vực sâu biển lớn. Giống như thần đế quân lâm đại địa, làm cho lòng người sinh ra sợ hãi, lại có loại xúc động quỳ xuống dập đầu bái lạy.

“Thập Tam Tổ!” Ánh mắt Phó Dương Khê hoảng sợ nhìn nam nhân đó, trăm triệu lần không thể nghĩ tới, Thập Tam Tổ lại thật sự xuất thế sớm.

Cho dù ai cũng biết, xuất thế sớm vào lúc này là có nghĩa như thế nào, có nghĩa là sự chờ đợi mấy chục vạn năm đều công cốc, có nghĩa là sinh mạng sắp kết thúc, cũng có nghĩa là buông tha Đế Lộ.

Nhưng mặc dù như vậy, lão ta vẫn đi ra, trừ phi sau này có thể tìm được bất tử dược, nếu không chắc chắn sẽ chết.

Đây là lần đầu tiên Phó Dương Khê phát hiện ra một loại vũ khí cường đại khác không thua kém sức mạnh nào trên thế gian này, đó chính là ngôn ngữ.

Ngôn ngữ lực, được sử dụng thích hợp, không thua kém sức mạnh chút nào so, thậm chí còn mạnh hơn sức mạnh, ít nhất sức mạnh bình thường không cách nào giết chết một vị Chuẩn Đế.

Nhưng lời nói của Cố Thanh Phong lại làm được.

“Ôi, ngươi thật sự dám đi ra nha.” Cố Thanh Phong ngả ngớn nhìn Thập Tam Tổ, không hoảng không sợ hãi.

Thập Tam Tổ nhìn về phía Cố Thanh Phong, đôi mắt thần uy như biển, chỉ là kỳ quái là, bên trong lại không có tức giận, không ai biết trong nháy mắt ngắn ngủi vừa rồi, lão ta đã trải qua cuộc đấu tranh tư tưởng như thế nào.

Dường như khoảnh khắc lão ta phá vỡ phong ấn đi ra, khoảnh khắc tiếp xúc với thế giới đó, đã xảy ra loại biến chất từ trong ra ngoài.

“Ngươi nói rất đúng.”

Lời nói bình tĩnh của Thập Tam Tổ vang vọng khắp trời đất.

“Kiếp trước ta lùi bước, ta sống sót, lại dương dương tự đắc, bởi vì Thiên Đế đều đã chết, còn ta vẫn còn sống như trước.

Thiên Đế chấp chưởng Thiên Mệnh, quá cường đại, cho nên không cách nào tự bó mình sống tạm bợ, nhưng ta lại có thể, đại khái đây là chỗ duy nhất ta mạnh hơn Thiên Đế.

Buồn cười là khi ngươi cười nhạo người khác, đôi mắt của những người đó không có ngươi, tất cả chỉ là sự tự an ủi của kẻ thua cuộc.

Cố Thanh Phong, rất cảm tạ ngươi, mắng chửi đánh thức ta, cho ta biết, không còn tâm khí, cho dù Đế Lộ mở ra, vẫn sẽ lặp lại vết xe đổ, cho nên ta đi ra, cho dù phải chết, cũng không muốn từ bỏ.

Kiếp trước, ta lui, nhưng kiếp này, ta sẽ không lùi bước về sau nữa!

Để cảm tạ lời nhắc nhở của ngưoi, ta sẽ sử dụng một chiêu mạnh nhất của ta để đưa ngưoi lên đường.”

Lời nói của Thập Tam Tổ làm cho vô số sự tồn tại âm thầm rình rập rơi vào trầm mặc.

Bọn họ làm sao không phải là những kẻ thất bại của thời đại trước, làm sao không phải là Thập Tam Tổ khác.

Trốn sống tạm bợ trong xó.

Công bằng mà nói, bọn họ không có dũng khí như Thập Tam Tổ lúc này, nhất là trước khi Đế Lộ sắp mở ra, tất cả mọi người càng cẩn thận hơn.

Nhưng ngay lúc này Thập Tam Tổ lại xuất thế, không vì cái gì khác, chỉ vì một cục tức, chỉ vì lấy lại tự tin.

Bước này, xem như đi trước tất cả mọi người, nhưng cái giá phải trả lại là sinh mệnh, nếu như tìm không thấy bất tử dược trong truyền thuyết, vậy trên Đế Lộ sẽ không nhìn thấy người này.

Cùng lúc đó, bọn họ cũng dồn ánh mắt về trên người Cố Thanh Phong, trong ánh mắt tràn ngập sự thích thú và tò mò.

Phải biết rằng, cũng không phải ai cũng có thể bức Chuẩn Đế hiện thế.

“Bản tôn giúp ngươi lấy lại tự tin, ngươi như này chính là lấy oán báo ân sao?” Cố Thanh Phong thản nhiên nói, không thèm để ý tới thân phận Chuẩn Đế của đối phương chút nào.

Thật ra hắn vốn không muốn kích thích Chuẩn Đế xuất thế, chỉ là nhiều người vây xem như vậy, bầu không khí đều bật cao đến mức này, cho nên hắn không ý thức mà làm ra vẻ mà thôi.

Từ thế kỷ 21, đã trải qua sự bùng nổ thông tin, đó là lý do mở miệng là nói.

Không nghĩ tới lúc này lại còn có thể giúp người khác giác ngộ.

“Sao? Ngươi sợ rồi?” Giọng điệu lạnh nhạt vang vọng trong thiên địa.

“Một Chuẩn Đế mà thôi, không đến mức đó.” Cố Thanh Phong bĩu môi nói, giọng điệu bình thản ẩn chứa sự miệt thị trong đó, để cho người không biết, còn tưởng rằng lão ta là Thiên Đế.

Những tồn tại cổ xưa đang âm thầm quan sát khi nghe nói như vậy, khóe miệng bất giác giật giật, đây là tên mất trí từ đâu đến vậy?

Chuẩn Đế? Mà thôi?

Hắn nghĩ hắn là ai? Thiên Đế?

Thập Tam Tổ cũng hơi sửng sốt, lão ta tuyệt đối không nghĩ tới, mình đã xuất thế, mà tên tiểu tử này vẫn cuồng vọng như thế.

Loại cảm giác này giống như cầm một miếng thịt đi sở thú, đứng ngoài lồng khiêu khích hổ, sau đó hổ được thả ra, hắn vẫn tiếp tục khiêu khích, chính là đầu sắt.

“Ta vì sự nhục mạ của ngươi mà xuất thế, không giết ngươi, khúc mắc khó giải, Đế Lộ khó thành, nhưng vì cảm tạ ngươi nhắc nhở, ta sẽ dùng một chiêu mạnh nhất, để cho ngươi chết ngay tức khắc, hy vọng ngươi không cầu xin tha thứ, đừng phá hỏng thể diện duy nhất.”

Nghe thấy lời này Cố Thanh Phong thật toát nha hoa (biểu thị làm một việc có khó khăn, phương ngữ Bắc Kinh cổ chính gốc), không hổ là Chuẩn Đế, lời trong lời ngoài đều mang theo một cỗ tỷ khí nhàn nhạt.

Hắn cũng hiểu ý tứ của Thập Tam Tổ, đạt đến cảnh giới tầm này của bọn họ, điều bọn họ chú ý chính là đạo tâm thông suốt, ý niệm trong đầu thông suốt, nếu không một khi đạo tâm dính bụi, trạng thái sẽ bị ảnh hưởng, dẫn đến chiến lực trượt xuống, vô duyên với Đế Lộ.

Chương 628 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!