Đây chính là đạo lý để bồi dưỡng tâm lý vô địch, không có tự tin vô địch thiên hạ, cho dù tu vi có cao hơn nữa, cũng khó thành Thiên Đế. “Đáng tiếc rồi.” Cố Thanh Phong nhàn nhạt lắc đầu: “Dựa vào ngươi, vẫn không thể giết được bản tôn, đời này sợ là khúc mắc khó giải, vô duyên với thiên đế rồi.”
Thập Tam Tổ không nói gì nữa, tay trái của lão ta bấm Nhật Nguyệt Ấn, tay phải bấm Sơn Hà Ấn, sau đó hai tay chắp lại, mạnh mẽ đánh ra.
Xuất hiện một quả cầu ánh sáng khổng lồ, và ngay lúc này, thế giới im lặng và mất đi tất cả màu sắc.
Như thể tất cả mọi thứ đã được hấp thụ bởi quả cầu ánh sáng này.
Quả cầu ánh sáng giống như một thế giới nhỏ, bên trong ẩn chứa nhật nguyệt sơn hà, chim thú ngư trùng, thiên địa càn khôn, sức mạnh không có gì sánh bằng đang xông về phía Cố Thanh Phong.
“Là Nhật Nguyệt Sơn Hà Ấn!” Phó Dương Khê hoảng sợ.
Hắn thân là trưởng lão của Thiên Đình, tất nhiên biết trong Thiên Đình vài loại thần thông cường đại nhất, Nhật Nguyệt Sơn Hà Ấn này chính là một trong số đó, mà người sáng tạo ra ấn này chính là Thập Tam Tổ.
Sắc mặt Cố Thanh Phong lạnh nhạt, không né cũng không tránh, bình tĩnh nhìn bản thân bị quả cầu ánh sáng cắn nuốt.
Không có tiếng nổ mạnh mẽ như trong tưởng tượng, cũng không có năng lượng vô tận trút xuống, mà chỉ có tiêu diệt yên tĩnh.
Bán kính trăm dặm trong không gian Cố Thanh Phong đang đứng, bất kể là hoa cỏ cây cối, đại địa kiến trúc, thậm chí hư không, tất cả đều bị tiêu diệt trong nháy mắt, hóa thành hư vô.
Thập Tam Tổ biết nơi này là Thiên Đình, cho nên cố ý khống chế sức mạnh, không tạo thành một chút tiết lộ nào ra ngoài, chỉ hủy diệt bán kính trăm dặm.
Lão ta nhìn một mảnh hư vô kia, bên trong đã không còn bóng dáng của Cố Thanh Phong.
Sau đó quay đầu nói với đám người Phó Dương Khê còn đang khiếp sợ: “Truyền lệnh của ta xuống, toàn lực tìm kiếm bất tử dược.”
Sau khi nói xong, Thập Tam Tổ nhướng mày, bởi vì lão ta phát hiện không có người chú ý tới lão ta, vừa định tức giận, kết quả lại phát hiện ánh mắt mọi người hoảng sợ, hơn nữa toàn bộ đều tập trung ở một phương hướng, hiển nhiên khiếp sợ đến cực điểm, dường như nhìn thấy chuyện gì không thể tưởng tượng nổi.
Thập Tam Tổ dường như nghĩ tới cái gì đó, đột nhiên quay đầu lại, trong nháy mắt đồng tử đột nhiên co rụt lại.
Chỉ thấy Cố Thanh Phong lại có thể hoàn hảo không tổn hao gì xuất hiện ngay tại chỗ, toàn thân không có chút vết thương nào.
“Ngươi không chết!?” Thập Tam Tổ thốt lên.
“Khặc khặc khặc… Bản tôn trời khó diệt, đất khó chôn, cho dù nhật nguyệt trầm luân, chân linh của ta cũng vĩnh viễn tồn tại, chiến đấu với trăm đời luân hồi, cho dù lụcđạo vô thường, ta vẫn bất diệt như cũ, chỉ là một Chuẩn Đế, làm sao có thể giết ta?”
Giờ khắc này, bất kể là Chí Tôn ở đây hay tồn tại cổ xưa đang âm thầm rình rập thì tất cả đều khiếp sợ, tiếp một đòn toàn lực của Chuẩn Đế mà không chết, thậm chí lại chẳng bị thương chút nào, người này là ai!
Chẳng lẽ là Thiên Đế sao?!
“Điều này không thể!!” Thập Tam Tổ điên cuồng hét, vừa rồi thật vất vả lắm mới ngưng tụ được lòng tin, giờ phút này lại bắt đầu dao động.
Lão ta chính là Chuẩn Đế nha!
Ở thời đại như ngày nay đế không xuất hiện, lão ta chính là đồng nghĩa với đỉnh phong.
Nhưng hôm nay một đòn toàn lực, vậy mà ngay cả một tên kiến hôi chưa tới Thiên Quân cảnh cũng đánh không chết?
“Ngươi nhất định là có bảo vật gì đó có thể làm bia đỡ đạn, ta không tin không giết chết ngươi!”
Thập Tam Tổ hừ lạnh một tiếng, ra một quyền.
Khi quyền xuất ra, trong thiên địa có vô tận hào quang, vô số luồng thần lực, mạnh mẽ mãnh liệt không gì sánh bằng, sát khí đáng sợ xông tới Cố Thanh Phong.
Ầm ——!
Trong phút chốc, thân thể Cố Thanh Phong vỡ vụn thành từng mảnh, hóa thành một màn sương đen vô hình vô chất, thần quang xuyên thấu qua màn sương đen, lại không thể làm tổn thương một chút nào.
Đợi thần quang đi qua, màn sương đen hơi ngưng tụ lại, bóng dáng Cố Thanh Phong vẫn còn nguyên vẹn không tổn hao gì lại lần nữa xuất hiện ngay tại chỗ.
Sắc mặt Thập Tam Tổ càng ngưng trọng cùng kinh hãi, lão ta lại liên tiếp đánh ra trăm quyền, đánh thiên địa kích động, hư không nghiền nát, nhưng mà lại giống như đánh vào không khí, không cách nào đả thương được Cố Thanh Phong chút nào.
Chuẩn Đế có mạnh đến đâu thì sao? Vẫn giết không chết như thường, thậm chí không đả thương được những thứ khái niệm như tà niệm này.
Nếu Chí Nghiệt dễ dàng hủy diệt như vậy, Thiên Đạo cũng không đến mức phong ấn vĩnh hằng, giáng xuống Thiên Đạo nguyền rủa, hình thành cấm địa.
Đừng nói Chuẩn Đế không làm được, cho dù là Thiên Đế tới cũng không làm được.
Cho dù Thiên Đế có thể đả thương được tà niệm cũng vô dụng, bởi vì tà niệm chúng sinh vô tận, hủy diệt bao nhiêu, chúng nó vẫn còn, chúng sinh bất diệt, chí nghiệt không chết.
Sau một nén nhang, Thập Tam Tổ buông bỏ, liên tục bộc phát ra cường độ cao, làm cho thọ nguyên vốn không nhiều lắm của lão ta đang gia tốc thiêu đốt, nếu đánh tiếp, sợ là Cố Thanh Phong vẫn chưa bị thương, mà chính mình đã chết trước một bước rồi.
Đáng chết! Chẳng lẽ bước đầu tiên ta xuất thế phải chịu thất bại sao?
Lão ta nhìn Cố Thanh Phong, trong lòng quyết tâm, Cố Thanh Phong không chết, lão ta khó thành Thiên Đế, tuy giết không chết được, nhưng lão ta quyết định trấn áp hắn trước.
Thập Tam Tổ vỗ hai tay, tay trái một vầng trăng sáng, tay phải một vầng đại nhật, nhật nguyệt đồng loạt xuất hiện, đến trấn áp Cố Thanh Phong, muốn phong ấn hắn.
Nhưng mà sắc mặt Cố Thanh Phong vẫn lạnh nhạt, hắc bào không dính một hạt bụi nào, giống chân tiên hạ phàm trên chín tầng trời, nhàn nhã đi ra khỏi nhật nguyệt phong ấn.
Chương 629 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]