Không có trở ngại. Phong ấn cũng không phong tỏa được ý niệm trong đầu.
Trừ phi là sự tồn tại cấp bậc thiên đạo đại thiên thế giới xuất thủ, nếu không tuyệt không có khả năng.
“Chuyện này không thể nào!” Thập Tam Tổ hai mắt hiện lên vẻ bất ngờ, vẻ mặt không thể tin được, nhìn chằm chằm Cố Thanh Phong đang nhàn nhã.
Trong kiếp sống tu luyện của lão ta, cũng từng gặp qua một số sinh vật vô cùng khó giết chết, đối mặt với loại sinh vật này, biện pháp tốt nhất chính là phong ấn, nhưng nam nhân trước mắt này lại có thể coi thường phong ấn.
Đây quả thực khiêu chiến kiến thức thông thường của lão ta, giết cũng giết không chết được, phong cũng không phong ấn được, cái này còn đánh thế nào?
Một đám Chí Tôn chính là sinh linh cổ xưa đang âm thầm rình rập cũng đều lộ sắc mặt hoảng sợ, những Chuẩn Đế tự nhận mình còn cường đại hơn so với Thập Tam Tổ, giờ phút này cũng không khỏi cảm thấy bối rối, bởi vì bọn họ phát hiện, nếu như bản thân ở vị trí hiện tại của Thập Tam Tổ, cũng căn bản không có bất kỳ biện pháp nào có thể đối phó Cố Thanh Phong.
Cố Thanh Phong nhìn mọi người đang ở trong trạng thái vô cùng khiếp sợ, khóe miệng không khỏi phác họa ra một nụ cười khinh miệt, giống như đang cười nhạo quần hùng trong thiên hạ.
Đồng thời trong lòng mừng thầm, chí nghiệt đúng là cường đại, không hổ là thiên đạo cũng không thể làm gì được.
Đối mặt với phong ấn của Chuẩn Đế, hắn chỉ cần hóa thân thành tà niệm, đã có thể tùy ý đi ra khỏi phong ấn.
Haizz, từ sau khi đạt được chí nghiệt, thật sự là thắt lưng không đau, chân không mỏi, thở cũng dám lớn tiếng.
Không…
Cố Thanh Phong chậm rãi đi tới trước mặt Thập Tam Tổ, chậm rãi vươn tay ra.
Thập Tam Tổ sao có thể để đối phương đến gần mình, lại lần nữa ra tay công kích, nhưng mặc cho thần quang đầy trời, vẫn không đả thương được Cố Thanh Phong một chút nào.
Dường như hắn ở một chiều không gian khác với mọi người, ngoại trừ bắn lên từng luồng sương đen ra, còn hắn lại không hề bị gì.
“Không thể nào! Không thể nào! Tại sao! Tại sao chuyện lại xảy ra như vậy!” Thập Tam Tổ điên cuồng rống lên như phát điên.
Cố Thanh Phong không thèm để ý đến công kích của Thập Tam Tổ, tay hắn chuẩn xác chậm rãi đặt trên vai lão ta, vỗ vỗ.
Ý vị thâm trường nói: “Nghe bản tôn khuyên một câu, trở về tắm rửa ngủ đi, đừng để chuyện hôm nay ở trong lòng, đừng phẫn nộ, càng đừng cảm thấy vô lực, không phải ngươi không đủ mạnh, chỉ là bởi vì ngươi chọn sai đối thủ mà thôi.
Bất luận kẻ nào đối mặt với bản tôn cũng cùng một kết quả, không phải do ngươi, mà là ý trời, tự lo lấy mình.”
Công kích của Thập Tam Tổ chợt ngừng lại, cả người cứng đờ như đá điêu khắc, dường như ngay cả con ngươi cũng không thể chuyển động.
Cố Thanh Phong lướt qua lão ta, từ đầu đến cuối cũng chưa từng liếc mắt nhìn lão ta một cái.
Hắn chậm rãi đi về phía xa xa, có hơn năm trăm vị Chí Tôn chắn ở đó, có chút không biết làm sao khi đối mặt với hắn.
“Phiền nhường đường chút.”
Hơn năm trăm Chí Tôn bất chợt có chút cứng đờ.
Mọi người đối mặt nhìn nhau, không có hành động gì, một mình Cố Thanh Phong đi tới, dần dần tới gần, càng ngày càng gần.
Rốt cục, Chí Tôn phía trước đã không chịu nổi áp lực nữa, bất giác lui ra bên cạnh.
Cái này thật giống như một tín hiệu, đám Chí Tôn như thủy triều lui về hai bên, mở ra một lối đi, để cho Cố Thanh Phong đi về phía trước.
Lúc này Cố Thanh Phong giống như Thiên Đế xuất hành, hơn năm trăm Chí Tôn phân ra đứng hai bên hành lễ.
Đợi khi hắn chậm rãi đi qua, cuối cùng cũng có một số Chí Tôn tính cách mạnh mẽ, không nhịn được nữa, vừa rồi lui về làm cho bọn họ cảm giác giống như bị sỉ nhục lớn.
“Sao phải sợ hắn chứ! Cho dù chúng ta không giết được hắn, chẳng lẽ hắn chỉ là một thiên nhân, còn có thể giết chúng ta sao?”
Mọi người nghe thấy vậy đều cảm thấy có lý, ánh mắt nhìn Cố Thanh Phong trở nên không tốt.
Nguyên nhân chính là vừa rồi Chuẩn Đế cũng không làm gì được Cố Thanh Phong, cho nên dọa bọn họ, bây giờ bọn họ bình tĩnh suy nghĩ lại, đúng là như vậy, căn bản không cần phải sợ hắn.
Vì thế một đám Chí Tôn có chút nóng lòng muốn thử, bọn họ thậm chí còn nghĩ, trên đời này làm gì có thể tồn tại sinh linh bất tử bất diệt, cho dù thiên đế cũng không cách nào bất tử bất diệt, cho nên Cố Thanh Phong nhất định có nhược điểm.
Nói không chừng hắn chỉ là đang phô trương thanh thế, bất tử bất diệt chắc chắn phải trả giá, không phải số lần vô hạn, không chừng giết nhiều lần, thì sẽ thành công.
Thật ra bọn họ nghĩ không sai, Cố Thanh Phong đúng là có nhược điểm, nhược điểm của hắn chính là chúng sinh.
Chỉ cần chúng sinh chết, hắn sẽ không cách nào bất tử bất diệt cả, nhưng mà đáng tiếc là sinh linh Thương Minh giới đâu chỉ có hàng trăm triệu, coi như là hơn năm trăm Chí Tôn cùng nhau động thủ, chỉ sợ đời này cũng giết không hết.
Còn nữa, Thiên Đạo sẽ không cho phép chúng sinh bị giết.
Vì vậy, điểm yếu này gần như không có gì.
Cố Thanh Phong nhìn mọi người nóng lòng muốn thử, khóe miệng không khỏi phác họa một nụ cười nhạo: “các ngươi cảm thấy bản tôn không thể làm gì được các ngươi sao?”
“Hừ! Cố Thanh Phong, ngươi chỉ là một thiên nhân, cho dù có chút đặc dị thì sao chứ, có thể đánh bại hơn năm trăm Chí Tôn chúng ta sao?”
“Khặc khặc khặc…” Cố Thanh Phong giống như nghe thấy một chuyện cười lớn, không thể kiềm chế mà điên cuồng cười to.
“Thật ra không phải bản tôn nhằm vào ai, thật sự là các vị ở đây, ở trong mắt ta đều là rác rưởi.”
“Tự phụ!”
“ Cố lão ma chớ tự đắc càn rỡ!
Mấy vị Chí Tôn tức giận nhìn chằm chằm.
Chương 630 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]