Uy danh của Thiên Ma giáo ở Thương Minh giới giống như sấm ở bên tai, có thể trị được chứng khóc đêm của con nít, không ai không biết, không ai không hay. “Thế nhưng mà… Ta đâu có đắc tội với Thiên Ma giáo đâu.”
Tiêu Phàm nhìn thấy vẻ ngạc nhiên của Tiêu Vi Nhi, trong mắt hiện lên chút vẻ trìu mến: “Nha đầu ngốc, trên đời này không phải chỉ cần ngươi không đắc tội người khác thì người khác sẽ không nhằm vào ngươi.”
“Tựa như ta ở Tiêu gia vậy, rõ ràng là không đắc tội ai cả nhưng cả ngày lại bị người ta khinh thường.”
“Thiên Ma giáo tội ác chồng chất, từ khi mới bắt đầu thành lập thì đã trắng trợn bắt hết tất cả những người có thể chất đặc biệt trong thiên hạ, điều làm cho ta không ngờ đến chính là thế mà bọn chúng lại dám ra tay với cả Thiên Đế thế gia.”
“Điều buồn cười chính là Tiêu gia ngày thường cao cao tại thượng nhưng đối mặt với Thiên Ma giáo, đến cái rắm cũng không dám thả.”
Trong lúc Tiêu Phàm đang giải thích thì đường đi trước mặt bọn họ bỗng bị mấy người áo đen chặn lại.
“Hai đứa nhóc con, thế lực Thiên Ma giáo ta trải rộng khắp thiên hạ, các ngươi trốn không thoát, vẫn nên ngoan ngoãn đi cùng chúng ta một chuyến đi thôi.”
Ánh mắt Tiêu Phàm dừng lại, hừ lạnh một tiếng: “Thiên Ma giáo thật là bá đạo, bọn tạp nham các ngươi chẳng qua chỉ là chó săn của Cố lão ma mà thôi, cũng dám lớn lối vậy à?”
“Khặc khặc khặc… Giáo chủ lão nhân gia thần công cái thế, pháp lực vô biên, chính là nhân vật số một trong thiên hạ, có vài người cho dù có muốn trở thành chó cho lão nhân gia cũng không làm được đâu.”
Bởi vì cái gọi là không hợp ý thì không nói nhiều với nhau được, Tiêu Phàm cũng không nói nhảm nữa mà trực tiếp động thủ.
Lòng bàn tay bỗng nhiên xuất hiện một đốm lửa trắng óng ánh đến cực điểm, hung hăng đánh về phía người áo đen.
Mấy người Thiên Ma giáo cảm nhận được nguồn năng lượng kinh khủng ẩn chứa trong ngọn lửa trắng, trong phút chốc, ánh mắt người áo đen thay đổi, vội vàng trốn tránh.
Nhưng dù có ra tay thì cũng sẽ bị nổ đến máu me đầm đìa.
Còn hai người Tiêu Phàm cũng thừa dịp vào lúc này, lặng yên trốn ra xa.
Sau đó hai người nấp ở trong một sơn động lạnh lẽo.
“Phàm ca ca, ngươi thật lợi hại, ngọn lửa vừa rồi đó là gì, thế mà lại lập tức đánh lùi bọn họ được.”
Tiêu Phàm có hơi tự đắc, tuy hắn là phàm thể cấp một nhưng mấy năm trước khi hắn ra ngoài hái thuốc, không ngờ lại rơi xuống vách núi, kết quả còn xông nhầm vào chỗ cấm địa.
Sau đó lại ngoài ý muốn phát hiện truyền thừa của viêm đế trong truyền thuyết, vì vậy đã trở thành truyền nhân của Thiên Đế.
“Đó là Thương bạch chi hỏa, không vật gì không thể thiêu được.”
“Hì hì… Hay cho cái gọi là không gì không thể thiêu được, tiểu đệ đệ, không bằng ngươi cho tỷ tỷ thử một chút đi?”
Đột nhiên, một giọng ma âm tràn ngập sự mị hoặc lả lướt truyền từ bên ngoài sơn động đến.
Trong phút chốc, hai người Tiêu Phàm trở nên sợ hãi vội vàng chạy ra cửa hang nhìn xem, sau đó trong phút chốc trở nên ngây người.
Chỉ thấy một nữ tử tuyệt sắc mặc sa y màu trắng, chân trần trắng như tuyết, mái tóc đen buông thõng giống như Cửu Thiên Huyền Nữ chậm rãi đi tới.
Nàng yêu mị cực kỳ nhưng lại thánh khiết đến mức không thể xâm phạm, trên người vừa mang theo nét thần thánh của tiên nữ vừa mang theo sự sa đọa của ma nữ, hai loại khí chất hoàn toàn tương phản này xuất hiện trên cùng một người, tạo thành một loại mị lực khó mà nói được.
Hai người đều bị vẻ đẹp của nữ tử làm cho chấn động, bọn họ thật sự không nghĩ tới thế gian này lại có một cô gái xinh đẹp tuyệt trần như vậy.
“Ta đẹp không?” Tuyệt thế mỹ nữ cười duyên nói.
Tiêu Phàm vô thức muốn trả lời rằng đẹp lắm nhưng vào thời khắc mấu chốt hắn lại kịp thời tỉnh táo lại, cắn mạnh đầu lưỡi mình, sự đau nhức dữ dội làm cho hắn thoát khỏi sự mê hoặc của cô gái trong phút chốc.
Hắn nhìn về phía nữ tử với vẻ vô cùng e dè, hỏi: “Ngươi là ai.”
Nữ tử cười duyên một tiếng: “Các ngươi có thể xưng hô với ta là phu nhân giáo chủ Thiên Ma giáo.”
Mấy chữ phu nhân giáo chủ vừa dứt, Tiêu Phàm liền cảm thấy lông tay dựng đứng, vô số những lời đồn khủng khiếp tràn vào trong đầu.
Trong truyền thuyết, bên người giáo chủ Thiên Ma giáo thường có một người phụ nữ bầu bạn, người này dung mạo vô song, dáng người tuyệt hảo đồng thời có thể thiên biến vạn hóa, mị hoặc vô cùng, thích uống máu người, thường tự xưng mình là giáo chủ phu nhân.
Đương nhiên điều này không quan trọng lắm, điều quan trọng nhất là, nàng là Chuẩn Đế!
Trong phút chốc, Tiêu Phàm giống như bị rơi vào hầm băng, hắn cố tự trấn an bản thân nói: “Không thể nào đâu! Phu nhân giáo chủ Thiên Ma giáo là thân phận thế nào, sao có thể tự mình ra tay bắt hai tên tép riêu bọn ta.”
Nữ tử thời dài một tiếng: “Người ta cũng đâu muốn đến đâu, nhưng gần đây bên người giáo chủ càng lúc càng có nhiều cô gái, nếu người ta còn không ra ngoài kiếm tài nguyên thì chỉ sợ một ngày kia, vị trí giáo chủ phu nhân này sẽ phải nhường cho người khác.”
Nói rồi, đôi mắt đẹp của nàng tỏ ra vui mừng nhìn về phía Tiêu Vi Nhi sau lưng Tiêu Phàm.
“Vị tiểu muội muội này đúng là một tài nguyên tốt tuyệt đỉnh luôn đó nha.”
“Ngươi muốn làm gì?” Tiêu Vi Nhi rụt rè đứng phía sau Tiêu Phàm.
Tuyệt thế mỹ nữ cũng chính là Tiểu Thi Mị cười quyến rũ một tiếng: “Tiểu cô nương, ngoan ngoãn đi với tỷ tỷ nào.”
Tiêu Phàm lập tức khẩn trương: “Vi Nhi, ngươi mau trốn đi, để ta chặn nàng ta!”
Chương 663 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]