Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 665: CHƯƠNG 664: VIÊM THIÊN ĐẾ (1)

Vừa nói, trong tay Tiêu Phàm bỗng nhiên có một ngọn lửa trắng phụt ra đánh về phía Tiểu Thi Mị. Vung ra một kích xong hắn vốn không thèm nhìn, dắt Tiêu Vi Nhi chạy luôn.

Nhưng một giây sau, Tiểu Thi Mị bước đến, dáng đi xinh đẹp ngăn cản trước mặt hai người, trong đôi tay trắng nõn như ngọc của nàng còn đang mân mê một ngọn lửa trắng.

“Sức mạnh của ngọn lửa cũng không tệ, đáng tiếc rằng ngươi quá yếu.”

Bốp!

Tiểu Thi Mị búng tay một cái, ngọn lửa trong tay ầm ầm vỡ vụn.

Vẻ mặt Tiêu Phàm trở nên thay đổi, vừa định nói gì đó nhưng Tiểu Thi Mị đã sớm mất kiên nhẫn, ngón tay trắng thuần chỉ nhẹ một cái, không khí lập tức dập dờn như sóng nước.

Giờ khắc này, Tiêu Phàm chỉ cảm thấy có một tòa thần sơn vạn trượng đang đặt trên người mình, hắn cố gắng chèo chống nhưng xương cốt toàn thân lại kêu kẻo kẹt, máu trên người cũng bốc lên hừng hực. Cuối cùng hắn vẫn không ngăn cản nổi, cơ thể tê liệt ngã cái ầm xuống trên mặt đất.

“A!”

Tiêu Vi Nhi bị cảnh tượng trước mặt dọa sợ, thuở nhỏ nàng đã được gia tộc xem như hòn ngọc quý trên tay, đã bao giờ phải trải qua những chuyện trắc trở như vậy đâu.

“Xuỵt!” Trong phút chốc, Tiểu Thi Mị xuất hiện bên cạnh Tiêu Vi Nhi, ngón tay trắng nõn mịn màng chạm vào đôi môi của đối phương.

“Tiểu muội muội đừng lo, tỷ tỷ không phải là người xấu, hì hì…” Có lẽ là câu nói này đến cả chính mình cũng không tin nên Tiểu Thi Mị không nhịn được mà tự bị mình chọc cười.

“Tiểu muội muội ngoan, đi cùng tỷ tỷ thôi.” Tiểu Thi Mị nắm lấy đôi tay nhỏ của Tiêu Vi Nhi rồi muốn đi ra ngoài.

Lúc này, Tiêu Vi Nhi đã bị dọa đến choáng váng từ lâu, nào dám phản kháng lại nàng nữa.

“Buông nàng ra!” Một giọng nói tràn ngập lửa giận vang vọng trong sơn động.

Tiểu Thi Mị ngạc nhiên nhìn lại, thì ra là Tiêu Phàm đã biến thành người máu thế mà đang có ý đồ giãy dụa đứng dậy.

“Hả? Thế mà còn chưa chết à? Tiểu đệ đệ, xem ra trên người đệ có bí mật nha, có thể nói cho tỷ tỷ nghe không?”

“Ngươi mau buông Vi Nhi ra!” Tiêu Phàm gầm lên một cách dữ tợn.

Ánh mắt Tiểu Thi Mị lập tức phát lạnh, nàng ghét những người không bị ảnh hưởng bởi mị lực của mình, không làm theo những gì mình yêu cầu.

Từ lâu nàng đã không còn là tiểu yêu ma bị giam giữ vĩnh viễn, co quắp ở nơi hẻo lánh trong Trấn Ma ngục rồi.

Nàng của bây giờ đã dưới một người trên vạn người, tu vi Chuẩn Đế, thiên hạ đệ nhất mỹ nhân.

Hơn nữa người đàn ông của nàng chính là thiên hạ đệ nhất cường giả, thống lĩnh giáo phái, chính là thiên hạ đệ nhất đại giáo, hiệu lệnh thiên hạ, ai dám không theo?

Có được điều kiện ông trời ưu ái như vậy, tất nhiên Tiểu Thi Mị cũng cho rằng tất cả những gì trên đời này đều phải thuận theo lòng mình mới có giá trị, lúc nào cũng được như ý là đặc quyền của nàng!

Ý niệm vừa động, Tiểu Thi Mị lại duỗi những ngón tay thon dài trắng nõn ra, chuẩn bị giết Tiêu Phàm luôn.

Nhưng đúng lúc này, Tiêu Vi Nhi vẫn biểu hiện rất sợ hãi ở bên cạnh lại ôm chặt tay Tiểu Thi Mị, van cầu với vẻ mặt đầy nước mắt, nói: “Van cầu ngươi, đừng giết hắn mà, ta đi với ngươi.”

Tiểu Thi Mị dịu dàng lau đi nước mắt trong suốt trên mặt Tiêu Vi Nhi, nhưng trong mắt lại hiện lên một tầng ánh sáng nguy hiểm: “Tiểu muội muội, ta nghĩ ngươi đã hiểu lầm rồi, bây giờ ngươi không có tư cách để cò kè mặc cả với ta đâu.”

Mặc dù Tiêu Vi Nhi sợ hãi nhưng trên khuôn mặt nõn nà lại mang đầy vẻ kiên định.

“Mặc dù ta không biết vì sao Thiên Ma giáo các ngươi bắt ta nhưng chắc là Chí Tôn Thánh Thể của ta có giá trị với các ngươi, nếu như ngươi không đồng ý, vậy ta sẽ khiến cho đám người xấu các ngươi vĩnh viễn không chiếm được Chí Tôn Thánh Thể!”

“Thật không vậy?” Tiểu Thi Mị hứng thú dạt dào hỏi một câu, nàng lập tức điểm nhẹ một cái trên ngực Tiêu Vi Nhi, một cỗ phong ấn vô hình lập tức phong ấn nàng lại, ngăn cách sự vận chuyển thần lực trong cơ thể.

“Ngươi!”

Trong phút chốc, vẻ mặt Tiêu Vi Nhi trắng bệch, thân thể mềm mại không ngừng run lên, nước mắt lại càng như hạt châu chảy mãi không ngừng.

“Ngươi mụ đàn bà xấu xa này… Hu hu…”

Lời còn nói chưa xong, khuôn mặt trắng nõn của Tiêu Vi Nhi đã bị Tiểu Thi Mị nắm lại, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng biến hình, miệng nhỏ bị ngoại lực tác động trở thành hình dáng chu ra.

“Tiểu muội muội, bây giờ ngươi còn có cách gì để uy hiếp tỷ tỷ nữa đây? Không còn rồi đúng không? Vậy thì mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ, xem người trong lòng ngươi chết trước mặt ngươi như thế nào nhé!”

Thế là, trong ánh mắt đáng sợ đầy vẻ khiếp sợ của Tiêu Vi Nhi và Tiêu Phàm, Tiểu Thi Mị chỉ ra một cái, một đạo hào quang óng ánh màu đỏ bắn ra trong phút chốc.

Nhưng một chỉ này của Chuẩn Đế lại chỉ đánh vào khư không.

Bởi vì trong phút chốc, Tiêu Phàm đã biến mất không thấy đâu nữa, cứ như vậy mà biến mất, dường như chưa từng tồn tại bao giờ.

Tiểu Thi Mị có hơi kinh hãi, vội vàng liếc nhìn bốn phía.

“Cao nhân phương nào, thế mà lại dám phá hỏng chuyện tốt của Thiên Ma giáo ta, có gan thì xưng tên ra!”

Chung quanh hoàn toàn yên tĩnh, không ai trả lời.

Khuôn mặt xinh đẹp của Tiểu Thi Mị lập trức trở nên lạnh lùng.

“Chẳng cần biết ngươi là ai, đắc tội với Thiên Ma giáo, ta sẽ làm cho ngươi lên trời không được mà dưới đất cũng không xong.”

Sau khi để lại câu nói ngoan độc xong, Tiểu Thi Mị liền cuốn theo Tiêu Vi Nhi bỏ chạy.

Chương 664 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!