Bỗng dưng, Cố Thanh Phong tà mị cười, cười đùa nói: “Tuy rằng vừa mới nhấm nháp một người giống ngươi y như đúc, nhưng nét ngây ngô, thẹn thùng, đơn thuần trên người ngươi thật đúng là độc đáo. ” Tiêu Vi Nhi căn bản không nghe rõ Cố Thanh Phong nói gì, hoàn toàn đắm chìm trong nụ cười của đối phương, khóe miệng cong lên, tựa như loan đao nhiếp hồn, một đao đánh vào phòng trung tâm.
Nàng chỉ cảm giác màu sắc thế gian dưới nụ cười này, trở nên quá đỗi rõ ràng, sống động, tựa như xuân ấm hoa nở, cả người cũng phảng phất trong nháy mắt rơi vào thế giới tràn đầy hoa tươi, thân thể nhẹ nhàng phiêu phiêu, hóa thân thành hồ điệp, nhộn nhạo trong biển hoa, cánh hoa bay loạn dần dần mê hoặc ánh mắt người ta.
Nàng vừa rồi còn muốn báo tin cho Phàm ca ca, lúc này đã hoàn toàn quên Phàm ca ca là ai.
“Tiểu muội muội, hoàn hồn.” Thanh âm của Tiểu Thi Mị vang lên bên tai Tiêu Vi Nhi.
Tiêu Vi Nhi trong nháy mắt bừng tỉnh, khuôn mặt xinh đẹp nhất thời đỏ bừng, kinh hô một tiếng, vội vàng cúi đầu, không dám nhìn nữa.
Nhưng một đôi mắt đẹp lại luôn không khống chế được lặng lẽ di chuyển lên.
Đúng với câu nói kia, ánh mắt khi thích một người nào đó sẽ không thể giấu được.
Tỉnh dậy đi! Tiêu Vi Nhi! Hắn chính là kẻ xấu xa tồi tệ nhất thế gian này, ngàn vạn lần không thể bị mê hoặc bởi vẻ đẹp trai, anh tuấn, tuấn lãng, bề ngoài hoàn mỹ của hắn ta.
Nhưng… Hắn ta thực sự trông quá đẹp!
Tiêu Vi Nhi chưa ra khỏi khuê phòng, đã khi nào gặp qua loại hấp dẫn này, với tâm trí đơn thuần của nàng, sức chống cự đối với Trảm Nữ thần thể vô hạn gần bằng không.
Ngày hôm nay, Tiêu Vi Nhi cảm giác bản thân giống như có một giấc mộng đẹp không muốn tỉnh lại, mơ thấy một nam nhân hoàn mỹ.
Nam nhân kia đối xử với nàng vô cùng dịu dàng, làm cho nàng như rơi xuống mây, cho nàng một loại trải nghiệm hoàn mỹ chưa từng có.
Hai má vẫn luôn nóng lên, cả người nóng đến choáng váng, đầu óc choáng váng không biết đông nam tây bắc.
Đại khái chỗ duy nhất không hoàn mỹ chính là, bên cạnh còn có một nữ tử giống mình giống như đúc nhưng còn to hơn một chút.
Cứ luôn động tay động chân, còn nói cái gì giành đỡ linh tinh.
Cuối cùng, tỉnh dậy, người đàn ông hoàn hảo cũng đã biến mất, đi cùng người phụ nữ giống hệt mình.
Tiêu Vi Nhi có chút buồn bã như mất đi thứ gì đó, không biết tại sao, nàng đột nhiên nhớ tới lời nói của Lạc Ly.
Nhưng một lát sau, nàng lắc đầu thật mạnh, vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của mình: “Ta làm sao vậy? Hắn chính là người xấu tồi tệ nhất…”
“Tiêu cô nương, nô tỳ mang cho cô ít nước, cô tắm rửa một chút đi.”
Đang lúc Tiêu Vi Nhi thất thần, một giọng nữ dịu dàng đột nhiên vang lên bên tai, làm nàng hoảng sợ.
Nàng vội vàng kéo một ít quần áo che chắn, tuy rằng người tới là nữ, nhưng nàng vẫn rất thẹn thùng.
Người tới là một vị tộc nhân Đọa Vũ, làn da tái nhợt, đôi môi màu tím sậm, sau lưng còn có một đôi cánh đen kịt đang thu lại.
“Ngươi… Ngươi là ai? ”
Nữ tử tộc Đọa Vũ mỉm cười: “Ta được Lạc Ly cô nương phái tới hầu hạ ngài, nàng nói, chờ ngươi nghĩ thông suốt, có thể đi tìm nàng. ”
“Lạc Ly…”
“Cô nương nên rửa mặt chải đầu một chút đi.”
.......
Rất nhanh, Tiêu Vi Nhi rửa mặt chải đầu xong, nhìn mình trong gương đồng, càng thêm xinh đẹp động lòng người, sau đó lơ đãng nhìn thấy vét dâu tây ở cổ, khuôn mặt đỏ lên theo bản năng, vội vàng siết chặt quần áo, còn cẩn thận nhìn thoáng qua nữ tử tộc Đọa Vũ đang chải tóc ở một bên.
Nữ tử mỉm cười, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Vi Nhi đỏ bừng, lập tức cúi đầu.
Chậm lại một hồi lâu, Tiêu Vi Nhi mới khôi phục bình thường, nàng tựa như đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, vẻ mặt ảm đạm hướng về phía nữ tử tộc Đọa Vũ hỏi: “Ngươi là do hắn. cử đến để theo dõi ta sao? ”
Nữ tử tộc Đọa Vũ đầu tiên sửng sốt, lập tức cười nói: “Cô nói là giáo chủ sao? ”
Tiêu Vi Nhi có chút chần chờ, nhưng vẫn gật gật đầu, khẽ ừ một tiếng.
“Tiêu cô nương lo lắng nhiều rồi, giáo chủ sẽ không hạn chế tự do cá nhân của cô.”
“Hả? Hắn không sợ ta bỏ chạy sao?” Tiêu Vi Nhi trợn to hai mắt nói.
“Cô muốn đi đâu là tự do của ngài, giáo chủ không quản nhiều việc như vậy.”
“Nhưng… Nhưng mà, Thiên Ma giáo các ngươi phí nửa ngày bắt ta làm gì? Chẳng lẽ chính là vì… Vì…” Tiêu Vi Nhi đỏ mặt, cúi đầu, mấy câu phía sau bất kể như thế nào cũng nói không nên lời.
Nữ tử tộc Đọa Vũ có vẻ rất kinh ngạc: “Chẳng lẽ vừa rồi giáo chủ không lấy đi một ít máu của cô sao? Giáo chủ đại nhân bắt các loại thể chất đặc thù chính là vì lấy một chút máu mà thôi. ”
Tiêu Vi Nhi ngu người, bởi vì nàng nhớ không ra, tất cả những gì vừa xảy ra đều giống như nằm mơ, ý thức vẫn ở trong trạng thái tự do, mơ hồ có một chút ấn tượng, giống như trong quá trình này, nữ nhân được gọi là Tiểu Thi Mị kia nhẹ nhàng cắn cổ mình một cái, lập tức là sóng triều đánh tới, từng đợt từng đợt, sau đó không còn nhớ gì nữa
“Chỉ là lấy máu sao? Nhưng vừa rồi ta bị… Bị…”
Phụt.
Nữ tử tộc Đọa Vũ không nhịn được bật cười: “Tiêu cô nương, cô muốn nói là bị khi dễ phải không? ”
“Ừm.” Thanh âm nhỏ bé giống như muỗi vỗ cánh phát ra từ trong miệng Tiêu Vi Nhi.
“Nhưng Tiêu cô nương, vừa rồi ta chờ ở ngoài cửa, cũng không nghe được cô có bất kỳ sự không tình nguyện nào, hơn nữa từ tiếng động nghe thấy, hình như cô vẫn là tương đối chủ động nha.”
Còn nói cái gì, làm sao có thể đẹp trai như vậy, ta có thể sờ sờ ngươi không.
Chương 668 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]